
Tạm dừng
Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Bị Ảnh Hậu Cố Chấp Theo Dõi
122
Chương
0
Lượt xem
277921
Đề cử
Giới Thiệu Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Bị Ảnh Hậu Cố Chấp Theo Dõi Truyện Chữ
Nhan Hạc đã mất đi ký ức sau một vụ tai nạn xe hơi.
Sau khi tỉnh lại, lúc lật xem cuốn album ảnh, nàng nhìn thấy một người phụ nữ. Người phụ nữ ấy có vẻ đẹp tuyệt sắc, trong tấm ảnh vừa mang nét quyến rũ lại vừa dịu dàng, đôi môi đỏ rực rỡ ấy như thể là nét đẹp tuyệt mỹ nhất nơi nhân gian.
Vừa vặn lúc đó tiếng cửa vang lên, Nhan Hạc ngước mắt nhìn lên, liền rơi vào một ánh mắt sâu thẳm tựa như dòng suối.
Người phụ nữ kia lao đến trước mặt nàng, đôi con ngươi ngập tràn hơi nước.
Người phụ nữ đó nói rằng, cô ấy chính là vị hôn thê của nàng.
Hai người bọn họ chuẩn bị kết hôn đến nơi rồi.
Nhan Hạc nhìn vào đôi mắt thâm tình của Lộc Hữu Thanh, nàng đè nén sự kháng cự đang trỗi dậy trong lòng mà tin vào những lời cô nói.
-
Sau khi vết thương đã lành, Nhan Hạc đi theo Lộc Hữu Thanh trở về nhà. Người phụ nữ ấy dường như thân thuộc với bất kỳ thói quen nhỏ nhặt hay sở thích vụn vặt nào của nàng, cô bao dung tất cả và yêu mọi thứ thuộc về nàng.
Cô không cho phép Nhan Hạc rời khỏi tầm mắt mình, không cho phép Nhan Hạc trò chuyện cùng những người khác. Ngay cả lúc nửa đêm khi đi ngủ, cô cũng phải ôm chặt lấy Nhan Hạc thì mới có thể chìm vào giấc ngủ. Những lúc tình cảm sâu đậm, cô lại thẹn thùng gọi tên Nhan Hạc hết lần này đến lần khác, không để nàng rời xa mình.
Trái tim Nhan Hạc dần dần bị tan chảy, nàng gạt đi những nghi hoặc trước đó, chỉ cho rằng bản thân đã quá mức nhạy cảm, rồi cứ thế chìm đắm trong tình yêu của Lộc Hữu Thanh.
Sau một giấc mộng dài tỉnh lại, Nhan Hạc đột nhiên khôi phục lại toàn bộ ký ức. Hóa ra tất cả chuyện này đều có ẩn tình khác, Lộc Hữu Thanh đã lừa dối nàng. Cái gọi là người vợ tốt dịu dàng, thấu hiểu lòng người thảy đều là giả dối. Ngay từ lúc bắt đầu, đó đã là thủ đoạn lừa gạt của cô. Cô trói buộc nàng lại khiến nàng chẳng thể đi đâu, cô cắt đứt mọi mối quan hệ xã giao của nàng, cô không có lúc nào là không kiểm soát Nhan Hạc.
Nhan Hạc thu hồi lại tất cả tình cảm cùng yêu thương, quyết tuyệt rời khỏi nơi này.
-
Lộc Hữu Thanh yêu Nhan Hạc sâu đậm, nhưng tình yêu quá mức cố chấp và bệnh hoạn của cô đã làm tổn thương nàng.
Việc Nhan Hạc mất trí nhớ chính là cơ hội mà ông trời đã ban cho cô. Lộc Hữu Thanh quyết tâm che giấu đi sự bệnh hoạn của chính mình để cùng Nhan Hạc bắt đầu lại một lần nữa.
