
Còn tiếp
Ta Là Cuốn Vương Người Xuyên Việt Đối Chiếu Tổ
155
Chương
0
Lượt xem
278741
Đề cử
Giới Thiệu Ta Là Cuốn Vương Người Xuyên Việt Đối Chiếu Tổ Truyện Chữ
Tên Truyện: Ta là phế vật dùng để so sánh với vua cày cuốc trong nhóm những người xuyên không
(Tên gốc: 我是卷王穿越者的废物对照组)
Tác giả: Nhược Tinh Nhược Thần
Tình trạng: Đã hoàn chính văn
Tích Phân: 15.368.350.720
/Tích phân tận 15tỷ luôn mà tui thấy mấy bản edit bị drop hết nên tui sẽ lết bộ này hehe/
/Cái tên nó dài nên tui phải cắt bớt chứ hết điền được rồi :'Đ/
Thời Thư đầu óc mơ màng, từ hiện đại xuyên về một thời cổ đại lạc hậu. Để sinh tồn, cậu ngày ngày làm nông, quét phân gà, cho lợn cho bò ăn, cẩn thận từng chút một. Mất ba tháng, cuối cùng cậu cũng hoàn toàn hòa nhập với cuộc sống cổ đại.
Cậu cảm thấy mình thật sự quá đỉnh! Nhưng khi đang cắt cỏ lợn bên bờ sông, cậu vô ý va phải đội nghi trượng của Lương vương, liền bị lôi đi chém đầu ngay tại chỗ.
Thời Thư: "?"
Thời Thư: "Mẹ nó!"
Thời Thư: "Cái xã hội phong kiến chết tiệt này a a a!"
Ngay lúc cậu đang oán than đầy căm phẫn, mắng chửi loạn xạ, một nam tử phong thái xuất trần, y phục hoa lệ, đứng bên thế tử Lương vương bước lên trước, bình tĩnh quan sát cậu một lúc rồi chậm rãi lên tiếng: "Học tập tư tưởng mới?"
Thời Thư: "... Phấn đấu làm thanh niên kiểu mẫu?"
Tạ Vô Sí mặt không cảm xúc: *"6."
Thì ra, ở triều đại này, không chỉ có một người xuyên không.
*là "666" (liù liù liù), sau đó rút gọn thành 6 để thể hiện sự tán thưởng, kiểu rất đỉnh á.
-
Cùng xuyên đến cổ đại nhưng số phận lại khác biệt.
Tạ Vô Sí cứu mạng Thời Thư. Thời Thư đầy cảm kích, bèn rủ hắn tán gẫu: "Tôi đã nắm giữ huyết mạch của ngôi làng này rồi, cậu có muốn theo tôi không? Ăn no chờ chết thôi."
Tạ Vô Sí nhìn thiếu niên trước mặt, dung mạo tuấn tú nhưng quần áo rách rưới, thản nhiên nói: "Không cần. Tôi làm mưu sĩ bên cạnh Lương vương, cuộc sống cũng khá ổn."
"..."
Cảm nhận được sự chênh lệch về trí tuệ, Thời Thư cố nhịn: "Vậy sau này cậu định làm gì?"
"Đã đến xã hội cổ đại rồi," giọng Tạ Vô Sí vẫn điềm nhiên như cũ, "tất nhiên là phải làm hoàng đế chứ."
Thời Thư, kẻ chỉ muốn yên ổn cắt cỏ lợn: "............"
____
-
Tạ Vô Sí quả nhiên tâm tư thâm sâu, thủ đoạn tàn nhẫn.
Thời Thư hoảng hốt bám theo hắn làm đàn em, tận mắt chứng kiến hắn từ một người dân đen tay không tấc sắt ở tân thủ thôn, tích lũy thế lực, mở rộng địa bàn, dần dần trở thành một bá chủ có khả năng tranh đoạt thiên hạ.
Nhờ bám chặt đùi hắn, Thời Thư cũng được hưởng phúc, cứ thế thuận lợi đi lên.
Nhưng đột nhiên có một ngày, cậu phát hiện đây là một hệ thống xuyên không theo nhóm. Chỉ có người cuối cùng đạt danh hiệu "thiên hạ cộng chủ" và giết sạch những kẻ xuyên không khác mới có thể quay về thế giới ban đầu.
"..."
Một chữ: Toang.
