
Tạm dừng
Sủng Hậu Danh Giá Của Cuồng Đế
135
Chương
0
Lượt xem
303568
Đề cử
Giới Thiệu Sủng Hậu Danh Giá Của Cuồng Đế Truyện Chữ
Converter: ngocquynh520
Editor: Quỳnh_ỉn, Ciao J, selina_tran, Thu Thủy
Số chương: 103 chương + 3 ngoại truyện
Phụ thân không xem mình là con gái, mang đi đổi lấy lợi ích. Bị bắn trọng thương một cách hèn hạ bởi "phu quân". Cái giá của tự do như vậy có hơi lớn?
Người ta thường nói, ông trời luôn công bằng. Bỏ qua một tên nam nhân cặn bã, đôi mắt không phân biệt được ngọc trai, lại đưa tới cho Thẩm Hành Vu một nam nhân tốt cực phẩm trên đời. Chỉ có điều, lai lịch của nam nhân này cũng hơi lớn một chút.
Nam nhân cặn bã là thái tử Hoài Bắc, nhưng nam nhân này lại là Vương chí tôn tối caocủa Hoài Nam.
Lời đồn nói, hắn tuấn mỹ như thiên thần nhưng lòng dạ ác độc như ma quỷ, một gương mặt tuấn tú hấp dẫn vô số tiểu thư quý tộc ùa đến, một thanh ngự kiếm lại chém đứt vô số người mơ mộng hão huyền.
Lời đồn nói, hắn không gần nữ sắc, tính tình không tốt, không nói cười tùy tiện, không cóhậu cung, thiên hạ làm trọng.
Người ta còn đồn cái gì? Lời đồn chính là cái rắm!!
[Đoạn ngắn một, về độc sủng]
“Vương hậu nương nương, mẫu nghi thiên hạ nên có phong phạm của Phượng tôn, phải ân huệ cùng hưởng, như thế Hoài Nam của chúng ta mới có thể hưng thịnh.”
“Quan hệ quân thần cần có nữ nhân trợ giúp, Vương hậu là người hiểu đạo lý như vậy, nhất định hiểu được lời nói của lão phụ.”
“Vương hậu nương nương...”
...
Bên tai nghe một đám quý phu nhân giảng dạy, Thẩm Hành Vu trừng mắt lên, ngoảnh mặt về phía nam nhân vừa đi vào điện Ngô Đồng nói: “Thật ồn ào.”
“Bình thường thủ đoạn đối phó với ta đâu hết rồi, hay là nàng không muốn mở miệng, chờ ta trở lại đuổi người?” Mộ Phi Chỉ không e dè mà kề tai nói nhỏ với nàng trước mặt mọi người.
“Mộ Phi Chỉ, câu nói vừa rồi là của con chàng nói với chàng.” Thẩm Hành Vu làm ổ trong lòng nam nhân, tay nhẹ nhàng thả trên bụng, trong mắt lóe lên giảo hoạt.
Nam nhân vừa nghe, khí tràng quanh thân lập tức thay đổi. Hắn ôm Thẩm Hành Vu đứng dậy, giọng nói vô cùng lạnh lùng phân phó cho Hắc Ưng ở sau lưng: “Cắt toàn bộ lưỡi củacác nàng cho ta.”
“...”
“Mỗi nhà lại đưa tới mười cơ thiếp.” Bọn họ đã có lá gan làm, thì phải khiến cho bọn họ nếm thử mùi vị hậu viện bốc lửa.
“Vương thượng thứ tội!” Một đám quý phu nhân sợ tới mức quỳ xuống toàn bộ.
Nam nhân ôm nữ nhân dừng bước, nghĩ nghĩ, mọi người ở đây tưởng rằng có thể xoay chuyển thì bỗng nhiên hắn nói: “Cãi nhau quấy rầy đến thanh tĩnh của Vương hậu và tiểu Vương tử, thôi, chém toàn bộ!”
“....”
[Đoạn ngắn hai, về tình địch]
Hai nước giao chiến, nam nhân cặn bã nhìn nữ nhân mặc chiến bào đi theo bên cạnh Hoài Nam Vương, cắn răng nói: “Thẩm Hành Vu, ta còn chưa bỏ ngươi, dựa theo lễ pháp trong thiên hạ, ngươi vẫn là chính phi của Tần Huyền Qua ta.”
