
Tạm dừng
Sau Khi Xuyên Sách Tôi Làm Nũng Với Lão Đại
137
Chương
0
Lượt xem
294175
Đề cử
Giới Thiệu Sau Khi Xuyên Sách Tôi Làm Nũng Với Lão Đại Truyện Chữ
Edit: Tiểu Linh Linh
Văn Án:
Cố Sanh Sanh là đệ nhất mĩ nhân của Tu chân giới xuyên qua một cuốn tiểu thuyết tổng giám đốc cẩu huyết, thành vợ trước ác độc của lão đại hạ tràng thê thảm.
Lão đại sau khi tai nạn xe cộ mắt bị mù chân tàn tật, tính tình ngang ngược, người sống chớ gần.
Cố Sanh Sanh tâm tình phức tạp, nhìn đôi mắt được băng vải, quẳng xuống xe lăn, cô nhận mệnh vươn tay ra, túm hắn.
"Anh có đói bụng không, tôi nấu ít đồ cho anh ăn?"
Người nào đó trực tiếp bạo nổ: Bị toàn internet hắc - bình hoa Cố Sanh Sanh, mở ra phát sóng trực tiếp làm... Cơm?
Cư dân mạng: 【 nôn, bà lão phẫu thuật thẩm mỹ xấu xí lăn đi]
【 Người xấu tâm xấu, làm cơm cũng khó ăn! 】
Về sau cư dân mạng: 【 Thật là thơm! Sanh Sanh thật đẹp, làm đồ ăn nhìn xem cũng thấy thật ngon! 】
【 Sanh Sanh mỗi ngày nấu cơm cho ai ăn nha?】
Cố Sanh Sanh mắt hạnh nháy nháy, thần bí nói: Cho mèo ăn.
Ngày này, Cố Sanh Sanh trực tiếp làm đồ ăn, một đôi tay thon dài hướng cô đưa kẹo đường lúc ngoài ý muốn lên ống kính.
Mưa đạn trong nháy mắt cuồng phun: 【 cái tay này quá mê người】
【 ngàn lần không nghĩ tới tôi nhìn một cái tay liền yêu một người 】
【 Sanh Sanh đừng nói cái tay thần bia kia là chồng của cô nha! 】
Cố Sanh Sanh nhất thời luống cuống. Ống kính về sau, nửa ngày vang lên một giọng nam khàn khàn mê người: "Meo~"
- --------------
Vở kịch nhỏ: Cố Sanh Sanh bị anh vây trong ngực, thút thít hoài nghi nhân sinh: "Nói xong tha... Tha cho tôi một mạng?"
Lão đại âm thanh khàn khàn, hai tay vây khốn Cố Sanh Sanh trong ngực: "Có chết cũng không thả."
Hắn vẫn nhớ, đến thời khắc ấy, Cố Sanh Sanh như một tia sáng chiếu vào thế giới của hắn.---------
Nữ chính yếu ớt dùng mỹ thực chữa trị cho lão đại tàn tật ngọt văn. Ngọt sủng, mỹ thực làm chủ, giới giải trí độ dài không nhiều, tu chân giới ít đến không thể ít hơn nữa, hoàn toàn vì kịch bản phục vụ. Nam chính tàn tật sẽ trị tốt.
Nội dung câu chuyện: Xuyên sách ngọt văn
Truyện này nữ chính cực kỳ nũng nịu + bánh bèo, ai không thích thì đừng xem!
Văn Án:
Cố Sanh Sanh là đệ nhất mĩ nhân của Tu chân giới xuyên qua một cuốn tiểu thuyết tổng giám đốc cẩu huyết, thành vợ trước ác độc của lão đại hạ tràng thê thảm.
Lão đại sau khi tai nạn xe cộ mắt bị mù chân tàn tật, tính tình ngang ngược, người sống chớ gần.
Cố Sanh Sanh tâm tình phức tạp, nhìn đôi mắt được băng vải, quẳng xuống xe lăn, cô nhận mệnh vươn tay ra, túm hắn.
"Anh có đói bụng không, tôi nấu ít đồ cho anh ăn?"
Người nào đó trực tiếp bạo nổ: Bị toàn internet hắc - bình hoa Cố Sanh Sanh, mở ra phát sóng trực tiếp làm... Cơm?
Cư dân mạng: 【 nôn, bà lão phẫu thuật thẩm mỹ xấu xí lăn đi]
【 Người xấu tâm xấu, làm cơm cũng khó ăn! 】
Về sau cư dân mạng: 【 Thật là thơm! Sanh Sanh thật đẹp, làm đồ ăn nhìn xem cũng thấy thật ngon! 】
【 Sanh Sanh mỗi ngày nấu cơm cho ai ăn nha?】
Cố Sanh Sanh mắt hạnh nháy nháy, thần bí nói: Cho mèo ăn.
