
Tạm dừng
Thầy Phong Thủy
400
Chương
0
Lượt xem
295180
Đề cử
Giới Thiệu Thầy Phong Thủy Truyện Chữ
Editor: Cô Triệu
Thể loại: Hiện đại
Số chương: 275
Trời vừa tối, Trương Lâm đã trở về nhà, nơi hắn ở cùng sư phụ. Thì ra, Trương Lâm là cô nhi. Một lần, sư phụ trên đường trở về nhà, nhìn thấy hắn bị bỏ rơi liền ôm về. Theo như lời sư phụ kể, ông là con cháu của Trương Thiên Sư trên múi Mao Sơn, sau này chuyển nhà đến Tương Tây. Vì không muốn tranh vị trí chưởng môn với sư đệ nên xuống núi phiêu bạt, lấy tứ hải làm nhà. Lúc nhặt được Trương Lâm, vì trời mưa không ngớt, lại ở trong cánh rừng, liền lấy tên hắn là Trương Lâm.
Trương Lâm từ nhỏ đã tương đối thông minh. Lúc hắn bốn tuổi, sư phụ đã bắt đầu dạy hắn chữ, năm tuổi kèm hắn luyện võ cùng ngâm thuốc mỗi ngày. Mãi đến khi Trương Lâm mười hai tuổi, mới dừng ngâm thuốc. Dựa theo lời sư phụ thì là, lãng phí tài nguyên. Tám tuổi Trương Lâm bắt đầu đi học, cũng là lúc bắt đầu theo sư phụ học ngũ hành bát quái, kỳ môn độn giáp, phù chú các thứ. Đến năm mười sáu tuổi, hắn đã trở thành chân tuyền của sư phụ, hơn nữa còn là trò giỏi hơn thầy. Năm Trương Lâm mười sáu tuổi, thanh danh bắt đầu dần dần nổi lên ở thôn láng giềng. Bởi vì, nhà nào có chuyện vui sẽ mời hắn đến tính xem bát tự của con trai và con dâu tương lai có tương xứng hay không, nếu tương xứng thì ngày lành tháng tốt nào mới có thể kết hôn; hoặc như nhà nào có tang sự, thì sẽ mời Trương Lâm đến xem nơi mai táng trưởng bối liệu có phải cát huyệt, lúc nào chôn cất mới không ảnh hưởng đến gia quyến, vân vân.
Thế nên, sau khi sư phụ Trương Lâm nói, ‘anh có thể tự mình kiếm tiền báo hiếu thầy rồi’, liền đuổi hắn ra ngoài kiếm cơm. Vì Trương Lâm họ Trương, nên người địa phương thường xưng hắn là tiểu Trương Thiên Sư.
Thể loại: Hiện đại
Số chương: 275
Trời vừa tối, Trương Lâm đã trở về nhà, nơi hắn ở cùng sư phụ. Thì ra, Trương Lâm là cô nhi. Một lần, sư phụ trên đường trở về nhà, nhìn thấy hắn bị bỏ rơi liền ôm về. Theo như lời sư phụ kể, ông là con cháu của Trương Thiên Sư trên múi Mao Sơn, sau này chuyển nhà đến Tương Tây. Vì không muốn tranh vị trí chưởng môn với sư đệ nên xuống núi phiêu bạt, lấy tứ hải làm nhà. Lúc nhặt được Trương Lâm, vì trời mưa không ngớt, lại ở trong cánh rừng, liền lấy tên hắn là Trương Lâm.
Trương Lâm từ nhỏ đã tương đối thông minh. Lúc hắn bốn tuổi, sư phụ đã bắt đầu dạy hắn chữ, năm tuổi kèm hắn luyện võ cùng ngâm thuốc mỗi ngày. Mãi đến khi Trương Lâm mười hai tuổi, mới dừng ngâm thuốc. Dựa theo lời sư phụ thì là, lãng phí tài nguyên. Tám tuổi Trương Lâm bắt đầu đi học, cũng là lúc bắt đầu theo sư phụ học ngũ hành bát quái, kỳ môn độn giáp, phù chú các thứ. Đến năm mười sáu tuổi, hắn đã trở thành chân tuyền của sư phụ, hơn nữa còn là trò giỏi hơn thầy. Năm Trương Lâm mười sáu tuổi, thanh danh bắt đầu dần dần nổi lên ở thôn láng giềng. Bởi vì, nhà nào có chuyện vui sẽ mời hắn đến tính xem bát tự của con trai và con dâu tương lai có tương xứng hay không, nếu tương xứng thì ngày lành tháng tốt nào mới có thể kết hôn; hoặc như nhà nào có tang sự, thì sẽ mời Trương Lâm đến xem nơi mai táng trưởng bối liệu có phải cát huyệt, lúc nào chôn cất mới không ảnh hưởng đến gia quyến, vân vân.
