
Còn tiếp
Một Hồ Sen Xanh Đợi Trăng Lên
120
Chương
0
Lượt xem
303335
Đề cử
Giới Thiệu Một Hồ Sen Xanh Đợi Trăng Lên Truyện Chữ
Biên tập: Nguyên - Beta: Maika
Thời gian đầu Lam Hạo Nguyệt không hề thích chàng thiếu niên ấy.
Chàng tự kiêu, mắt cao hơn trán, không xem cảm nhận của người khác ra gì, thậm chí chẳng thèm nhìn thẳng vào mắt nàng lấy một lần.
Mãi cho đến đêm trăng ấy, nàng ngã trong rừng, quần áo luộm thuộm xốc xếch, chàng thiếu niên nghe động mà tới, nhưng chẳng hề có ý tránh né mà đi thẳng đến.
Lam Hạo Nguyệt trách móc, giận chàng ngạo mạn vô lễ.
Lúc này chàng mới từ tốn bảo: “Cô yên tâm, mắt tôi đã mù.”
Dưới núi Nga Mi, nàng ngạc nhiên hỏi: “Tại sao sư huynh, sư tỷ của anh đều xuất gia hết vậy?”
Chàng vẫn bình tĩnh như trước, hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ cô không biết Thần Tiêu cung vốn là nơi Đạo gia thanh tu?”
Chàng không cha không mẹ, chẳng biết tại sao có mặt trên đời, cũng không hiểu tình yêu là gì, chỉ biết luyện kiếm, tu đạo.
Như hồ sen xanh, tĩnh mịch lững lờ.
Thơ rằng:
Không dùng hai mắt nhìn tục nhân,
Năm sông bốn biển, vẫn một thân.
Sâu thẳm động tiên, không người đến,
Đào trên lạch kia, đã mấy xuân?
Thời gian đầu Lam Hạo Nguyệt không hề thích chàng thiếu niên ấy.
Chàng tự kiêu, mắt cao hơn trán, không xem cảm nhận của người khác ra gì, thậm chí chẳng thèm nhìn thẳng vào mắt nàng lấy một lần.
Mãi cho đến đêm trăng ấy, nàng ngã trong rừng, quần áo luộm thuộm xốc xếch, chàng thiếu niên nghe động mà tới, nhưng chẳng hề có ý tránh né mà đi thẳng đến.
Lam Hạo Nguyệt trách móc, giận chàng ngạo mạn vô lễ.
Lúc này chàng mới từ tốn bảo: “Cô yên tâm, mắt tôi đã mù.”
Dưới núi Nga Mi, nàng ngạc nhiên hỏi: “Tại sao sư huynh, sư tỷ của anh đều xuất gia hết vậy?”
Chàng vẫn bình tĩnh như trước, hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ cô không biết Thần Tiêu cung vốn là nơi Đạo gia thanh tu?”
Chàng không cha không mẹ, chẳng biết tại sao có mặt trên đời, cũng không hiểu tình yêu là gì, chỉ biết luyện kiếm, tu đạo.
Như hồ sen xanh, tĩnh mịch lững lờ.
Thơ rằng:
Không dùng hai mắt nhìn tục nhân,
Năm sông bốn biển, vẫn một thân.
Sâu thẳm động tiên, không người đến,
Đào trên lạch kia, đã mấy xuân?
Danh Sách Chương Một Hồ Sen Xanh Đợi Trăng Lên TruyenChu
- #1Chương 1: Nam nhạc yên hà có kỳ tú
- #2Chương 2: Nhớ về đường môn lắm chuyện thay
- #3Chương 3: Một tiếng sáo đồng xua mây bay
- #4Chương 4: Ngọc quang chợt lóe chợt mất dạng
- #5Chương 5: Khúc sáo gọi sen xanh đua nở
- #6Chương 6: Kiếm bất ngờ trời trăng lạnh lẽo
- #7Chương 7: Chẳng ngờ bước đi lại quay về
- #8Chương 8: Trăng sáng trời cao lại chẳng hay
- #9Chương 9: Nước trong rì rì phá vòng vây
- #10Chương 10: Bỗng nghe tiếng vó ngựa truyền tới
- #11Chương 11: Giọng nói dịu dàng ngan ngát hương
- #12Chương 12: Mũi tên rít gió trong chiều tà
- #13Chương 13: Cầu trúc ngọc rơi tâm tựa tuyết
- #14Chương 14: Sầu tư chưa giải lại sinh nghi
- #15Chương 15: Mộ hoang mục nát nào nỡ quên
- #16Chương 16: Bỗng có khách đường xa ghé đến
- #17Chương 17: Chàng vốn là người của tiên gia
- #18Chương 18: Chưa chia tay mà đã tổn thương
- #19Chương 19: Nghe về chuyện xưa bao chua xót
- #20Chương 20: Cảnh xuân trước mắt lặng lẽ sầu
- #21Chương 21: Oán hận chất chứa sinh giận hờn
- #22Chương 22: Miền nam ngàn dặm chẳng bóng hình
- #23Chương 23: Mặt ngọc tóc đen tựa thuở đầu
- #24Chương 24: Lòng này khó lay đến vô tận
- #25Chương 25: Trăng sáng gió lên lòng vấn vương
- #26Chương 26: Đa tình buồn lòng vì vô tình
- #27Chương 27: Ngọc tâm ngan ngát động lòng chàng
- #28Chương 28: Sương khói mơ hồ thuyền dần xa
- #29Chương 29: Một thân cô độc, nhớ gió thu
- #30Chương 30: Mái chèo hương quế ký ức xa
- #31Chương 31: Bỗng thấy kiếm bạc rơi như mưa
- #32Chương 32: Sâu trong mành che, chưa tỉnh mộng
- #33Chương 33: Chuyện lạ ở trấn cổ đào nguyên
- #34Chương 34: Đêm khuya nước chảy không tiếng động
- #35Chương 35: Rừng u ám bóng đao chập trùng
- #36Chương 36: Liệt diễm ngày xưa thành tro bụi (*)
- #37Chương 37: Nương tựa dựa dẫm trong góc tối
- #38Chương 38: Người xưa nay đã hóa xương trắng
- #39Chương 39: Gió rít sóng gào vẫn bên nhau
- #40Chương 40: Hiểm cảnh mới hay tình như nước
- #41Chương 41: Tìm được đường sống trong cảnh chết
- #42Chương 42: Cô độc lẻ loi chẳng ai màng
- #43Chương 43: Đoạn tuyệt cao ngạo càng lạnh lẽo
- #44Chương 44: Đau đáu nỗi biệt ly chẳng đặng
- #45Chương 45: Nuốt rượu ngậm hờn nỗi ngẩn ngơ
- #46Chương 46: Bóng núi mịt mù yến vút bay
- #47Chương 47: Gió rít mưa gào tình nông sâu
- #48Chương 48: Nắm tay cùng bước trên đường xa
- #49Chương 49: Mưa phùn gió nhẹ khẽ hôn môi
- #50Chương 50: Núi hoang rừng sâu bỗng nổi gió