
Còn tiếp
Tiệm Tạp Hóa Nhỏ Bên Quốc Tử Giám
138
Chương
0
Lượt xem
278570
Đề cử
Giới Thiệu Tiệm Tạp Hóa Nhỏ Bên Quốc Tử Giám Truyện Chữ
Diêu Khải Chiêu - quan Tế tửu ở Quốc Tử Giám, là người thanh liêm chính trực, cả đời cần kiệm liêm khiết, chưa từng mắc lỗi.
Vậy mà một ngày nọ, ông đột nhiên công khai hủy hôn sự của cháu gái ngay giữa phố, thậm chí còn đánh cả quan viên triều đình. Từ đó tiếng xấu lan truyền, sức khỏe cũng sa sút theo.
Ông sống cả đời nghèo khó, tài sản chỉ vỏn vẹn hơn hai mươi quan tiền và một căn nhà nhỏ bên cạnh Quốc Tử Giám... Mà ngôi nhà nhỏ ngay trung tâm Biện Kinh ấy lại đang nợ chùa Hưng Quốc một khoản nợ khổng lồ!
Diêu Như Ý – người đã thất bại sau tám năm chống chọi với ung thư, xuyên không đến đây đúng lúc chùa tới đòi nợ, bếp thì trống rỗng, ông cháu nguyên chủ vì cùng đường đã định quyên sinh.
Được sở hữu một cơ thể khỏe mạnh như vậy lần nữa, dù khó khăn mấy cũng phải sống tiếp.
Huống chi ngôi nhà của ông lại thông ra cổng sau của Quốc Tử Giám, vị trí địa lý chẳng phải quá tuyệt sao?
Diêu Như Ý vực dậy tinh thần, mang nghề cũ của gia đình từ kiếp trước ra làm lại: mở tiệm tạp hóa ngay bên trường học thời cổ đại: bán văn phòng phẩm, bán xúc xích nướng, bán trái cây, bán bữa sáng, bán tuyển tập thơ văn hay, “ba năm tiến sĩ – năm năm trạng nguyên”, lại còn bán cả chậu rửa mặt, xô nước, bàn chải, khăn mặt, bột giặt...
Kiếm tiền trả nợ đồng thời còn có thể ngày ngày ngắm nhìn các tài tử trẻ tuổi tuấn tú ở Quốc Tử Giám, cuộc sống đúng là ngày một thú vị.
Lâm Văn An, vì bị thương thêm mẫu thân qua đời nên về quê nhiều năm, cuối cùng cũng hồi kinh, lại nghe được tin nhà ân sư đã tan nát.
Vội vàng trở về, chàng chỉ thấy tiểu viện ngày xưa đã biến thành một cửa tiệm tấp nập, hàng hóa đủ loại, sau quầy hàng cao cao là một cô gái nhỏ mỉm cười ngọt ngào:
“Lang quân, ngài muốn mua gì ạ?”
“……” Đây là cháu gái nhút nhát, rụt rè, từng chẳng dám nói chuyện với ai của ân sư sao?
Lâm Văn An còn đang do dự thì nghe từ hậu viện vang lên tiếng quát vang rền của ân sư:
“Các ngươi làm bài nát bét thế này! Về quê làm ruộng đi là vừa!”
Chàng ghé mắt nhìn, thấy vài học trò đang bị mắng đến rũ như rau muối dưa, còn ân sư thì bưng chén trà, gạt đi bọt trà, cầm thước gõ đầu họ không thương tiếc.
Lâm Văn An: “……” Ai tung tin đồn thất thiệt vậy! Ai!
Vậy mà một ngày nọ, ông đột nhiên công khai hủy hôn sự của cháu gái ngay giữa phố, thậm chí còn đánh cả quan viên triều đình. Từ đó tiếng xấu lan truyền, sức khỏe cũng sa sút theo.
Ông sống cả đời nghèo khó, tài sản chỉ vỏn vẹn hơn hai mươi quan tiền và một căn nhà nhỏ bên cạnh Quốc Tử Giám... Mà ngôi nhà nhỏ ngay trung tâm Biện Kinh ấy lại đang nợ chùa Hưng Quốc một khoản nợ khổng lồ!
Diêu Như Ý – người đã thất bại sau tám năm chống chọi với ung thư, xuyên không đến đây đúng lúc chùa tới đòi nợ, bếp thì trống rỗng, ông cháu nguyên chủ vì cùng đường đã định quyên sinh.
Được sở hữu một cơ thể khỏe mạnh như vậy lần nữa, dù khó khăn mấy cũng phải sống tiếp.
Huống chi ngôi nhà của ông lại thông ra cổng sau của Quốc Tử Giám, vị trí địa lý chẳng phải quá tuyệt sao?
