
Tạm dừng
Sau Khi Xuyên Sách Tôi Làm Nũng Với Lão Đại
137
Chương
0
Lượt xem
294175
Đề cử
Giới Thiệu Sau Khi Xuyên Sách Tôi Làm Nũng Với Lão Đại Truyện Chữ
Edit: Tiểu Linh Linh
Văn Án:
Cố Sanh Sanh là đệ nhất mĩ nhân của Tu chân giới xuyên qua một cuốn tiểu thuyết tổng giám đốc cẩu huyết, thành vợ trước ác độc của lão đại hạ tràng thê thảm.
Lão đại sau khi tai nạn xe cộ mắt bị mù chân tàn tật, tính tình ngang ngược, người sống chớ gần.
Cố Sanh Sanh tâm tình phức tạp, nhìn đôi mắt được băng vải, quẳng xuống xe lăn, cô nhận mệnh vươn tay ra, túm hắn.
"Anh có đói bụng không, tôi nấu ít đồ cho anh ăn?"
Người nào đó trực tiếp bạo nổ: Bị toàn internet hắc - bình hoa Cố Sanh Sanh, mở ra phát sóng trực tiếp làm... Cơm?
Cư dân mạng: 【 nôn, bà lão phẫu thuật thẩm mỹ xấu xí lăn đi]
【 Người xấu tâm xấu, làm cơm cũng khó ăn! 】
Về sau cư dân mạng: 【 Thật là thơm! Sanh Sanh thật đẹp, làm đồ ăn nhìn xem cũng thấy thật ngon! 】
【 Sanh Sanh mỗi ngày nấu cơm cho ai ăn nha?】
Cố Sanh Sanh mắt hạnh nháy nháy, thần bí nói: Cho mèo ăn.
Ngày này, Cố Sanh Sanh trực tiếp làm đồ ăn, một đôi tay thon dài hướng cô đưa kẹo đường lúc ngoài ý muốn lên ống kính.
Mưa đạn trong nháy mắt cuồng phun: 【 cái tay này quá mê người】
【 ngàn lần không nghĩ tới tôi nhìn một cái tay liền yêu một người 】
【 Sanh Sanh đừng nói cái tay thần bia kia là chồng của cô nha! 】
Cố Sanh Sanh nhất thời luống cuống. Ống kính về sau, nửa ngày vang lên một giọng nam khàn khàn mê người: "Meo~"
- --------------
Vở kịch nhỏ: Cố Sanh Sanh bị anh vây trong ngực, thút thít hoài nghi nhân sinh: "Nói xong tha... Tha cho tôi một mạng?"
Lão đại âm thanh khàn khàn, hai tay vây khốn Cố Sanh Sanh trong ngực: "Có chết cũng không thả."
Hắn vẫn nhớ, đến thời khắc ấy, Cố Sanh Sanh như một tia sáng chiếu vào thế giới của hắn.---------
Nữ chính yếu ớt dùng mỹ thực chữa trị cho lão đại tàn tật ngọt văn. Ngọt sủng, mỹ thực làm chủ, giới giải trí độ dài không nhiều, tu chân giới ít đến không thể ít hơn nữa, hoàn toàn vì kịch bản phục vụ. Nam chính tàn tật sẽ trị tốt.
Nội dung câu chuyện: Xuyên sách ngọt văn
Truyện này nữ chính cực kỳ nũng nịu + bánh bèo, ai không thích thì đừng xem!
Văn Án:
Cố Sanh Sanh là đệ nhất mĩ nhân của Tu chân giới xuyên qua một cuốn tiểu thuyết tổng giám đốc cẩu huyết, thành vợ trước ác độc của lão đại hạ tràng thê thảm.
Lão đại sau khi tai nạn xe cộ mắt bị mù chân tàn tật, tính tình ngang ngược, người sống chớ gần.
Cố Sanh Sanh tâm tình phức tạp, nhìn đôi mắt được băng vải, quẳng xuống xe lăn, cô nhận mệnh vươn tay ra, túm hắn.
"Anh có đói bụng không, tôi nấu ít đồ cho anh ăn?"
Người nào đó trực tiếp bạo nổ: Bị toàn internet hắc - bình hoa Cố Sanh Sanh, mở ra phát sóng trực tiếp làm... Cơm?
Cư dân mạng: 【 nôn, bà lão phẫu thuật thẩm mỹ xấu xí lăn đi]
【 Người xấu tâm xấu, làm cơm cũng khó ăn! 】
Về sau cư dân mạng: 【 Thật là thơm! Sanh Sanh thật đẹp, làm đồ ăn nhìn xem cũng thấy thật ngon! 】
【 Sanh Sanh mỗi ngày nấu cơm cho ai ăn nha?】
Cố Sanh Sanh mắt hạnh nháy nháy, thần bí nói: Cho mèo ăn.
