
Còn tiếp
Rung Động Ngày Xuân - Tô Kỳ
77
Chương
0
Lượt xem
278968
Đề cử
Giới Thiệu Rung Động Ngày Xuân - Tô Kỳ Truyện Chữ
Thể loại: Hiện đại, tình cảm, ngọt sủng, hào môn thế gia, tinh anh trong nghề, SC, HE
GIỚI THIỆU
Sắp tốt nghiệp, giảng viên phân công nhiệm vụ nhóm, đề tài về năng lực lãnh đạo, không may là Tống Sơ Tình lại bốc trúng “giải độc đắc” – Chris Lauren, tên tiếng Trung là Thẩm Tứ Niên, nhân vật máu lạnh có tiếng trong giới, người sáng lập cực kỳ khó đối phó của Quỹ VH.
Bạn thân đổ mồ hôi thay cô, vì người đàn ông này rất ít khi chấp nhận phỏng vấn, càng không đời nào đồng ý trở thành đối tượng nghiên cứu.
Nhưng cô không quan tâm nhiều.
Chẳng có công việc nào là khó, chỉ cần người đủ can đảm, như Tống Sơ Tình!
Một tháng sau buổi họp nhóm, cô gái ban đầu nhút nhát với tiến độ nghiên cứu gần như bằng không nay siết chặt nắm đấm: Không tin cô không “thuần hóa” nổi một tên Chris nhỏ nhoi!
—-
Thế là một ngày nọ, Tống Sơ Tình bò dậy một cách khó nhọc từ chiếc giường King size trong căn biệt thự nào đó, bắt đầu viết nhật ký nghiên cứu:
Chris đúng là đồ biến thái! Sao có thể ôm nửa tiếng, hôn nửa tiếng, rồi sex tiếp một tiếng nữa chứ!!!! Luận văn chết tiệt này ai viết thì viết đi!
Cửa phòng tắm mở ra, người đàn ông toàn thân còn đọng hơi nước ôm cô từ phía sau, dịu dàng mà thành kính hôn lên vai cô, tay nhẹ nhàng vuốt ve làn da trắng nõn rồi lại dần dần trở nên nhiệt tình hơn.
“Bé con.”
“Làm gì đấy!”
“Không được rời xa anh.”
“……”
—-
Viết xong luận văn = chia tay, Tống Sơ Tình vẫy tay chào tạm biệt, mạnh ai nấy đi.
Về nước, một ngày nọ cô đẩy cửa bước vào thư phòng của ba, nụ cười chợt sững lại.
Trên ghế sô pha, người đàn ông mang dòng máu lai cao quý, đôi mắt sâu thẳm tối tăm giống như dã thú đang rình mồi trong khoảnh khắc yên tĩnh trước khi lao tới, ánh mắt kiên định như thể đã nhắm trúng con mồi.
“Cô Tống, tôi đến để hỏi cưới.”
Tống Sơ Tình nhìn thấy ánh mắt hung dữ dường như muốn nghiến nát răng hàm của ba mình lập tức bị doạ lùi lại mấy bước.
Tiêu rồi, viết có bài luận văn mà tự đẩy mình vào hang cọp…
—-
#CôngchúanhỏlanhlợiđángyêuvsÔngchủlớncấmdụcthíchôm ấp
#Truyệnngọtngàonhẹnhàngkhôngcầndùngnão
GIỚI THIỆU
Sắp tốt nghiệp, giảng viên phân công nhiệm vụ nhóm, đề tài về năng lực lãnh đạo, không may là Tống Sơ Tình lại bốc trúng “giải độc đắc” – Chris Lauren, tên tiếng Trung là Thẩm Tứ Niên, nhân vật máu lạnh có tiếng trong giới, người sáng lập cực kỳ khó đối phó của Quỹ VH.
Bạn thân đổ mồ hôi thay cô, vì người đàn ông này rất ít khi chấp nhận phỏng vấn, càng không đời nào đồng ý trở thành đối tượng nghiên cứu.
Nhưng cô không quan tâm nhiều.
Chẳng có công việc nào là khó, chỉ cần người đủ can đảm, như Tống Sơ Tình!