Diêu Như Ý vực dậy tinh thần, mang nghề cũ của gia đình từ kiếp trước ra làm lại: mở tiệm tạp hóa ngay bên trường học thời cổ đại: bán văn phòng phẩm, bán xúc xích nướng, bán trái cây, bán bữa sáng, bán tuyển tập thơ văn hay, “ba năm tiến sĩ – năm năm trạng nguyên”, lại còn bán cả chậu rửa mặt, xô nước, bàn chải, khăn mặt, bột giặt...
Kiếm tiền trả nợ đồng thời còn có thể ngày ngày ngắm nhìn các tài tử trẻ tuổi tuấn tú ở Quốc Tử Giám, cuộc sống đúng là ngày một thú vị.
Lâm Văn An, vì bị thương thêm mẫu thân qua đời nên về quê nhiều năm, cuối cùng cũng hồi kinh, lại nghe được tin nhà ân sư đã tan nát.
Vội vàng trở về, chàng chỉ thấy tiểu viện ngày xưa đã biến thành một cửa tiệm tấp nập, hàng hóa đủ loại, sau quầy hàng cao cao là một cô gái nhỏ mỉm cười ngọt ngào:
“Lang quân, ngài muốn mua gì ạ?”
“……” Đây là cháu gái nhút nhát, rụt rè, từng chẳng dám nói chuyện với ai của ân sư sao?
Lâm Văn An còn đang do dự thì nghe từ hậu viện vang lên tiếng quát vang rền của ân sư:
“Các ngươi làm bài nát bét thế này! Về quê làm ruộng đi là vừa!”
Chàng ghé mắt nhìn, thấy vài học trò đang bị mắng đến rũ như rau muối dưa, còn ân sư thì bưng chén trà, gạt đi bọt trà, cầm thước gõ đầu họ không thương tiếc.
Lâm Văn An: “……” Ai tung tin đồn thất thiệt vậy! Ai!
Danh Sách Chương Tiệm Tạp Hóa Nhỏ Bên Quốc Tử Giám TruyenChu
- #51Chương 51: Thuyền sushi (tiếp)
- #52Chương 52: Thân như ngọc
- #53Chương 53: Thân như ngọc (tiếp)
- #54Chương 54: Câu lạc bộ cờ bạc
- #55Chương 55: Câu lạc bộ cờ bạc (tiếp)
- #56Chương 56: Bàn chuyện hợp tác
- #57Chương 57: Bàn chuyện hợp tác (tiếp)
- #58Chương 58: Phòng tự học
- #59Chương 59: Phòng tự học (tiếp)
- #60Chương 60: Khảo sát
- #61Chương 61: Khảo sát (tiếp)
- #62Chương 62: Lẩu nấm
- #63Chương 63: Lẩu nấm (tiếp)
- #64Chương 64: Tiểu khổ qua
- #65Chương 65: Tiểu khổ qua (tiếp)
- #66Chương 66: Ăn Tết
- #67Chương 67: Ăn Tết (tiếp)
- #68Chương 68: Bếp lò nhỏ
- #69Chương 69: Bếp lò nhỏ (tiếp)
- #70Chương 70: Tri Hành Trai
- #71Chương 71: Tri Hành Trai (tiếp)
- #72Chương 72: Khai trương bận rộn
- #73Chương 73: Khai trương bận rộn (tiếp)
- #74Chương 74: Bận rộn học tập
- #75Chương 75: Bận rộn học tập (tiếp)
- #76Chương 76: Danh tiếng lan truyền
- #77Chương 77: Danh tiếng lan truyền (tiếp)
- #78Chương 78: Đàm phán thành công
- #79Chương 79: Đàm phán thành công (tiếp)
- #80Chương 80: Dê quay nguyên con
- #81Chương 81: Dê quay nguyên con (tiếp)
- #82Chương 82: Đề thi thử
- #83Chương 83: Đề thi thử (tiếp)
- #84Chương 84: Sắp sinh rồi
- #85Chương 85: Sắp sinh rồi (tiếp)
- #86Chương 86: Không làm thúc nữa
- #87Chương 87: Không làm thúc nữa (tiếp)
- #88Chương 88: Hoa mơ mùa xuân
- #89Chương 89: Hoa mơ mùa xuân (tiếp)
- #90Chương 90: Giấy dán cửa sổ
- #91Chương 91: Giấy dán cửa sổ (tiếp)
- #92Chương 92: Ăn bún
- #93Chương 93: Thịt kho tàu
- #94Chương 94: Thịt kho tàu (tiếp)
- #95Chương 95: Kỳ thi mùa xuân
- #96Chương 96: Kỳ thi mùa xuân (tiếp)
- #97Chương 97: Nổi tiếng rồi
- #98Chương 98: Nổi tiếng rồi (tiếp)
- #99Chương 99: Xe và nhà
- #100Chương 100: Xe và nhà (tiếp)