
Tạm dừng
Mưa Phùn Mài Đá - Cao Phùng
131
Chương
0
Lượt xem
277876
Đề cử
Giới Thiệu Mưa Phùn Mài Đá - Cao Phùng Truyện Chữ
---
Bạn còn nhớ cơn mưa khiến mình không thể quên trong đời là khi nào không?
Đối với Thư Vọng, đó chắc chắn là vào ngày sinh nhật tuổi 27.
Một đêm xuân, mưa ào ạt, cánh hoa đào bay bay, bánh kem và bia lạnh.
Có người nắm lấy tay cô, vừa cười ngả nghiêng vừa kéo cô chạy trong màn mưa như trút.
Còn với Đường Dật Phong, thật trùng hợp, cơn mưa khiến cô khó quên nhất cũng là vào tuổi 27.
Chiều thu hôm ấy, trước cổng bệnh viện, người đầy lông chó, tay xách túi nước suối.
Cô muốn che mưa chắn gió cho người khác, nhưng khi cúi đầu mới phát hiện chính mình cũng chẳng có ô.
***
Chúng ta hãy như hai viên đá cứng đầu giữa thế giới điên rồ này, va chạm vào nhau trong bóng tối để bùng lên những tia lửa rực rỡ nhất.
Dù mưa có lớn thế nào, chỉ cần còn nắm tay nhau, chúng ta sẽ cùng nhau đi về phía có ánh sáng.
Dù cơn mưa ấy không ngừng rơi cũng chẳng sao – ta có thể hát vang giữa mưa, nhảy múa trong mưa.
Dù có bị xuyên thủng, bị vỡ vụn, bất kể cơn mưa ấy rèn giũa ta thành hình dạng ra sao, ta vẫn là chính ta.
Lưu ý:
1. Truyện 1x1, kết thúc HE, cách nhau sáu tuổi.
2. Văn hiện thực thiên về tình cảm, kể về quá trình trưởng thành và chữa lành cho nhau.
3. Mạch truyện gồm ba giai đoạn thời gian: học đường (2015), xã hội (2022), và gặp lại (2024). Giai đoạn gặp lại mở đầu và kết thúc truyện, cũng được đan xen ở giữa – theo hình thức kể ngược.
Tag: Hiện đại, yêu sâu đậm, trưởng thành, thanh xuân vườn trường.
Nhân vật chính: Đường Dật Phong (góc nhìn chính) × Thư Vọng
Góc nhìn tác phẩm: Hỗ công
Tổng chương: 121 chương (đã hoàn)
Tóm tắt một câu: Vì cớ gì chúng ta lại phải bỏ lỡ nhau?
Thông điệp: Cái gọi là lãng mạn, chính là dũng khí để ta cùng nhau chống lại sự hư vô của cuộc đời.
Faye: Đây là 1 tác giả rất mới, truyện cũng được đăng tải miễn phí trên Tấn Giang, và cũng chỉ mới viết 1 truyện này thôi. Nhưng mà giọng văn bạn ấy thì rất hay, chậm rãi lại đượm buồn. Thỉnh thoảng mình cũng thích đọc vài áng văn lãng đãng thơ thơ buồn buồn như vậy, đương nhiên tiêu chí vẫn là HE. Truyện này mình chưa đọc hết nên sẽ vừa edit vừa đọc, hy vọng các bạn sẽ thích.
Bạn còn nhớ cơn mưa khiến mình không thể quên trong đời là khi nào không?
Đối với Thư Vọng, đó chắc chắn là vào ngày sinh nhật tuổi 27.
Một đêm xuân, mưa ào ạt, cánh hoa đào bay bay, bánh kem và bia lạnh.
Có người nắm lấy tay cô, vừa cười ngả nghiêng vừa kéo cô chạy trong màn mưa như trút.
Còn với Đường Dật Phong, thật trùng hợp, cơn mưa khiến cô khó quên nhất cũng là vào tuổi 27.
Chiều thu hôm ấy, trước cổng bệnh viện, người đầy lông chó, tay xách túi nước suối.
Cô muốn che mưa chắn gió cho người khác, nhưng khi cúi đầu mới phát hiện chính mình cũng chẳng có ô.
***
Chúng ta hãy như hai viên đá cứng đầu giữa thế giới điên rồ này, va chạm vào nhau trong bóng tối để bùng lên những tia lửa rực rỡ nhất.
Dù mưa có lớn thế nào, chỉ cần còn nắm tay nhau, chúng ta sẽ cùng nhau đi về phía có ánh sáng.