Nam nhân ngồi ở bên, lười biếng nhắm cung trong tay vào nam nhân cặn bã, tùy ý nói: “Lễ phép? Vẫn là để ta bắn ngươi một mũi tên, vậy thì trên lễ phép ngươi chính là phu quân đã chết của nàng.”
Có đôi khi, đối với tình địch phải trực tiếp bạo lực như vậy.
[Đoạn ngắn ba, về tiểu cầm thú]
Trải qua sự cố gắng ngày đêm của đại cầm thú phúc hắc, tiểu cầm thú ngậm thìa vàng hoa hoa lệ lệ ra đời.
“Phụ vương, vì sao người lại hôn nhẹ mẫu thân?” Oa nhi cố gắng bò lên trên chân củanam nhân, thân thể mềm mại ghé vào trên đầu gối của hắn, ngửa gương mặt tinh xảo tò mò hỏi.
“Vì sinh tiểu muội muội.” Nam nhân phê duyệt tấu chương, vẻ mặt không đổi trả lời.
“A? Phụ vương vì sinh tiểu muội muội mới hôn nhẹ mẫu thân, con đi nói cho mẫu thân biết.” Vẻ mặt tiểu oa nhi cười gian trượt khỏi đùi nam nhân, bước chân nhỏ muốn chạy ra khỏi đại điện.
“Xú tiểu tử, cút về cho ta!!!” Nam nhân nổi giân gầm lên một tiếng.
Truyện này là một với một, nam nữ chủ sạch về thể xác và tinh thần.
Editor: Quỳnh_ỉn, Ciao J, selina_tran, Thu Thủy
Số chương: 103 chương + 3 ngoại truyện
Phụ thân không xem mình là con gái, mang đi đổi lấy lợi ích. Bị bắn trọng thương một cách hèn hạ bởi "phu quân". Cái giá của tự do như vậy có hơi lớn?
Người ta thường nói, ông trời luôn công bằng. Bỏ qua một tên nam nhân cặn bã, đôi mắt không phân biệt được ngọc trai, lại đưa tới cho Thẩm Hành Vu một nam nhân tốt cực phẩm trên đời. Chỉ có điều, lai lịch của nam nhân này cũng hơi lớn một chút.
Nam nhân cặn bã là thái tử Hoài Bắc, nhưng nam nhân này lại là Vương chí tôn tối caocủa Hoài Nam.
Lời đồn nói, hắn tuấn mỹ như thiên thần nhưng lòng dạ ác độc như ma quỷ, một gương mặt tuấn tú hấp dẫn vô số tiểu thư quý tộc ùa đến, một thanh ngự kiếm lại chém đứt vô số người mơ mộng hão huyền.
Lời đồn nói, hắn không gần nữ sắc, tính tình không tốt, không nói cười tùy tiện, không cóhậu cung, thiên hạ làm trọng.
Người ta còn đồn cái gì? Lời đồn chính là cái rắm!!
[Đoạn ngắn một, về độc sủng]
“Vương hậu nương nương, mẫu nghi thiên hạ nên có phong phạm của Phượng tôn, phải ân huệ cùng hưởng, như thế Hoài Nam của chúng ta mới có thể hưng thịnh.”
“Quan hệ quân thần cần có nữ nhân trợ giúp, Vương hậu là người hiểu đạo lý như vậy, nhất định hiểu được lời nói của lão phụ.”
“Vương hậu nương nương...”
...
Bên tai nghe một đám quý phu nhân giảng dạy, Thẩm Hành Vu trừng mắt lên, ngoảnh mặt về phía nam nhân vừa đi vào điện Ngô Đồng nói: “Thật ồn ào.”
“Bình thường thủ đoạn đối phó với ta đâu hết rồi, hay là nàng không muốn mở miệng, chờ ta trở lại đuổi người?” Mộ Phi Chỉ không e dè mà kề tai nói nhỏ với nàng trước mặt mọi người.
“Mộ Phi Chỉ, câu nói vừa rồi là của con chàng nói với chàng.” Thẩm Hành Vu làm ổ trong lòng nam nhân, tay nhẹ nhàng thả trên bụng, trong mắt lóe lên giảo hoạt.
Nam nhân vừa nghe, khí tràng quanh thân lập tức thay đổi. Hắn ôm Thẩm Hành Vu đứng dậy, giọng nói vô cùng lạnh lùng phân phó cho Hắc Ưng ở sau lưng: “Cắt toàn bộ lưỡi củacác nàng cho ta.”
“...”