Một tháng sau buổi họp nhóm, cô gái ban đầu nhút nhát với tiến độ nghiên cứu gần như bằng không nay siết chặt nắm đấm: Không tin cô không “thuần hóa” nổi một tên Chris nhỏ nhoi!
—-
Thế là một ngày nọ, Tống Sơ Tình bò dậy một cách khó nhọc từ chiếc giường King size trong căn biệt thự nào đó, bắt đầu viết nhật ký nghiên cứu:
Chris đúng là đồ biến thái! Sao có thể ôm nửa tiếng, hôn nửa tiếng, rồi sex tiếp một tiếng nữa chứ!!!! Luận văn chết tiệt này ai viết thì viết đi!
Cửa phòng tắm mở ra, người đàn ông toàn thân còn đọng hơi nước ôm cô từ phía sau, dịu dàng mà thành kính hôn lên vai cô, tay nhẹ nhàng vuốt ve làn da trắng nõn rồi lại dần dần trở nên nhiệt tình hơn.
“Bé con.”
“Làm gì đấy!”
“Không được rời xa anh.”
“……”
—-
Viết xong luận văn = chia tay, Tống Sơ Tình vẫy tay chào tạm biệt, mạnh ai nấy đi.
Về nước, một ngày nọ cô đẩy cửa bước vào thư phòng của ba, nụ cười chợt sững lại.
Trên ghế sô pha, người đàn ông mang dòng máu lai cao quý, đôi mắt sâu thẳm tối tăm giống như dã thú đang rình mồi trong khoảnh khắc yên tĩnh trước khi lao tới, ánh mắt kiên định như thể đã nhắm trúng con mồi.
“Cô Tống, tôi đến để hỏi cưới.”
Tống Sơ Tình nhìn thấy ánh mắt hung dữ dường như muốn nghiến nát răng hàm của ba mình lập tức bị doạ lùi lại mấy bước.
Tiêu rồi, viết có bài luận văn mà tự đẩy mình vào hang cọp…
—-
#CôngchúanhỏlanhlợiđángyêuvsÔngchủlớncấmdụcthíchôm ấp
#Truyệnngọtngàonhẹnhàngkhôngcầndùngnão
Danh Sách Chương Rung Động Ngày Xuân - Tô Kỳ TruyenChu
- #1Chương 1: Chris Lauren
- #2Chương 2: Tôi thích anh ấy
- #3Chương 3
- #4Chương 4
- #5Chương 5: Chris đáng ghét
- #6Chương 6: Khát da
- #7Chương 7
- #8Chương 8
- #9Chương 9: Trợ lý sinh hoạt
- #10Chương 10: Cô là con sóc sao?
- #11Chương 11
- #12Chương 12
- #13Chương 13
- #14Chương 14
- #15Chương 15
- #16Chương 16
- #17Chương 17: Có tám múi thì ghê gớm lắm sao?
- #18Chương 18: “Bạn gái nhỏ”
- #19Chương 19
- #20Chương 20: Ôm
- #21Chương 21
- #22Chương 22
- #23Chương 23
- #24Chương 24: Báo cáo giám định
- #25Chương 25
- #26Chương 26
- #27Chương 27: “Tôi muốn em”
- #28Chương 28: “Ôm bạn gái của anh”
- #29Chương 29: “Thích em”
- #30Chương 30
- #31Chương 31
- #32Chương 32: Đặt trong tim
- #33Chương 33: “Anh có thể hôn em không?”
- #34Chương 34: Nụ hôn
- #35Chương 35
- #36Chương 36: “Có thể hôn không?”
- #37Chương 37: Ghen
- #38Chương 38: Lái máy bay
- #39Chương 39
- #40Chương 40
- #41Chương 41
- #42Chương 42
- #43Chương 43
- #44Chương 44: “Chia tay”
- #45Chương 45: “Tạm biệt”
- #46Chương 46
- #47Chương 47
- #48Chương 48: “Cô Tống, tôi đến để hỏi cưới”
- #49Chương 49
- #50Chương 50: “Bạn, trai, cũ”