Thời Thư nhìn bản thân trắng tay, chỉ biết bám đại lão, lại quay sang nhìn Tạ Vô Sí bên cạnh-người đã giết chóc vô số, trí mưu vô song, một thiên tử dự bị đầy triển vọng.
--Hắn còn chưa biết về quy tắc này.
Thời Thư hít sâu một hơi.
Đêm đó.
Thời Thư cầm một con dao găm, ăn mặc mát mẻ, bờ vai trắng nõn khẽ lộ, đầy căng thẳng bò lên giường của Tạ Vô Sí.
____
- Lười biếng, dễ thương tiểu đệ vs Bá vương chăm chỉ đại lão
- Lưu ý: Công có ham muốn cao, thân tâm sạch, chỉ dùng cho sở thích cá nhân.
*Tui thấy tác giả muốn viết h lắm rồi á, có lần bả bị khoá 1 lượt mấy chương do vi phạm tiêu chuẩn viết nữa cơ =)))
Nghe đồn bả sửa truyện chục lần ròi vì viết hỏn ny quá -))
- Tags: Ngọt văn, nhẹ nhàng, nhóm đối chứng
- Nhân vật chính: Tạ Vô Sí × Thời Thư
- Một câu tóm tắt: Lười biếng đáng yêu tiểu đệ vs Bá vương chăm chỉ đại lão
- Đã biết trời đất rộng lớn, vẫn thương cỏ cây xanh tươi!
(Tên gốc: 我是卷王穿越者的废物对照组)
Tác giả: Nhược Tinh Nhược Thần
Tình trạng: Đã hoàn chính văn
Tích Phân: 15.368.350.720
/Tích phân tận 15tỷ luôn mà tui thấy mấy bản edit bị drop hết nên tui sẽ lết bộ này hehe/
/Cái tên nó dài nên tui phải cắt bớt chứ hết điền được rồi :'Đ/
Thời Thư đầu óc mơ màng, từ hiện đại xuyên về một thời cổ đại lạc hậu. Để sinh tồn, cậu ngày ngày làm nông, quét phân gà, cho lợn cho bò ăn, cẩn thận từng chút một. Mất ba tháng, cuối cùng cậu cũng hoàn toàn hòa nhập với cuộc sống cổ đại.
Cậu cảm thấy mình thật sự quá đỉnh! Nhưng khi đang cắt cỏ lợn bên bờ sông, cậu vô ý va phải đội nghi trượng của Lương vương, liền bị lôi đi chém đầu ngay tại chỗ.
Thời Thư: "?"
Thời Thư: "Mẹ nó!"
Thời Thư: "Cái xã hội phong kiến chết tiệt này a a a!"
Ngay lúc cậu đang oán than đầy căm phẫn, mắng chửi loạn xạ, một nam tử phong thái xuất trần, y phục hoa lệ, đứng bên thế tử Lương vương bước lên trước, bình tĩnh quan sát cậu một lúc rồi chậm rãi lên tiếng: "Học tập tư tưởng mới?"
Thời Thư: "... Phấn đấu làm thanh niên kiểu mẫu?"
Tạ Vô Sí mặt không cảm xúc: *"6."
Thì ra, ở triều đại này, không chỉ có một người xuyên không.
*là "666" (liù liù liù), sau đó rút gọn thành 6 để thể hiện sự tán thưởng, kiểu rất đỉnh á.
-
Cùng xuyên đến cổ đại nhưng số phận lại khác biệt.
Tạ Vô Sí cứu mạng Thời Thư. Thời Thư đầy cảm kích, bèn rủ hắn tán gẫu: "Tôi đã nắm giữ huyết mạch của ngôi làng này rồi, cậu có muốn theo tôi không? Ăn no chờ chết thôi."
Tạ Vô Sí nhìn thiếu niên trước mặt, dung mạo tuấn tú nhưng quần áo rách rưới, thản nhiên nói: "Không cần. Tôi làm mưu sĩ bên cạnh Lương vương, cuộc sống cũng khá ổn."
"..."
Cảm nhận được sự chênh lệch về trí tuệ, Thời Thư cố nhịn: "Vậy sau này cậu định làm gì?"
"Đã đến xã hội cổ đại rồi," giọng Tạ Vô Sí vẫn điềm nhiên như cũ, "tất nhiên là phải làm hoàng đế chứ."
Thời Thư, kẻ chỉ muốn yên ổn cắt cỏ lợn: "............"
____
-
Tạ Vô Sí quả nhiên tâm tư thâm sâu, thủ đoạn tàn nhẫn.