Dù cơn mưa ấy không ngừng rơi cũng chẳng sao – ta có thể hát vang giữa mưa, nhảy múa trong mưa.
Dù có bị xuyên thủng, bị vỡ vụn, bất kể cơn mưa ấy rèn giũa ta thành hình dạng ra sao, ta vẫn là chính ta.
Lưu ý:
1. Truyện 1x1, kết thúc HE, cách nhau sáu tuổi.
2. Văn hiện thực thiên về tình cảm, kể về quá trình trưởng thành và chữa lành cho nhau.
3. Mạch truyện gồm ba giai đoạn thời gian: học đường (2015), xã hội (2022), và gặp lại (2024). Giai đoạn gặp lại mở đầu và kết thúc truyện, cũng được đan xen ở giữa – theo hình thức kể ngược.
Tag: Hiện đại, yêu sâu đậm, trưởng thành, thanh xuân vườn trường.
Nhân vật chính: Đường Dật Phong (góc nhìn chính) × Thư Vọng
Góc nhìn tác phẩm: Hỗ công
Tổng chương: 121 chương (đã hoàn)
Tóm tắt một câu: Vì cớ gì chúng ta lại phải bỏ lỡ nhau?
Thông điệp: Cái gọi là lãng mạn, chính là dũng khí để ta cùng nhau chống lại sự hư vô của cuộc đời.
Faye: Đây là 1 tác giả rất mới, truyện cũng được đăng tải miễn phí trên Tấn Giang, và cũng chỉ mới viết 1 truyện này thôi. Nhưng mà giọng văn bạn ấy thì rất hay, chậm rãi lại đượm buồn. Thỉnh thoảng mình cũng thích đọc vài áng văn lãng đãng thơ thơ buồn buồn như vậy, đương nhiên tiêu chí vẫn là HE. Truyện này mình chưa đọc hết nên sẽ vừa edit vừa đọc, hy vọng các bạn sẽ thích.
Danh Sách Chương Mưa Phùn Mài Đá - Cao Phùng TruyenChu
- #1Chương 1: Đun một ấm nước
- #2Chương 2: Đến lúc giữa đêm
- #3Chương 3: Câm như hến
- #4Chương 4: Tìm kiếm
- #5Chương 5: Một lần nữa
- #6Chương 6: Trời quang sau tuyết
- #7Chương 7: Gặp lại
- #8Chương 8: Sườn om xì dầu
- #9Chương 9: Quả Bình An
- #10Chương 10: Đêm Giao Thừa
- #11Chương 11: Lẩu uyên ương
- #12Chương 12: Có qua có lại
- #13Chương 13: Chúc mừng năm mới
- #14Chương 14: Chú mèo cúi đầu
- #15Chương 15: Kỳ nghỉ đông
- #16Chương 16: Đêm giao thừa ở Bắc Thành
- #17Chương 17: Mùng 1 ở Hải Thị
- #18Chương 18: Cô ấy
- #19Chương 19: Học kỳ mới
- #20Chương 20: Chốn phù hoa
- #21Chương 21: Hương hoa trong đêm
- #22Chương 22: Làm tài xế
- #23Chương 23: Người ngắm phong cảnh
- #24Chương 24: Màu vẽ
- #25Chương 25: Anh nói đúng
- #26Chương 26: Ai cũng không hợp
- #27Chương 27: Hai mươi bảy tuổi
- #28Chương 28: Cơn mưa xuân bất chợt
- #29Chương 29: Người bị mắc kẹt trong dòng thời gian
- #30Chương 30: Bách hợp
- #31Chương 31: Ngụm rượu đầu tiên
- #32Chương 32: Hạ chí
- #33Chương 33: Phong thư
- #34Chương 34: Kết
- #35Chương 35: Chuyện cũ như sương khói (Tình yêu của cha mẹ)
- #36Chương 36: Thuốc giảm đau
- #37Chương 37: Nửa chai coca
- #38Chương 38: Chuyện may mắn
- #39Chương 39: Khởi đầu mới
- #40Chương 40: Sốt
- #41Chương 41: Trói buộc
- #42Chương 42: Để em trả
- #43Chương 43: Vô cùng trân quý
- #44Chương 44: Lạc trong sương mù
- #45Chương 45: Em đoán xem
- #46Chương 46: Giọt sương giữa hè
- #47Chương 47: Một chút hờn dỗi
- #48Chương 48: Mượn
- #49Chương 49: Em thích chị
- #50Chương 50: Không có gì