
Còn tiếp
Thâu Trọn Gió Xuân
88
Chương
0
Lượt xem
303334
Đề cử
Giới Thiệu Thâu Trọn Gió Xuân Truyện Chữ
Vân Phỉ những tưởng cô là người hạnh phúc nhất trên thế gian này. Cô có một gia đình đầm ấm và bề thế tại nước Sở, cha cô hết sức oai phong nhưng lại rất chung tình, mẹ cô như trẻ mãi không già, lại thêm một đệ đệ thông minh lanh lợi dễ thương. Thế nhưng sóng gió ập đến khi cha mang về nhà một thiếu nữ và gọi đó là nhị phu nhân. Cô biết trái tim mẹ cô như bị hàng vạn mũi tên xuyên qua. Nàng thề, từ nay sẽ không tin vào trái tim người đàn ông nào nữa. Thứ đáng tin duy nhất chính là lợi ích.
Rồi nàng gặp được Úy Đông Đình, đại tướng quân trẻ tuổi tài cao, khôi ngô tuấn tú, cơ trí hơn người. Một Vân Phỉ luôn tinh ranh ma mãnh nhưng mỗi khi gặp phải Úy Đông Đình thì cứ như Tôn Ngộ Không không thể thoát khỏi lòng bàn tay Phật tổ. Song song với mối tình của họ là cuộc chiến giành quyền lực giữa các các phe phái và cuộc chiến giữa Vân Phỉ với các thê thiếp của cha để bảo vệ lợi ích cho mẹ cùng đệ đệ.
Úy Đông Đình không thật thà như Tống Kinh Vũ, không giàu có như Lục Nguyên, không khôi ngô như Triệu Sách – những người cũng đem lòng yêu nàng. Nhưng bù lại, chỉ có chàng mới là người nhẫn nại nhất trước lòng dạ sắt đá của nàng, là người hiểu rõ nàng hơn ai hết. Úy Đông Đình nâng niu trân trọng những ưu điểm của nàng, cũng đồng ý bao dung cho cả những khuyết điểm của nàng. Bởi vì:
“Ở trong lòng ta, nàng thế nào đều tốt. Cho dù người khắp thiên hạ đều nói nàng không tốt thì ta cũng sẽ nói nàng tốt.”
Trích đoạn:
“Nàng xòe tay ra đếm, nói tới ngân lượng là thao thao bất tuyệt, hai mắt sáng rực, dáng vẻ tham tiền ấy khiến người ta vừa yêu vừa giận.
Y không nhịn được, hỏi: “Giữa ta và ngân lượng, nàng chọn cái gì?”
“Đương nhiên là chọn cả hai.”
Úy Đông Đình tức giận. “Chỉ được chọn một.”
Vân Phỉ chớp chớp mắt. “Đương nhiên là chọn chàng rồi.”
Thế còn nghe được. Y xụ mặt hỏi: “Tại sao?”
Vân Phỉ cười lém lỉnh. “Bởi vì phu quân chàng có rất nhiều ngân lượng.”
Rồi nàng gặp được Úy Đông Đình, đại tướng quân trẻ tuổi tài cao, khôi ngô tuấn tú, cơ trí hơn người. Một Vân Phỉ luôn tinh ranh ma mãnh nhưng mỗi khi gặp phải Úy Đông Đình thì cứ như Tôn Ngộ Không không thể thoát khỏi lòng bàn tay Phật tổ. Song song với mối tình của họ là cuộc chiến giành quyền lực giữa các các phe phái và cuộc chiến giữa Vân Phỉ với các thê thiếp của cha để bảo vệ lợi ích cho mẹ cùng đệ đệ.
