
Tạm dừng
Thiếu Niên Miêu Cương Là Hắc Liên Hoa
238
Chương
0
Lượt xem
278226
Đề cử
Giới Thiệu Thiếu Niên Miêu Cương Là Hắc Liên Hoa Truyện Chữ
Vào ngày Hạ Tuế An xuyên sách, nàng bị va đập vào đầu mất trí nhớ, không còn nơi nào để đi nên muốn đi theo một thiếu niên, sau đó liền được hẳn nhặt về nuôi. Mà thiếu niên nhặt nàng về nuôi ấy lại đến từ vùng Miêu Cương thần bí trong truyền thuyết.
Thật ra nàng không thích đồng rắn rết côn trùng trên người hẳn chút nào. Nhưng nàng chẳng quen biết ai, nên vẫn chọn ở lại bên cạnh hẳn.
Sau khi chung sống, Kỳ Bất Nghiên cảm thấy Hạ Tuế An rất thơm, nàng liền để cho hắn ngửi đủ; Kỳ Bất Nghiễn không hiểu tại sao nam nữ lại phải lén lút thân mật, tò mò cảm giác đó là gì, Hạ Tuế An liền kiễng chân, hôn hẳn.
Kỳ Bất Nghiễn bắt đầu thích cảm giác này.
Nhưng nàng lại thấp thỏm lo âu, bởi vì hẳn dường như không còn thỏa mãn với việc chỉ hôn nữa.
Kỳ Bất Nghiễn từng cười tủm tỉm nói với nàng: "Người ở nơi chúng ta không dung thứ cho sự phản bội."
Hạ Tuế An lắp bắp: "Ta, ta sẽ không đâu."
Nhưng có một ngày, Hạ Tuế An lại bị đập đầu.
Nàng khôi phục trí nhớ, hóa ra mình là người xuyên sách, hóa ra thiếu niên Miêu Cương này là nhân vật không thể trêu chọc trong sách, nếu không sẽ rất dễ bị hắn bắt đi làm thức ăn cho Cổ trùng.
Ha Tuế An bỏ trốn.
Nàng sợ.
Vào ngày thứ ba Hạ Tuế An bỏ trốn, nàng lại gặp thiếu niên kia.
Mưa to xối xả, gột rửa khuôn mặt trắng bệch của Kỳ Bất Nghiên, thoạt nhìn âm u đáng sợ, mà con rắn hắn nuôi đang bỏ dọc theo chân nàng lên trên, trói chặt tay nàng.
Đêm đó, thiếu niên đút cho nàng một thứ.
"Cái này gọi là Chung Tình Cổ."
"Nhớ kỹ, Hạ Tuế An, nàng phải yêu ta..."
Hạ Tuế An nói được, ngay khi Cổ trùng còn chưa kịp phát huy tác dụng liền ngửa đầu hôn hẳn, Kỳ Bất Nghiên khẽ cười, màn trưởng bên giường chậm rãi buông xuống.
Câu chuyện nhỏ về thiếu niên và thiếu nữ cùng nhau hành tẩu giang hồ và thám hiểm.
Nữ chính là thân xuyên (cả người xuyên qua).
Thật ra nàng không thích đồng rắn rết côn trùng trên người hẳn chút nào. Nhưng nàng chẳng quen biết ai, nên vẫn chọn ở lại bên cạnh hẳn.
Sau khi chung sống, Kỳ Bất Nghiên cảm thấy Hạ Tuế An rất thơm, nàng liền để cho hắn ngửi đủ; Kỳ Bất Nghiễn không hiểu tại sao nam nữ lại phải lén lút thân mật, tò mò cảm giác đó là gì, Hạ Tuế An liền kiễng chân, hôn hẳn.
Kỳ Bất Nghiễn bắt đầu thích cảm giác này.
Nhưng nàng lại thấp thỏm lo âu, bởi vì hẳn dường như không còn thỏa mãn với việc chỉ hôn nữa.
Kỳ Bất Nghiễn từng cười tủm tỉm nói với nàng: "Người ở nơi chúng ta không dung thứ cho sự phản bội."
Hạ Tuế An lắp bắp: "Ta, ta sẽ không đâu."
Nhưng có một ngày, Hạ Tuế An lại bị đập đầu.
Nàng khôi phục trí nhớ, hóa ra mình là người xuyên sách, hóa ra thiếu niên Miêu Cương này là nhân vật không thể trêu chọc trong sách, nếu không sẽ rất dễ bị hắn bắt đi làm thức ăn cho Cổ trùng.
Ha Tuế An bỏ trốn.
Nàng sợ.
Vào ngày thứ ba Hạ Tuế An bỏ trốn, nàng lại gặp thiếu niên kia.
Mưa to xối xả, gột rửa khuôn mặt trắng bệch của Kỳ Bất Nghiên, thoạt nhìn âm u đáng sợ, mà con rắn hắn nuôi đang bỏ dọc theo chân nàng lên trên, trói chặt tay nàng.
Đêm đó, thiếu niên đút cho nàng một thứ.
"Cái này gọi là Chung Tình Cổ."
"Nhớ kỹ, Hạ Tuế An, nàng phải yêu ta..."
Hạ Tuế An nói được, ngay khi Cổ trùng còn chưa kịp phát huy tác dụng liền ngửa đầu hôn hẳn, Kỳ Bất Nghiên khẽ cười, màn trưởng bên giường chậm rãi buông xuống.
Câu chuyện nhỏ về thiếu niên và thiếu nữ cùng nhau hành tẩu giang hồ và thám hiểm.
Nữ chính là thân xuyên (cả người xuyên qua).
Danh Sách Chương Thiếu Niên Miêu Cương Là Hắc Liên Hoa TruyenChu
- #101Chương 101
- #102Chương 102
- #103Chương 103
- #104Chương 104
- #105Chương 105
- #106Chương 106
- #107Chương 107
- #108Chương 108
- #109Chương 109
- #110Chương 110
- #111Chương 111
- #112Chương 112
- #113Chương 113
- #114Chương 114
- #115Chương 115
- #116Chương 116
- #117Chương 117
- #118Chương 118
- #119Chương 119
- #120Chương 120
- #121Chương 121
- #122Chương 122
- #123Chương 123
- #124Chương 124
- #125Chương 125
- #126Chương 126
- #127Chương 127
- #128Chương 128
- #129Chương 129
- #130Chương 130
- #131Chương 131
- #132Chương 132
- #133Chương 133
- #134Chương 134
- #135Chương 135
- #136Chương 136
- #137Chương 137
- #138Chương 138
- #139Chương 139
- #140Chương 140
- #141Chương 141
- #142Chương 142
- #143Chương 143
- #144Chương 144
- #145Chương 145
- #146Chương 146
- #147Chương 147
- #148Chương 148
- #149Chương 149
- #150Chương 150