“Mỗi nhà lại đưa tới mười cơ thiếp.” Bọn họ đã có lá gan làm, thì phải khiến cho bọn họ nếm thử mùi vị hậu viện bốc lửa.
“Vương thượng thứ tội!” Một đám quý phu nhân sợ tới mức quỳ xuống toàn bộ.
Nam nhân ôm nữ nhân dừng bước, nghĩ nghĩ, mọi người ở đây tưởng rằng có thể xoay chuyển thì bỗng nhiên hắn nói: “Cãi nhau quấy rầy đến thanh tĩnh của Vương hậu và tiểu Vương tử, thôi, chém toàn bộ!”
“....”
[Đoạn ngắn hai, về tình địch]
Hai nước giao chiến, nam nhân cặn bã nhìn nữ nhân mặc chiến bào đi theo bên cạnh Hoài Nam Vương, cắn răng nói: “Thẩm Hành Vu, ta còn chưa bỏ ngươi, dựa theo lễ pháp trong thiên hạ, ngươi vẫn là chính phi của Tần Huyền Qua ta.”
Nam nhân ngồi ở bên, lười biếng nhắm cung trong tay vào nam nhân cặn bã, tùy ý nói: “Lễ phép? Vẫn là để ta bắn ngươi một mũi tên, vậy thì trên lễ phép ngươi chính là phu quân đã chết của nàng.”
Có đôi khi, đối với tình địch phải trực tiếp bạo lực như vậy.
[Đoạn ngắn ba, về tiểu cầm thú]
Trải qua sự cố gắng ngày đêm của đại cầm thú phúc hắc, tiểu cầm thú ngậm thìa vàng hoa hoa lệ lệ ra đời.
“Phụ vương, vì sao người lại hôn nhẹ mẫu thân?” Oa nhi cố gắng bò lên trên chân củanam nhân, thân thể mềm mại ghé vào trên đầu gối của hắn, ngửa gương mặt tinh xảo tò mò hỏi.
“Vì sinh tiểu muội muội.” Nam nhân phê duyệt tấu chương, vẻ mặt không đổi trả lời.
“A? Phụ vương vì sinh tiểu muội muội mới hôn nhẹ mẫu thân, con đi nói cho mẫu thân biết.” Vẻ mặt tiểu oa nhi cười gian trượt khỏi đùi nam nhân, bước chân nhỏ muốn chạy ra khỏi đại điện.
“Xú tiểu tử, cút về cho ta!!!” Nam nhân nổi giân gầm lên một tiếng.
Truyện này là một với một, nam nữ chủ sạch về thể xác và tinh thần.
Danh Sách Chương Sủng Hậu Danh Giá Của Cuồng Đế TruyenChu
- #101Chương 82: Tỷ muội gặp lại, vô cùng tức giận
- #102Chương 83: Mưu tính thất bại
- #103Chương 84: Trả đòn hãm hại
- #104Chương 85: Phụ vương của con dẫn Hoa hồđiệp
- #105Chương 86: Phu quân, thân hình của hắn không đẹp như của chàng
- #106Chương 87: Đạo trưởng vốn là mĩ nam
- #107Chương 88: Lại đây có thịt ăn
- #108Chương 89: Phản tương nhất quân
- #109Chương 90: Hoài Bắc an cư
- #110Chương 91: Chữa bệnh
- #111Chương 92: Ta chính là người duy nhất của mẫu hậu con
- #112Chương 93: Rốt cuộc cũng có thể nhìn thấy
- #113Chương 94: Tiểu tử này, trẫm thích
- #114Chương 95: Thái tử có bệnh không tiện nói ra
- #115Chương 96: Về nhà
- #116Chương 97: Tiểu vương thúc
- #117Chương 98: Cha con vào triều
- #118Chương 99: Phát hiện ban đầu
- #119Chương 100: Nam nhân đeo mặt nạ
- #120Chương 101: Âm mưu bị vạch trần
- #121Chương 102: Thần quang (đại kết cục 1)
- #122Chương 103: Viên mãn (Đại kết cục hạ)
- #123Chương 104: Ngoại truyện 1: Truyện của hai huynh đệ
- #124Chương 105: Ngoại truyện 2: Lúc ấy còn trẻ
- #125Chương 106: Ngoại truyện 3: Kết thúc viên mãn
- #126Chương 126
- #127Chương 127
- #128Chương 128
- #129Chương 129
- #130Chương 130
- #131Chương 131
- #132Chương 132
- #133Chương 133
- #134Chương 134
- #135Chương 135