
Tạm dừng
Sau Khi Lầm Tưởng Ma Đầu Thành Người Nhà
103
Chương
0
Lượt xem
326418
Đề cử
Giới Thiệu Sau Khi Lầm Tưởng Ma Đầu Thành Người Nhà Truyện Chữ
Văn án: Còn có tên gọi khác là 《Gia Đình Cát Tường Như Ý》
【Toàn viên Đại lão × Hài hước nhẹ nhàng × Cứu rỗi lẫn nhau】
Nhiệm vụ của Hệ thống: Công lược đại ma đầu đã đồ sát cả giang hồ là Thẩm Ý, cứu vớt võ lâm.
Kết quả, một cú đá nhầm đưa Ký chủ Hoắc Như đến mười lăm năm trước, Hệ thống bị cắt giảm quyền hạn, kỹ năng hoàn toàn vô hiệu, còn bị ép tắt tiếng.
Không có lòng dạ mà “công lược”, nàng lại tiêu sạch điểm để cứu nhầm “nương”, nhận nhầm một người “cha”, ngoài đường còn mắng dạy một "thằng nhóc rách rưới".
Nào ngờ...
Người nàng cứu lại là vị tông chủ thiên tài đang bị toàn bộ tông môn truy sát;
Người nàng nhận làm cha là sát thủ đứng đầu, đã rửa tay quy ẩn;
Còn cái tên nhóc rách rưới kia chính là Đại ma đầu của tương lai.
May mắn thay, nàng hoàn toàn không hay biết.
Không may thay… nàng cũng hoàn toàn không hay biết!
Tên nhóc rách rưới được "nương" tốt bụng nhận nuôi, từ đó cứ quấn lấy nàng không rời.
Luôn lẽo đẽo theo sát sau lưng, bị phát hiện thì cứng miệng: “Ta đâu có cố ý bảo vệ ngươi. Tất cả… đều là vì nương.”
...
Thẩm Ý - đại ma đầu từng nhuộm máu võ lâm - trong đời này lại trọng sinh về năm hắn mười tuổi.
Tưởng rằng bản thân chỉ có thể bước lại con đường cũ đầy huyết hỏa… Nào ngờ lại gặp được cô gái chưa từng xuất hiện trong vận mệnh của mình — Hoắc Như.
Ban đầu, hai người nhìn nhau liền chướng mắt: Nàng chê hắn âm trầm, hắn ghét nàng ồn ào.
Nhưng chẳng biết từ bao giờ, hắn phát hiện - nàng giống như một mặt trời nhỏ.
Trong mắt nàng, thế giới luôn ấm áp và sáng rỡ.
Không có đồ thành, không có truy sát, không có cảnh hắn bị bức tới đường cùng.
Nàng rất tốt, tốt đến mức hắn không dám để mình mạo hiểm đánh mất nàng.
Thế gian cũng rất tốt, tốt đến mức còn cho hắn cơ hội... để gặp được nàng.
...
“Đến khi trở về, đường tuy đầy gió tuyết, nhưng đã có người nắm tay, chẳng còn phải đơn độc bước giữa trời hoang.”
...
Nhãn nội dung: Giang hồ, Trời sinh một đôi, Xuyên thư, Sảng văn, Đoàn sủng, Quần tượng.
Nhân vật chính: Hoắc Như, Thẩm Ý, Hoắc Tường, Vân Cát
Khác: Đời thường, Võ hiệp, Xuyên thư, Hệ thống
Tóm tắt một câu: Nơi lòng ta an ổn, chính là nhà.
Ý nghĩa: Những ngày tháng bình dị tốt đẹp, chính là điều phi thường lớn lao nhất.
【Toàn viên Đại lão × Hài hước nhẹ nhàng × Cứu rỗi lẫn nhau】
Nhiệm vụ của Hệ thống: Công lược đại ma đầu đã đồ sát cả giang hồ là Thẩm Ý, cứu vớt võ lâm.
Kết quả, một cú đá nhầm đưa Ký chủ Hoắc Như đến mười lăm năm trước, Hệ thống bị cắt giảm quyền hạn, kỹ năng hoàn toàn vô hiệu, còn bị ép tắt tiếng.
Không có lòng dạ mà “công lược”, nàng lại tiêu sạch điểm để cứu nhầm “nương”, nhận nhầm một người “cha”, ngoài đường còn mắng dạy một "thằng nhóc rách rưới".
Nào ngờ...
Người nàng cứu lại là vị tông chủ thiên tài đang bị toàn bộ tông môn truy sát;
Người nàng nhận làm cha là sát thủ đứng đầu, đã rửa tay quy ẩn;
Còn cái tên nhóc rách rưới kia chính là Đại ma đầu của tương lai.