Cô đem giấu đi những vật phẩm đã dày công sưu tập, tháo dỡ những thiết bị trong nhà từng khiến Nhan Hạc sợ hãi, đóng vai một người vợ hiền dịu dàng và săn sóc. Thế nhưng không một ai biết được, một Lộc Hữu Thanh với gương mặt hiền lành vô hại luôn nở nụ cười mềm mỏng ấy, thực tế đang đè nén dục vọng chiếm hữu đáng sợ của bản thân đến mức sắp phát điên.
Giấy không gói được lửa, vào ngày mọi chuyện bị bại lộ, Nhan Hạc đã rời đi mà không hề quay đầu lại, Lộc Hữu Thanh hoàn toàn điên cuồng.
-
Bên ngoài cửa biệt thự giữa cơn mưa tầm tã, có người đang cố chấp nhấn mật mã hết lần này đến lần khác. Nhan Hạc ngồi ở trước cửa không nói một lời nào, cho đến khi nàng nghe thấy tiếng thủy tinh vỡ vụn.
Một tia chớp xẹt ngang qua, Nhan Hạc nhìn thấy trong màn mưa đang ẩn giấu một đôi mắt sâu thẳm đầy điên dại.
"A Hạc, đừng chạy lung tung nữa, chúng ta về nhà thôi."
Đọc nhắc nhở:
# Quan điểm của nhân vật không đại diện cho quan điểm của tác giả.
# Lộc Hữu Thanh thực sự rất điên cuồng và cố chấp, thật sự rất điên, chính là một kẻ điên!
Sau khi tỉnh lại, lúc lật xem cuốn album ảnh, nàng nhìn thấy một người phụ nữ. Người phụ nữ ấy có vẻ đẹp tuyệt sắc, trong tấm ảnh vừa mang nét quyến rũ lại vừa dịu dàng, đôi môi đỏ rực rỡ ấy như thể là nét đẹp tuyệt mỹ nhất nơi nhân gian.
Vừa vặn lúc đó tiếng cửa vang lên, Nhan Hạc ngước mắt nhìn lên, liền rơi vào một ánh mắt sâu thẳm tựa như dòng suối.
Người phụ nữ kia lao đến trước mặt nàng, đôi con ngươi ngập tràn hơi nước.
Người phụ nữ đó nói rằng, cô ấy chính là vị hôn thê của nàng.
Hai người bọn họ chuẩn bị kết hôn đến nơi rồi.
Nhan Hạc nhìn vào đôi mắt thâm tình của Lộc Hữu Thanh, nàng đè nén sự kháng cự đang trỗi dậy trong lòng mà tin vào những lời cô nói.
-
Sau khi vết thương đã lành, Nhan Hạc đi theo Lộc Hữu Thanh trở về nhà. Người phụ nữ ấy dường như thân thuộc với bất kỳ thói quen nhỏ nhặt hay sở thích vụn vặt nào của nàng, cô bao dung tất cả và yêu mọi thứ thuộc về nàng.
Cô không cho phép Nhan Hạc rời khỏi tầm mắt mình, không cho phép Nhan Hạc trò chuyện cùng những người khác. Ngay cả lúc nửa đêm khi đi ngủ, cô cũng phải ôm chặt lấy Nhan Hạc thì mới có thể chìm vào giấc ngủ. Những lúc tình cảm sâu đậm, cô lại thẹn thùng gọi tên Nhan Hạc hết lần này đến lần khác, không để nàng rời xa mình.
Trái tim Nhan Hạc dần dần bị tan chảy, nàng gạt đi những nghi hoặc trước đó, chỉ cho rằng bản thân đã quá mức nhạy cảm, rồi cứ thế chìm đắm trong tình yêu của Lộc Hữu Thanh.