Ngày này, Cố Sanh Sanh trực tiếp làm đồ ăn, một đôi tay thon dài hướng cô đưa kẹo đường lúc ngoài ý muốn lên ống kính.
Mưa đạn trong nháy mắt cuồng phun: 【 cái tay này quá mê người】
【 ngàn lần không nghĩ tới tôi nhìn một cái tay liền yêu một người 】
【 Sanh Sanh đừng nói cái tay thần bia kia là chồng của cô nha! 】
Cố Sanh Sanh nhất thời luống cuống. Ống kính về sau, nửa ngày vang lên một giọng nam khàn khàn mê người: "Meo~"
- --------------
Vở kịch nhỏ: Cố Sanh Sanh bị anh vây trong ngực, thút thít hoài nghi nhân sinh: "Nói xong tha... Tha cho tôi một mạng?"
Lão đại âm thanh khàn khàn, hai tay vây khốn Cố Sanh Sanh trong ngực: "Có chết cũng không thả."
Hắn vẫn nhớ, đến thời khắc ấy, Cố Sanh Sanh như một tia sáng chiếu vào thế giới của hắn.---------
Nữ chính yếu ớt dùng mỹ thực chữa trị cho lão đại tàn tật ngọt văn. Ngọt sủng, mỹ thực làm chủ, giới giải trí độ dài không nhiều, tu chân giới ít đến không thể ít hơn nữa, hoàn toàn vì kịch bản phục vụ. Nam chính tàn tật sẽ trị tốt.
Nội dung câu chuyện: Xuyên sách ngọt văn
Truyện này nữ chính cực kỳ nũng nịu + bánh bèo, ai không thích thì đừng xem!
Danh Sách Chương Sau Khi Xuyên Sách Tôi Làm Nũng Với Lão Đại TruyenChu
- #1Chương 1: Anh ngủ rồi sao?
- #2Chương 2: Đây là. . . đuôi của mèo?
- #3Chương 3: Cái người quái dị này là ai vậy?
- #4Chương 4: Chẳng lẽ anh muốn tôi dùng miệng đút cho anh sao?
- #5Chương 5: Chỗ Tốt Của Song Tu
- #6Chương 6: Vẫn là tôi đút cháo cho anh ăn đi.
- #7Chương 7: Tôi muốn làm chủ bá mỹ thực
- #8Chương 8: Hoa tỷ muội mặt giả
- #9Chương 9: Chân Tướng Chuyện Xung Hỉ
- #10Chương 10: Bánh bao nhân súp gạch cua
- #11Chương 11: Miệng lớn muốn ăn bò bít tết
- #12Chương 12: Cô xấu không có việc gì, tôi mù
- #13Chương 13: Leng keng, bắt đầu phát trực tiếp nè
- #14Chương 14: Bánh Mì Nhỏ Mùi Sữa
- #15Chương 15: Rau xào tôm - Cái chân tàn phế này, có thể có cảm giác gì...
- #16Chương 16: Cứu mỹ nhân
- #17Chương 17: Cho mèo ăn~
- #18Chương 18: Cùng nhau xem phim
- #19Chương 19: Màn thầu hoa hồng
- #20Chương 20: Hoa tỉ muội PK Tra nam
- #21Chương 21: Thức dậy vì bị cấn...
- #22Chương 22: Hoa thạch nam, bánh pancake và cà phê sữa.
- #23Chương 23: Tôi sẽ không bán thân đâu!
- #24Chương 24: Đùi phải Thẩm Vọng có cảm giác
- #25Chương 25: Vượng Tử cục kỳ không nghe lời
- #26Chương 26: Tôi ghét anh
- #27Chương 27: Cắn ngón tay
- #28Chương 28: Lang quân, đến uống thuốc nào
- #29Chương 29: Cậy đẹp làm càn
- #30Chương 30: Bạch liên hoa bắt chước
- #31Chương 31: Mèo nhỏ niệm kinh
- #32Chương 32: Anh "ngựa" quá đi
- #33Chương 33: Tôi sẽ không làm em đau
- #34Chương 34: "Muốn ăn thật à?"
- #35Chương 35: Đấm thêm một cái
- #36Chương 36: Ăn giấm
- #37Chương 37: Dính người
- #38Chương 38: Dắt đi chơi
- #39Chương 39: Nói không giữ lời
- #40Chương 40: Nước trong hoa đẹp
- #41Chương 41: Sờ chim nhỏ
- #42Chương 42: Chuốc say? Bắt người?
- #43Chương 43: Tán tỉnh
- #44Chương 44: Mở cửa, là tôi
- #45Chương 45: Mê hoặc
- #46Chương 46: Tin đồn
- #47Chương 47: Ngâm suối nước nóng
- #48Chương 48: Phát súng chính xác
- #49Chương 49: Nụ hôn chúc ngủ ngon
- #50Chương 50: Hôn môi