
Còn tiếp
Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
200
Chương
0
Lượt xem
278323
Đề cử
Giới Thiệu Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực Truyện Chữ
Tài khoản thích khách mãn cấp nổi tiếng đã xuyên việt, không chỉ có dung hợp với kho dữ liệu ở thế giới ma pháp, mà còn được bổ sung thêm một lãnh thổ có diện tích vô cùng rộng lớn.
Diện tích rộng thì có rộng đó, nhưng mà nghèo rớt mùng tơi.
Ngày đầu tiên Phỉ Lạc Ti tới lãnh địa, thiếu chút nữa y đã cho rằng nơi này là chỗ để Vu yêu đánh quái, lãnh dân thì gầy gò chỉ còn da bọc xương.
Lãnh dân: Lãnh chủ…… Đói, đói quá…… Cơm, muốn ăn cơm……
Phỉ Lạc Ti:…… Được.
Đất đai cằn cỗi? Mang xe chở phân bón và nước tới.
Tinh linh: Không có nước suối sinh mệnh làm sao có thể đạt được sản lượng vạn cân trên một mẫu?! Cây sinh mệnh có thể sống ở trên đó!
Một năm có hai lần ma thú triều? Thịt kho tàu, thịt xào, lấy mỡ thay dầu chiên.
Rồng: Không phải ta, ta không có! Thịt ta không thể ăn được đâu, không ngon chút nào!
Dân cư thưa thớt?
Nhân viên trực ở chỗ đăng ký hộ tịch: Khi nào Lĩnh chủ mới có thể xây thêm office building? Kỹ thuật rút thăm dành cho di dân đã làm rồi, nhưng người xếp hàng vẫn còn rất nhiều! Quản lý thành phố ngày nào cũng khiếu nại chúng ta chiếm dụng đường phố!
Nếu thành Lan Nhã Duy Lợi quá nhỏ và có quá ít danh ngạch, vậy thì thử mở rộng lãnh địa xem thế nào?
Các chủng tộc có trí tuệ: Ồ, thành chủ Phỉ Lạc Ti có suy xét đến việc thống trị thế giới không? Suy xét một chút đi!
Phỉ Lạc Ti:??? Ta không có, hoàn toàn không có, đừng nói bậy!
***
Thành Lan Nhã Duy Lợi là một thành phố lớn hạng nhất, là thành phố tiên phong, nơi đó có tích hợp du lịch, nghĩ dưỡng, giải trí, dưỡng lão….. Có vô số người tranh nhau vào sống ở đó.
Một bài văn nào đó đạt điểm tuyệt đối của một học sinh nào đó trong trường tiểu học hoàng gia nào đó ở một quốc gia nào đó viết rằng: Ước mơ của ta là: Ta ước mình có thể trở thành cư dân có hộ khẩu chính thức ở thành Lan Nhã Duy Lợi. Đầu tiên, ta phải học tập chăm chỉ để trở thành một học giả ưu tú, tiếp theo ta phải kiên trì với ý tưởng trở thành đại ma pháp sư, ngoài ra ta còn phải nỗ lực luyện tập kiếm thuật để trở thành đại kiếm sĩ, cuối cùng, ta phải trở thành dược tề sư pha chế ra một nồi phúc linh tề thật lớn, để phù hộ cho mình có thể giành được con số may mắn.
Thầy giáo nhận xét: Ước mơ rất đẹp, nhưng điều kiện tiên quyết là ngươi phải trường sinh mới được.
Phỉ Lạc Ti mang theo trò chơi xuyên vào thế giới ma pháp, thời gian đầu y phải đối mặt với một đám lãnh dân gầy trơ xương và một lãnh địa rộng lớn nhưng hoang vu cằn cỗi. Tài nguyên không đủ thì dùng kỹ thuật đến gom góp, tích trữ lương thực trên diện rộng, làm tuyên truyền, rất nhanh sau đó y đã lợi dụng mỹ thực dụ hoặc để xây dựng lãnh địa của mình thành một siêu thành phố hạng nhất.
Truyện lấy mỹ thực làm năng lực cạnh tranh cốt lõi để vận hành kinh doanh, cốt truyện nhẹ nhàng, dễ đọc, lấy việc xây dựng làm con đường chính, dần dần làm phong phú thế giới quan, thay đổi thế giới và mang lại cuộc sống hạnh phúc tốt đẹp cho lãnh dân.
Một câu tóm tắt: Tây huyễn, bắt đầu xây dựng từ mỹ thực.
Diện tích rộng thì có rộng đó, nhưng mà nghèo rớt mùng tơi.
Ngày đầu tiên Phỉ Lạc Ti tới lãnh địa, thiếu chút nữa y đã cho rằng nơi này là chỗ để Vu yêu đánh quái, lãnh dân thì gầy gò chỉ còn da bọc xương.
Lãnh dân: Lãnh chủ…… Đói, đói quá…… Cơm, muốn ăn cơm……
Phỉ Lạc Ti:…… Được.
Đất đai cằn cỗi? Mang xe chở phân bón và nước tới.
Tinh linh: Không có nước suối sinh mệnh làm sao có thể đạt được sản lượng vạn cân trên một mẫu?! Cây sinh mệnh có thể sống ở trên đó!
Một năm có hai lần ma thú triều? Thịt kho tàu, thịt xào, lấy mỡ thay dầu chiên.
Rồng: Không phải ta, ta không có! Thịt ta không thể ăn được đâu, không ngon chút nào!
Dân cư thưa thớt?