Sau một giấc mộng dài tỉnh lại, Nhan Hạc đột nhiên khôi phục lại toàn bộ ký ức. Hóa ra tất cả chuyện này đều có ẩn tình khác, Lộc Hữu Thanh đã lừa dối nàng. Cái gọi là người vợ tốt dịu dàng, thấu hiểu lòng người thảy đều là giả dối. Ngay từ lúc bắt đầu, đó đã là thủ đoạn lừa gạt của cô. Cô trói buộc nàng lại khiến nàng chẳng thể đi đâu, cô cắt đứt mọi mối quan hệ xã giao của nàng, cô không có lúc nào là không kiểm soát Nhan Hạc.
Nhan Hạc thu hồi lại tất cả tình cảm cùng yêu thương, quyết tuyệt rời khỏi nơi này.
-
Lộc Hữu Thanh yêu Nhan Hạc sâu đậm, nhưng tình yêu quá mức cố chấp và bệnh hoạn của cô đã làm tổn thương nàng.
Việc Nhan Hạc mất trí nhớ chính là cơ hội mà ông trời đã ban cho cô. Lộc Hữu Thanh quyết tâm che giấu đi sự bệnh hoạn của chính mình để cùng Nhan Hạc bắt đầu lại một lần nữa.
Cô đem giấu đi những vật phẩm đã dày công sưu tập, tháo dỡ những thiết bị trong nhà từng khiến Nhan Hạc sợ hãi, đóng vai một người vợ hiền dịu dàng và săn sóc. Thế nhưng không một ai biết được, một Lộc Hữu Thanh với gương mặt hiền lành vô hại luôn nở nụ cười mềm mỏng ấy, thực tế đang đè nén dục vọng chiếm hữu đáng sợ của bản thân đến mức sắp phát điên.
Giấy không gói được lửa, vào ngày mọi chuyện bị bại lộ, Nhan Hạc đã rời đi mà không hề quay đầu lại, Lộc Hữu Thanh hoàn toàn điên cuồng.
-
Bên ngoài cửa biệt thự giữa cơn mưa tầm tã, có người đang cố chấp nhấn mật mã hết lần này đến lần khác. Nhan Hạc ngồi ở trước cửa không nói một lời nào, cho đến khi nàng nghe thấy tiếng thủy tinh vỡ vụn.
Một tia chớp xẹt ngang qua, Nhan Hạc nhìn thấy trong màn mưa đang ẩn giấu một đôi mắt sâu thẳm đầy điên dại.
"A Hạc, đừng chạy lung tung nữa, chúng ta về nhà thôi."
Đọc nhắc nhở:
# Quan điểm của nhân vật không đại diện cho quan điểm của tác giả.
# Lộc Hữu Thanh thực sự rất điên cuồng và cố chấp, thật sự rất điên, chính là một kẻ điên!
Danh Sách Chương Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Bị Ảnh Hậu Cố Chấp Theo Dõi TruyenChu
- #1Chương 1
- #2Chương 2
- #3Chương 3
- #4Chương 4
- #5Chương 5
- #6Chương 6
- #7Chương 7
- #8Chương 8
- #9Chương 9
- #10Chương 10
- #11Chương 11
- #12Chương 12
- #13Chương 13
- #14Chương 14
- #15Chương 15
- #16Chương 16
- #17Chương 17
- #18Chương 18
- #19Chương 19
- #20Chương 20
- #21Chương 21
- #22Chương 22
- #23Chương 23
- #24Chương 24
- #25Chương 25
- #26Chương 26
- #27Chương 27
- #28Chương 28
- #29Chương 29
- #30Chương 30
- #31Chương 31
- #32Chương 32
- #33Chương 33
- #34Chương 34
- #35Chương 35
- #36Chương 36
- #37Chương 37
- #38Chương 38
- #39Chương 39
- #40Chương 40
- #41Chương 41
- #42Chương 42
- #43Chương 43
- #44Chương 44
- #45Chương 45
- #46Chương 46
- #47Chương 47
- #48Chương 48
- #49Chương 49
- #50Chương 50