Úy Đông Đình không thật thà như Tống Kinh Vũ, không giàu có như Lục Nguyên, không khôi ngô như Triệu Sách – những người cũng đem lòng yêu nàng. Nhưng bù lại, chỉ có chàng mới là người nhẫn nại nhất trước lòng dạ sắt đá của nàng, là người hiểu rõ nàng hơn ai hết. Úy Đông Đình nâng niu trân trọng những ưu điểm của nàng, cũng đồng ý bao dung cho cả những khuyết điểm của nàng. Bởi vì:
“Ở trong lòng ta, nàng thế nào đều tốt. Cho dù người khắp thiên hạ đều nói nàng không tốt thì ta cũng sẽ nói nàng tốt.”
Trích đoạn:
“Nàng xòe tay ra đếm, nói tới ngân lượng là thao thao bất tuyệt, hai mắt sáng rực, dáng vẻ tham tiền ấy khiến người ta vừa yêu vừa giận.
Y không nhịn được, hỏi: “Giữa ta và ngân lượng, nàng chọn cái gì?”
“Đương nhiên là chọn cả hai.”
Úy Đông Đình tức giận. “Chỉ được chọn một.”
Vân Phỉ chớp chớp mắt. “Đương nhiên là chọn chàng rồi.”
Thế còn nghe được. Y xụ mặt hỏi: “Tại sao?”
Vân Phỉ cười lém lỉnh. “Bởi vì phu quân chàng có rất nhiều ngân lượng.”
Danh Sách Chương Thâu Trọn Gió Xuân TruyenChu
- #1Chương 1: Như kiếm xuyên tim
- #2Chương 2: Giông bão kéo tới
- #3Chương 3: Cá nằm trên thớt
- #4Chương 4: Người cũ, người mới
- #5Chương 5: Không ngừng nói dối
- #6Chương 6: So tiền kén rể
- #7Chương 7: Lang quân như ý
- #8Chương 8: Người đẹp, rượu ngon
- #9Chương 9: Chếnh choáng men say
- #10Chương 10: Thì ra là thế
- #11Chương 11: Thất bại trở về
- #12Chương 12: Đã quá muộn rồi
- #13Chương 13: Dạ yến trong cung
- #14Chương 14: Hung thần dữ tợn
- #15Chương 15: Ghen tuông tức tối
- #16Chương 16: Đầu óc ham tiền
- #17Chương 17: Cáo mượn oai hùm
- #18Chương 18: Chiết tẫn xuân phong
- #19Chương 19: Con trai nhà giàu
- #20Chương 20: Thấy tiền sáng mắt
- #21Chương 21: Lòng đau như cắt
- #22Chương 22: Treo dê, bán chó
- #23Chương 23: Mua gian, bán lận
- #24Chương 24: Món quà sinh nhật
- #25Chương 25: Có qua có lại
- #26Chương 26: Thích khách trong cung
- #27Chương 27: Có thù tất báo
- #28Chương 28: Dối trời qua biển
- #29Chương 29: Diễn giả làm thật
- #30Chương 30: Dần bước vào hang hùm
- #31Chương 31: Hết sức cảnh giác
- #32Chương 32: Nhầm lẫn ngẫu nhiên
- #33Chương 33: Vì bất đắc dĩ
- #34Chương 34: Không may bị bắt
- #35Chương 35: Trong chốn nguy nan
- #36Chương 36: Đồng cam cộng khổ (1)
- #37Chương 37: Đồng cam cộng khổ (2)
- #38Chương 38: Thừa cơ hành động
- #39Chương 39: Thoát khỏi lồng giam
- #40Chương 40: Tiếp đón nồng hậu
- #41Chương 41: Sự cố bất ngờ
- #42Chương 42: Thế sự xoay vần
- #43Chương 43: Động phòng hoa chúc
- #44Chương 44: Lấy lùi làm tiến
- #45Chương 45: Trở về bình an
- #46Chương 46: Mỹ nhân trước mặt
- #47Chương 47: Rơi vào miệng cọp
- #48Chương 48: Oan gia ngõ hẹp
- #49Chương 49: Nghe tin sét đánh
- #50Chương 50: Hồng nhan họa thủy