Thế nên, sau khi sư phụ Trương Lâm nói, ‘anh có thể tự mình kiếm tiền báo hiếu thầy rồi’, liền đuổi hắn ra ngoài kiếm cơm. Vì Trương Lâm họ Trương, nên người địa phương thường xưng hắn là tiểu Trương Thiên Sư.
Danh Sách Chương Thầy Phong Thủy TruyenChu
- #251Chương 251: 251: Như Vậy Sẽ Tiện Nói Chuyện Hơn
- #252Chương 252: 252: Thế Thì Làm Gì Có Ai Mà Không Oán Không Hận
- #253Chương 253: 253: Ngọn Núi Đó Đã Khôi Phục Lại Hình Dạng Ban Đầu!
- #254Chương 254: 254: Với Năng Lực Của Cậu Thì Có Được Không
- #255Chương 255: 255: Quả Thực Tôi Có Lỗi Với Ông Nội
- #256Chương 256: 256: Hoặc Là Nó Tới Đòi Mạng Hoặc Là Nó Tới Cứu Mạng
- #257Chương 257: Chương 257
- #258Chương 258: 258: Bạn Thấy Xem Nó Vô Lý Tới Mức Nào
- #259Chương 259: 259: Con Chồn Đã Cười Với Chúng Tôi Như Vậy Đấy!
- #260Chương 260: 260: Tiền Mua Mạng Sao Có Thể Giấu Được Chứ!”
- #261Chương 261: 261: Bỗng Cảm Thấy Run Rẩy
- #262Chương 262: 262: Tôi Cảm Thấy Không Hiểu Rốt Cuộc Đã Xảy Ra Truyện Gì
- #263Chương 263: Chương 263
- #264Chương 264: Chương 264
- #265Chương 265: 265: Chúng Ta Cũng Không Phát Hiện Ra Thứ Gì Kỳ Lạ Mà”
- #266Chương 266: 266: Không Sợ Người Khác Cười Cho À”
- #267Chương 267: 267: Thôn Này Yên Lặng Quá
- #268Chương 268: 268: Không Hề Khinh Suất
- #269Chương 269: 269: Ấn Đường Đen Là Họa Hại Đổ Máu
- #270Chương 270: Chương 270
- #271Chương 271: 271: Ông Ta Biết Mình Bị Ma Che Mắt Thật Rồi
- #272Chương 272: Chương 272
- #273Chương 273: 273: Tôi Vội Vã Chạy Đến Giường Xem Thử
- #274Chương 274: 274: “mau Cúi Lạy!”
- #275Chương 275: 275: Tôi Biết Rõ Chuyện Này Khá Là Phiền Phức
- #276Chương 276: Chương 276
- #277Chương 277: 277: Anh Có Bỏ Sót Điều Gì Không”
- #278Chương 278: Chương 278
- #279Chương 279: Chương 279
- #280Chương 280: Chương 280
- #281Chương 281: 281: Anh Ta Tiếp Tục Kể Lể Với Tôi
- #282Chương 282: 282: Đang Đi Học Hay Là Đi Làm”
- #283Chương 283: 283: Đây Còn Là Tiên Sao Là Ác Ma Thì Có!
- #284Chương 284: 284: Nhưng Tôi Không Nói Ra Được
- #285Chương 285: 285: Việc Còn Lại Là Chờ Đợi
- #286Chương 286: 286: Đây Là Chuyện Ai Cũng Biết
- #287Chương 287: 287: Thứ Tôi Muốn Chính Là Âm Thanh Đó
- #288Chương 288: 288: Cái Thứ Này Lại Có Thể Nói Đạo Lý Với Bạn Sao
- #289Chương 289: 289: Đã Cứu Được Người Chưa”
- #290Chương 290: 290: Do Dự Không Dám Đi Tiếp
- #291Chương 291: 291: Vùng Đất Sống Hay Vùng Đất Chết”
- #292Chương 292: Chương 292
- #293Chương 293: Chương 293
- #294Chương 294: Chương 294
- #295Chương 295: 295: Trương Gia Thôn Sẽ Bị Tuyệt Diệt Ư
- #296Chương 296: 296: Đây Là Ngọn Núi Phía Sau Thôn Sao
- #297Chương 297: 297: Cảnh Tượng Bi Tráng Đầy Mùi Máu Tanh
- #298Chương 298: 298: Tôi Há Miệng Trợn Mắt Nhìn Cảnh Tượng Này
- #299Chương 299: 299: Có Kẻ Đang Cạy Khóa Sao
- #300Chương 300: 300: Không Sợ Người Nhà Họ Uy Truy Sát Sao