Ngày này, Cố Sanh Sanh trực tiếp làm đồ ăn, một đôi tay thon dài hướng cô đưa kẹo đường lúc ngoài ý muốn lên ống kính.
Mưa đạn trong nháy mắt cuồng phun: 【 cái tay này quá mê người】
【 ngàn lần không nghĩ tới tôi nhìn một cái tay liền yêu một người 】
【 Sanh Sanh đừng nói cái tay thần bia kia là chồng của cô nha! 】
Cố Sanh Sanh nhất thời luống cuống. Ống kính về sau, nửa ngày vang lên một giọng nam khàn khàn mê người: "Meo~"
- --------------
Vở kịch nhỏ: Cố Sanh Sanh bị anh vây trong ngực, thút thít hoài nghi nhân sinh: "Nói xong tha... Tha cho tôi một mạng?"
Lão đại âm thanh khàn khàn, hai tay vây khốn Cố Sanh Sanh trong ngực: "Có chết cũng không thả."
Hắn vẫn nhớ, đến thời khắc ấy, Cố Sanh Sanh như một tia sáng chiếu vào thế giới của hắn.---------
Nữ chính yếu ớt dùng mỹ thực chữa trị cho lão đại tàn tật ngọt văn. Ngọt sủng, mỹ thực làm chủ, giới giải trí độ dài không nhiều, tu chân giới ít đến không thể ít hơn nữa, hoàn toàn vì kịch bản phục vụ. Nam chính tàn tật sẽ trị tốt.
Nội dung câu chuyện: Xuyên sách ngọt văn
Truyện này nữ chính cực kỳ nũng nịu + bánh bèo, ai không thích thì đừng xem!
Danh Sách Chương Sau Khi Xuyên Sách Tôi Làm Nũng Với Lão Đại TruyenChu
- #51Chương 51: Thay quần áo
- #52Chương 52: Ôm một chút
- #53Chương 53: Ăn bánh trôi
- #54Chương 54: Đừng tưởng cô không dám cắn thật nhé!
- #55Chương 55: Ghen
- #56Chương 56: Dỗ dành
- #57Chương 57: Hôn môi (II)
- #58Chương 58: Muốn hôn nữa
- #59Chương 59: Hai hotsearch
- #60Chương 60: Lột mặt
- #61Chương 61: Là ai dính người?
- #62Chương 62: Sau này tôi sẽ đối xử tốt với anh
- #63Chương 63: Bữa tối với ánh nến
- #64Chương 64: Chứng sợ độ cao
- #65Chương 65: Không ai có thể mang em đi
- #66Chương 66: Điện thoại cấn
- #67Chương 67: Ba mẹ vợ
- #68Chương 68: Chuyện vợ chồng
- #69Chương 69: Giúp tôi cởi ra!
- #70Chương 70: Tặng châu báu
- #71Chương 71: Cùng làm chuyện người lớn đi
- #77Chương 77: Ôm chặt một chút
- #78Chương 78: Là anh lúc nhỏ hả?
- #79Chương 79: Thẩm Vọng của Sanh Sanh
- #80Chương 80: Đoạt sủng
- #81Chương 81: Giang thượng khai hoa
- #82Chương 82: Giận dỗi
- #83Chương 83: Chúc tết
- #84Chương 84: Hôn ước của Thẩm Vọng
- #85Chương 85: Hôn ước của Thẩm Vọng (2)
- #86Chương 86: Thịt vải thiều
- #87Chương 87: Kinh diễm
- #88Chương 88: Chiếm tiện nghi
- #89Chương 89: Rốt cuộc em là ai?
- #90Chương 90: Bỏ cuộc
- #91Chương 91: Thời niên thiếu của Thẩm Vọng
- #92Chương 92: Lại lên hotsearch
- #93Chương 93: Rượu nhung hươu cẩu kỷ
- #94Chương 94
- #95Chương 95
- #96Chương 96
- #97Chương 97
- #98Chương 98
- #99Chương 99
- #101Chương 101: Không được thích anh ấy
- #102Chương 102: Em yêu anh
- #103Chương 103: Song tu sẽ không chết
- #104Chương 104: Xin em đấy, đừng nhúc nhích được không
- #105Chương 106: Anh sẽ cho em điều tốt nhất
- #106Chương 107: Bánh mì đậu đỏ