Nhân viên trực ở chỗ đăng ký hộ tịch: Khi nào Lĩnh chủ mới có thể xây thêm office building? Kỹ thuật rút thăm dành cho di dân đã làm rồi, nhưng người xếp hàng vẫn còn rất nhiều! Quản lý thành phố ngày nào cũng khiếu nại chúng ta chiếm dụng đường phố!
Nếu thành Lan Nhã Duy Lợi quá nhỏ và có quá ít danh ngạch, vậy thì thử mở rộng lãnh địa xem thế nào?
Các chủng tộc có trí tuệ: Ồ, thành chủ Phỉ Lạc Ti có suy xét đến việc thống trị thế giới không? Suy xét một chút đi!
Phỉ Lạc Ti:??? Ta không có, hoàn toàn không có, đừng nói bậy!
***
Thành Lan Nhã Duy Lợi là một thành phố lớn hạng nhất, là thành phố tiên phong, nơi đó có tích hợp du lịch, nghĩ dưỡng, giải trí, dưỡng lão….. Có vô số người tranh nhau vào sống ở đó.
Một bài văn nào đó đạt điểm tuyệt đối của một học sinh nào đó trong trường tiểu học hoàng gia nào đó ở một quốc gia nào đó viết rằng: Ước mơ của ta là: Ta ước mình có thể trở thành cư dân có hộ khẩu chính thức ở thành Lan Nhã Duy Lợi. Đầu tiên, ta phải học tập chăm chỉ để trở thành một học giả ưu tú, tiếp theo ta phải kiên trì với ý tưởng trở thành đại ma pháp sư, ngoài ra ta còn phải nỗ lực luyện tập kiếm thuật để trở thành đại kiếm sĩ, cuối cùng, ta phải trở thành dược tề sư pha chế ra một nồi phúc linh tề thật lớn, để phù hộ cho mình có thể giành được con số may mắn.
Thầy giáo nhận xét: Ước mơ rất đẹp, nhưng điều kiện tiên quyết là ngươi phải trường sinh mới được.
Phỉ Lạc Ti mang theo trò chơi xuyên vào thế giới ma pháp, thời gian đầu y phải đối mặt với một đám lãnh dân gầy trơ xương và một lãnh địa rộng lớn nhưng hoang vu cằn cỗi. Tài nguyên không đủ thì dùng kỹ thuật đến gom góp, tích trữ lương thực trên diện rộng, làm tuyên truyền, rất nhanh sau đó y đã lợi dụng mỹ thực dụ hoặc để xây dựng lãnh địa của mình thành một siêu thành phố hạng nhất.
Truyện lấy mỹ thực làm năng lực cạnh tranh cốt lõi để vận hành kinh doanh, cốt truyện nhẹ nhàng, dễ đọc, lấy việc xây dựng làm con đường chính, dần dần làm phong phú thế giới quan, thay đổi thế giới và mang lại cuộc sống hạnh phúc tốt đẹp cho lãnh dân.
Một câu tóm tắt: Tây huyễn, bắt đầu xây dựng từ mỹ thực.
Danh Sách Chương Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực TruyenChu
- #151Chương 151
- #152Chương 152
- #153Chương 153
- #154Chương 154
- #155Chương 155
- #156Chương 156
- #157Chương 157
- #158Chương 158
- #159Chương 159
- #160Chương 160
- #161Chương 161
- #162Chương 162
- #163Chương 163
- #164Chương 164
- #165Chương 165
- #166Chương 166
- #167Chương 167
- #168Chương 168
- #169Chương 169
- #170Chương 170
- #171Chương 171
- #172Chương 172
- #173Chương 173: Phiên ngoại 1: Trò Chơi Trở Thành Hiện Thực
- #174Chương 174: Phiên Ngoại 2: Khoai Lang Nướng
- #175Chương 175: Phiên Ngoại 3: Tân Ba (Phần 1)
- #176Chương 176: Phiên Ngoại 4 – Tân Ba (Phần 2)
- #177Chương 177: Phiên Ngoại 5 – Bóng Dáng Của Tội Ác
- #178Chương 178: Phiên Ngoại 6 – Những Ma Thú Non Kiên Cường
- #179Chương 179: Ngoại truyện 7 – Những kẻ phản kháng
- #180Chương 180: Phiên Ngoại 8 – Thần Minh Tỉnh Giấc
- #181Chương 181: Phiên Ngoại 9 – Vị Thần Của Mỗi Người
- #182Chương 182: Phiên Ngoại 10: Thần Minh Bị Đe Dọa
- #183Chương 183: Phiên Ngoại 11 – Khát Vọng Chiến Thắng
- #184Chương 184: Ngoại truyện 12: Vị Thần Không Thể Đào Thoát
- #185Chương 185: Phiên Ngoại 13: Thần Tạo 101
- #186Chương 186: Phiên Ngoại 14: Bữa Tiệc Cuồng Hoan Của Những Kẻ Thích Hóng Hớt
- #187Chương 187: Ngoại truyện 15 – Thời Đại Đồng Thau Không Nuôi Thần Nhàn Rỗi
- #188Chương 188: Phiên Ngoại 16: Thần Cũng Có Thể Gặp Quỷ
- #189Chương 189: Phiên Ngoại 17 – Chào Mừng Đến Với Thế Giới Mới
- #190Chương 190: Phiên Ngoại 18 – Hôm Nay Chúng Ta Kết Hôn
- #191Chương 191
- #192Chương 192
- #193Chương 193
- #194Chương 194
- #195Chương 195
- #196Chương 196
- #197Chương 197
- #198Chương 198
- #199Chương 199
- #200Chương 200