May mắn thay, nàng hoàn toàn không hay biết.
Không may thay… nàng cũng hoàn toàn không hay biết!
Tên nhóc rách rưới được "nương" tốt bụng nhận nuôi, từ đó cứ quấn lấy nàng không rời.
Luôn lẽo đẽo theo sát sau lưng, bị phát hiện thì cứng miệng: “Ta đâu có cố ý bảo vệ ngươi. Tất cả… đều là vì nương.”
...
Thẩm Ý - đại ma đầu từng nhuộm máu võ lâm - trong đời này lại trọng sinh về năm hắn mười tuổi.
Tưởng rằng bản thân chỉ có thể bước lại con đường cũ đầy huyết hỏa… Nào ngờ lại gặp được cô gái chưa từng xuất hiện trong vận mệnh của mình — Hoắc Như.
Ban đầu, hai người nhìn nhau liền chướng mắt: Nàng chê hắn âm trầm, hắn ghét nàng ồn ào.
Nhưng chẳng biết từ bao giờ, hắn phát hiện - nàng giống như một mặt trời nhỏ.
Trong mắt nàng, thế giới luôn ấm áp và sáng rỡ.
Không có đồ thành, không có truy sát, không có cảnh hắn bị bức tới đường cùng.
Nàng rất tốt, tốt đến mức hắn không dám để mình mạo hiểm đánh mất nàng.
Thế gian cũng rất tốt, tốt đến mức còn cho hắn cơ hội... để gặp được nàng.
...
“Đến khi trở về, đường tuy đầy gió tuyết, nhưng đã có người nắm tay, chẳng còn phải đơn độc bước giữa trời hoang.”
...
Nhãn nội dung: Giang hồ, Trời sinh một đôi, Xuyên thư, Sảng văn, Đoàn sủng, Quần tượng.
Nhân vật chính: Hoắc Như, Thẩm Ý, Hoắc Tường, Vân Cát
Khác: Đời thường, Võ hiệp, Xuyên thư, Hệ thống
Tóm tắt một câu: Nơi lòng ta an ổn, chính là nhà.
Ý nghĩa: Những ngày tháng bình dị tốt đẹp, chính là điều phi thường lớn lao nhất.
Danh Sách Chương Sau Khi Lầm Tưởng Ma Đầu Thành Người Nhà TruyenChu
- #51Chương 51: Kẻ Không Được Chào Đón
- #52Chương 52: Chọc Giận
- #53Chương 53: Mời Người Xuống Núi
- #54Chương 54: Lão Đạo Sĩ
- #55Chương 55: Cố Nhân
- #56Chương 56: Quá Khứ
- #57Chương 57: Lục Tặc Chi Loạn
- #58Chương 58: Hoài Nghi
- #59Chương 59: Vây Công Nhất Niệm Sơn
- #60Chương 60: Trợ Trận
- #61Chương 61: Phong Hồi Lộ Chuyển
- #62Chương 62: Kỳ Tích?
- #63Chương 63: Xử Lý
- #64Chương 64: Trước Thềm Đại Chiến
- #65Chương 65: Đại Tự Báo
- #66Chương 66: Giữa Chúng Nhân Mất Khống Chế
- #67Chương 67: Cái Giá Phải Trả
- #68Chương 68: Phản Hướng Công Lược
- #69Chương 69: Hồi Tông
- #70Chương 70: Quả Phụ
- #71Chương 71: Ác Mộng
- #72Chương 72: Khai Nguyên
- #73Chương 73: Nhân Tận Kỳ Dụng
- #74Chương 74: Tự Động Hóa
- #75Chương 75: Cố Nhân Trùng Phùng
- #76Chương 76: Đứa Trẻ
- #77Chương 77: Đi Hay Ở
- #78Chương 78: Tìm Chuyện
- #79Chương 79: Hóa Giải
- #80Chương 80: Vết Nứt
- #81Chương 81: Vỡ Ối
- #82Chương 82: Sóng Gió Liên Hồi
- #83Chương 83: Cá Cược
- #84Chương 84: Báo Ứng
- #85Chương 85: Người Cuối Cùng
- #86Chương 86: Phạt
- #87Chương 87: Vân Vương
- #88Chương 88: Gậy Ông Đập Lưng Ông
- #89Chương 89: Yến Hội
- #90Chương 90: Cầu Hôn
- #91Chương 91: Đại Kết Cục
- #92Chương 92: Ngoại Truyện (1)
- #93Chương 93: Ngoại Truyện (2)
- #94Chương 94
- #95Chương 95
- #96Chương 96
- #97Chương 97
- #98Chương 98
- #99Chương 99
- #100Chương 100