
Còn tiếp
Sau Khi Cảm Hoá Vai Chính Thất Bại
133
Chương
0
Lượt xem
295167
Đề cử
Giới Thiệu Sau Khi Cảm Hoá Vai Chính Thất Bại Truyện Chữ
Văn án
Xuyên vào trong sách, Bùi Cảnh biết rõ mình nên làm gì. Dựa theo cốt truyện, hắn phải thu nhân vật chính số phận hẩm hiu làm đệ tử, sau đó dùng tình cảm dịu dàng cải tạo, tiếp theo ôm chặt đùi, thuận tiện ngăn cản gã hắc hoá.
Nhưng kịch bản đột nhiên nhảy số, cuối cùng nhân vật chính gần đèn vẫn đen.
Nhân vật chính biến chất, tự tay róc xương rút gân, huỷ hết tu vi, diệt cả môn phái, đẩy hắn vào địa ngục vô tận.
Đối với loại kịch bản não tàn như vậy, Bùi Cảnh tỏ vẻ: Ha ha, thú vị đấy
Vì thế hắn ở dưới địa ngục cũng hắc hoá.
Thoát ra từ hang Vạn Quỷ, tiên tôn áo trắng ngày xưa hoá thành Tu La đẫm máu, hắn chặt đứt tay chân nam chính, trấn dưới biển sâu.
Vốn tưởng rằng đây là kết thúc, không ngờ tới lại chỉ mới bắt đầu.
Hắn sống lại.
Nhưng thân thể khi sống lại rõ ràng không phải của hắn.
…
Sau khi Bùi Cảnh xuyên vào trong sách, đầu tiên tìm kiếm nhân vật chính, tiếp theo thu gã làm đệ tử, tìm mãi tìm mãi, rốt cục y cũng tìm được người ở góc tường nào đó rồi.
Bùi Cảnh mở cờ trong bụng, y khom người, chìa tay trước mặt nhân vật chính: “Bạn nhỏ, ngươi đồng ý gia nhập môn phái của ta không?”
Nam chính ngước đầu bẩn thỉu lên nhìn, vẻ mặt ngơ ngác.
Mà lúc này, bàn tay Bùi Cảnh bị người khác nắm lấy.
Toàn thân người nọ mặc đồ đen, dung nhan quỷ lệ. Hắn mỉm cười, xinh đẹp mà nguy hiểm: “Tiên nhân, ngài thấy ta thế nào?”
Bùi Cảnh:???
Thế là y lập tức thu một mạch hai đệ tử, nghĩ lại còn cảm thấy rất lợi hại― Khoan, từ từ đã, diễn biến này có gì không đúng lắm?
Couple: Không hề biết gì về công thịnh thế mỹ nhan thiếu nhạy bén thụ × Hiểu rõ mọi thứ về thụ sống lại trở về hắc hoá công
Mở toang cánh cửa bình minh, em dẫn ta khỏi miền ký ức điêu linh trước bậc thềm vỡ vụn, em mang ta đón những buổi sương mai chẳng còn le lói vài mảnh sáng tàn được ba hồi rồi tắt lịm vĩnh viễn.
…
Một lòng son sắt, thiện lương thuở thiếu thời, ai còn vững lòng dám cam đoan hai chữ Vô Hận sau buổi loạn ly?
Cách tấm gương địa ngục, ôm ấp vỗ về đưa ta đến thế giới của chàng, che chở ngăn ta khỏi bao mùa bão giông. Chàng gánh khổ đau dắt dìu ta qua những lần lầm lỡ, chàng ôm oán hờn vén màn sáng chỉ từng bước cho ta.
Chẳng cần vì ta mà buông bỏ thù hằn, ta tình nguyện vững bước bên chàng vượt hết mọi bão giông.
…
Cuộc đời này, may mắn gặp được chàng.
Bao kiếp người, may mắn gặp được em.
Xuyên vào trong sách, Bùi Cảnh biết rõ mình nên làm gì. Dựa theo cốt truyện, hắn phải thu nhân vật chính số phận hẩm hiu làm đệ tử, sau đó dùng tình cảm dịu dàng cải tạo, tiếp theo ôm chặt đùi, thuận tiện ngăn cản gã hắc hoá.
Nhưng kịch bản đột nhiên nhảy số, cuối cùng nhân vật chính gần đèn vẫn đen.
Nhân vật chính biến chất, tự tay róc xương rút gân, huỷ hết tu vi, diệt cả môn phái, đẩy hắn vào địa ngục vô tận.