Thời Thư hoảng hốt bám theo hắn làm đàn em, tận mắt chứng kiến hắn từ một người dân đen tay không tấc sắt ở tân thủ thôn, tích lũy thế lực, mở rộng địa bàn, dần dần trở thành một bá chủ có khả năng tranh đoạt thiên hạ.
Nhờ bám chặt đùi hắn, Thời Thư cũng được hưởng phúc, cứ thế thuận lợi đi lên.
Nhưng đột nhiên có một ngày, cậu phát hiện đây là một hệ thống xuyên không theo nhóm. Chỉ có người cuối cùng đạt danh hiệu "thiên hạ cộng chủ" và giết sạch những kẻ xuyên không khác mới có thể quay về thế giới ban đầu.
"..."
Một chữ: Toang.
Thời Thư nhìn bản thân trắng tay, chỉ biết bám đại lão, lại quay sang nhìn Tạ Vô Sí bên cạnh-người đã giết chóc vô số, trí mưu vô song, một thiên tử dự bị đầy triển vọng.
--Hắn còn chưa biết về quy tắc này.
Thời Thư hít sâu một hơi.
Đêm đó.
Thời Thư cầm một con dao găm, ăn mặc mát mẻ, bờ vai trắng nõn khẽ lộ, đầy căng thẳng bò lên giường của Tạ Vô Sí.
____
- Lười biếng, dễ thương tiểu đệ vs Bá vương chăm chỉ đại lão
- Lưu ý: Công có ham muốn cao, thân tâm sạch, chỉ dùng cho sở thích cá nhân.
*Tui thấy tác giả muốn viết h lắm rồi á, có lần bả bị khoá 1 lượt mấy chương do vi phạm tiêu chuẩn viết nữa cơ =)))
Nghe đồn bả sửa truyện chục lần ròi vì viết hỏn ny quá -))
- Tags: Ngọt văn, nhẹ nhàng, nhóm đối chứng
- Nhân vật chính: Tạ Vô Sí × Thời Thư
- Một câu tóm tắt: Lười biếng đáng yêu tiểu đệ vs Bá vương chăm chỉ đại lão
- Đã biết trời đất rộng lớn, vẫn thương cỏ cây xanh tươi!
Danh Sách Chương Ta Là Cuốn Vương Người Xuyên Việt Đối Chiếu Tổ TruyenChu
- #113Chương 106
- #114Chương 107: Trồng trọt
- #115Chương 108: Mê luyến
- #116Chương 109
- #117Chương 110: Thần Đản
- #118Chương 111: Hệ thống thẳng thắn
- #119Chương 112: Tạ Vô Sí, chúc mừng sinh nhật
- #120Chương 113
- #121Chương 114: Những năm tháng nhàn rỗi trên núi.
- #122Chương 115: Nếu trở về hiện đại
- #123Chương 116
- #124Chương 117: Bảo Bối Đệ Đệ
- #125Chương 118: Tạ phu nhân
- #126Chương 119
- #127Chương 120: Yêu đương nồng nhiệt
- #128Chương 121: Ngủ say
- #129Chương 122: Đồng hành
- #130Chương 123: Đồng hành
- #131Chương 124
- #132Chương 125: Sưởi ấm giường
- #133Chương 126: Tình cảm ổn định
- #134Chương 127: Tiết độ sứ
- #135Chương 128: Ám sát
- #136Chương 129: Minh Tích Thán Tuyết
- #137Chương 130: Đỗ Tử Hàm
- #138Chương 131: Muốn làm Trữ Quân, hay Hoàng Hậu?
- #139Chương 132
- #140Chương 133: Thời Thư, bước tiếp về phía trước sẽ là đáp án.
- #141Chương 134: Lay Chuyển Trời Đất
- #142Chương 135: Ngày và Đêm
- #143Chương 136-1: 【 Hoàn Chính Văn 】
- #144Chương 136-2
- #145Chương 136-3: Fanfic -《Gương thần》
- #146Chương 137: PN 1
- #147Chương 138: PN 2
- #148Chương 139-1: PN 3
- #149Chương 139-2
- #150Chương 140-1: PN 4
- #151Chương 140-2
- #152Chương 141-1
- #153Chương 141-2
- #154Chương 142
- #155Chương 143
- #156Chương 144
- #157Chương 145
- #158Chương 158
- #159Chương 159
- #160Chương 160
- #161Chương 161
- #162Chương 162