Đối với loại kịch bản não tàn như vậy, Bùi Cảnh tỏ vẻ: Ha ha, thú vị đấy
Vì thế hắn ở dưới địa ngục cũng hắc hoá.
Thoát ra từ hang Vạn Quỷ, tiên tôn áo trắng ngày xưa hoá thành Tu La đẫm máu, hắn chặt đứt tay chân nam chính, trấn dưới biển sâu.
Vốn tưởng rằng đây là kết thúc, không ngờ tới lại chỉ mới bắt đầu.
Hắn sống lại.
Nhưng thân thể khi sống lại rõ ràng không phải của hắn.
…
Sau khi Bùi Cảnh xuyên vào trong sách, đầu tiên tìm kiếm nhân vật chính, tiếp theo thu gã làm đệ tử, tìm mãi tìm mãi, rốt cục y cũng tìm được người ở góc tường nào đó rồi.
Bùi Cảnh mở cờ trong bụng, y khom người, chìa tay trước mặt nhân vật chính: “Bạn nhỏ, ngươi đồng ý gia nhập môn phái của ta không?”
Nam chính ngước đầu bẩn thỉu lên nhìn, vẻ mặt ngơ ngác.
Mà lúc này, bàn tay Bùi Cảnh bị người khác nắm lấy.
Toàn thân người nọ mặc đồ đen, dung nhan quỷ lệ. Hắn mỉm cười, xinh đẹp mà nguy hiểm: “Tiên nhân, ngài thấy ta thế nào?”
Bùi Cảnh:???
Thế là y lập tức thu một mạch hai đệ tử, nghĩ lại còn cảm thấy rất lợi hại― Khoan, từ từ đã, diễn biến này có gì không đúng lắm?
Couple: Không hề biết gì về công thịnh thế mỹ nhan thiếu nhạy bén thụ × Hiểu rõ mọi thứ về thụ sống lại trở về hắc hoá công
Mở toang cánh cửa bình minh, em dẫn ta khỏi miền ký ức điêu linh trước bậc thềm vỡ vụn, em mang ta đón những buổi sương mai chẳng còn le lói vài mảnh sáng tàn được ba hồi rồi tắt lịm vĩnh viễn.
…
Một lòng son sắt, thiện lương thuở thiếu thời, ai còn vững lòng dám cam đoan hai chữ Vô Hận sau buổi loạn ly?
Cách tấm gương địa ngục, ôm ấp vỗ về đưa ta đến thế giới của chàng, che chở ngăn ta khỏi bao mùa bão giông. Chàng gánh khổ đau dắt dìu ta qua những lần lầm lỡ, chàng ôm oán hờn vén màn sáng chỉ từng bước cho ta.
Chẳng cần vì ta mà buông bỏ thù hằn, ta tình nguyện vững bước bên chàng vượt hết mọi bão giông.
…
Cuộc đời này, may mắn gặp được chàng.
Bao kiếp người, may mắn gặp được em.
Danh Sách Chương Sau Khi Cảm Hoá Vai Chính Thất Bại TruyenChu
- #101Chương 101: Chúng sinh như sâu kiến
- #102Chương 102: Ngươi mới là của hắn
- #103Chương 103: Cược con trăm năm
- #104Chương 104: Kiếp trước kiếp này (1)
- #105Chương 105: Kiếp trước kiếp này (2)
- #106Chương 106: Kiếp trước kiếp này (3)
- #107Chương 107: Kiếp trước kiếp này (4)
- #108Chương 108: Kiếp trước kiếp này (5)
- #109Chương 109: Kiếp nạn của Vân Tiêu
- #110Chương 110: Lại đến đỉnh Vấn Thiên
- #111Chương 111
- #112Chương 112: Ra khỏi hang Vạn Quỷ
- #113Chương 113: Cốt Thiên Ma
- #114Chương 114: Trước tiên coi như không thấy
- #115Chương 115: Vòng xoáy
- #116Chương 116: Cung điện
- #117Chương 117: Thiên Ma trở về (1)
- #118Chương 118: Thiên Ma trở về (2)
- #119Chương 119: Thiên Ma trở về (3)
- #120Chương 120: Kết cục (1)
- #121Chương 121: Kết cục (2)
- #122Chương 122: Kết cục (Hoàn)
- #123Chương 123: Ngoại truyện
- #124Chương 124
- #125Chương 125
- #126Chương 126
- #127Chương 127
- #128Chương 128
- #129Chương 129
- #130Chương 130
- #131Chương 131
- #132Chương 132
- #133Chương 133