
Còn tiếp
Tôi Có Một Tòa Nhà Ở Quê
133
Chương
0
Lượt xem
278569
Đề cử
Giới Thiệu Tôi Có Một Tòa Nhà Ở Quê Truyện Chữ
Mô tả ngắn: Hình dáng lý tưởng của một ngôi nhà trong mơ.
Sau khi tốt nghiệp đại học, Hứa Hoan tiếp nhận được một mảnh đất do bố mẹ để lại ở quê. Nghe nói trên đó có một tòa nhà bỏ hoang chưa hoàn thiện, người dân xung quanh thường nghe thấy những âm thanh kỳ quái phát ra từ bên trong.
Nhưng khi Hứa Hoan bước vào tòa nhà, cậu phát hiện mọi chuyện không giống như lời đồn. Hóa ra đó là nơi tụ họp của các nhân vật đến từ các không gian khác nhau, tranh giành từng tầng lầu, từng phòng ở đến mức sắp đánh nhau!
Đối mặt với cảnh hỗn loạn trước mắt, Hứa Hoan lặng lẽ lấy sổ đăng ký cư dân ra, gõ cửa tầng một:
“Muốn ở thì được thôi, nộp tiền thuê nhà trước đã!”
Thế là——
Vương ngự trù nhận tầng một, để trả tiền thuê nhà phải mở quán bán đồ ăn.
Trương giáo quan nhận tầng hai, mở phòng gym dạy kỹ thuật rèn luyện thể lực thời đế quốc.
* Chú thích: Giáo quan là huấn luyện viên trong quân đội, để tiện xưng hô và để đỡ dài dòng, mình để luôn từ Hán – Việt là giáo quan.
Hồ mỹ nhân nhận tầng ba, quyến rũ chủ nhà thất bại liền mở dịch vụ làm đẹp chăm sóc da.
Cố đại phu nhận tầng bốn, người chưa bao giờ thiếu tiền bắt đầu tích cực làm việc, ngày đêm bốc thuốc!
Việc thu tiền thuê nhà của Hứa Hoan ngày càng thuận lợi, tòa nhà ngày càng cao, cư dân nhiệt tình đóng tiền, cuộc sống trôi qua vô cùng dễ chịu.
Nhưng có một điều luôn khiến Hứa Hoan trăn trở: Căn phòng ở tầng cao nhất, cậu chỉ có thể nhìn thấy mà không thể chạm vào, dù làm gì cũng không lên được.
Thôi kệ, chỉ là một căn phòng thôi, để trống cũng không sao.
Ma vương vực sâu – Cơ Tinh Lam – bị đánh thức trong khi say giấc, còn đang giận vì bị quấy rầy, mở cửa nhìn xuống thì thấy một nhóm người đang vây quanh một thanh niên tuấn tú nói chuyện rôm rả:
“Hoan Hoan, đây là bánh trái cây mới ra lò, tháng này tiền thuê nhà có thể đừng tăng không?”
“Hoan Hoan, tóc cậu hình như bị chẻ ngọn rồi đó, qua chỗ tôi chăm lại nhé! À mà… tiền thuê nhà ấy…”
“Hoan Hoan, nếu có vấn đề nam khoa cứ hỏi tôi! Phòng khám tầng bốn của tôi rất quan trọng với khách đấy…”
Cơ Tinh Lam: ???
Cái gì đây? Làm gì đấy?
Cái tháp thông thiên to tổ chảng của đại ma vương ta, sao lại ồn như cái chợ thế này!!
Sau khi tốt nghiệp đại học, Hứa Hoan tiếp nhận được một mảnh đất do bố mẹ để lại ở quê. Nghe nói trên đó có một tòa nhà bỏ hoang chưa hoàn thiện, người dân xung quanh thường nghe thấy những âm thanh kỳ quái phát ra từ bên trong.
Nhưng khi Hứa Hoan bước vào tòa nhà, cậu phát hiện mọi chuyện không giống như lời đồn. Hóa ra đó là nơi tụ họp của các nhân vật đến từ các không gian khác nhau, tranh giành từng tầng lầu, từng phòng ở đến mức sắp đánh nhau!
Đối mặt với cảnh hỗn loạn trước mắt, Hứa Hoan lặng lẽ lấy sổ đăng ký cư dân ra, gõ cửa tầng một:
“Muốn ở thì được thôi, nộp tiền thuê nhà trước đã!”
Thế là——
Vương ngự trù nhận tầng một, để trả tiền thuê nhà phải mở quán bán đồ ăn.
Trương giáo quan nhận tầng hai, mở phòng gym dạy kỹ thuật rèn luyện thể lực thời đế quốc.
* Chú thích: Giáo quan là huấn luyện viên trong quân đội, để tiện xưng hô và để đỡ dài dòng, mình để luôn từ Hán – Việt là giáo quan.
Hồ mỹ nhân nhận tầng ba, quyến rũ chủ nhà thất bại liền mở dịch vụ làm đẹp chăm sóc da.
Cố đại phu nhận tầng bốn, người chưa bao giờ thiếu tiền bắt đầu tích cực làm việc, ngày đêm bốc thuốc!
Việc thu tiền thuê nhà của Hứa Hoan ngày càng thuận lợi, tòa nhà ngày càng cao, cư dân nhiệt tình đóng tiền, cuộc sống trôi qua vô cùng dễ chịu.
Nhưng có một điều luôn khiến Hứa Hoan trăn trở: Căn phòng ở tầng cao nhất, cậu chỉ có thể nhìn thấy mà không thể chạm vào, dù làm gì cũng không lên được.
Thôi kệ, chỉ là một căn phòng thôi, để trống cũng không sao.
Ma vương vực sâu – Cơ Tinh Lam – bị đánh thức trong khi say giấc, còn đang giận vì bị quấy rầy, mở cửa nhìn xuống thì thấy một nhóm người đang vây quanh một thanh niên tuấn tú nói chuyện rôm rả:
“Hoan Hoan, đây là bánh trái cây mới ra lò, tháng này tiền thuê nhà có thể đừng tăng không?”
“Hoan Hoan, tóc cậu hình như bị chẻ ngọn rồi đó, qua chỗ tôi chăm lại nhé! À mà… tiền thuê nhà ấy…”
“Hoan Hoan, nếu có vấn đề nam khoa cứ hỏi tôi! Phòng khám tầng bốn của tôi rất quan trọng với khách đấy…”
Cơ Tinh Lam: ???
Cái gì đây? Làm gì đấy?
Cái tháp thông thiên to tổ chảng của đại ma vương ta, sao lại ồn như cái chợ thế này!!
Danh Sách Chương Tôi Có Một Tòa Nhà Ở Quê TruyenChu
- #1Chương 1: Vị trưởng bối trẻ tuổi trở về quê
- #2Chương 2: Group chat khách thuê trọ
- #3Chương 3: Vị khách trọ đầu tiên
- #4Chương 4: Nhà Nhỏ Ngập Nắng
- #5Chương 5: Vương Ngự Trù Nhiệt Tình Hiếu Khách
- #6Chương 6: Thương Hiệu Trăm Năm Đích Thực
- #7Chương 7: Cụ Cố Tặng Đồ Ăn
- #8Chương 8: Cửa Hàng Mới Khai Trương, Giảm Giá 20%
- #9Chương 9: Ông Chủ Làm Từ Thiện
- #10Chương 10: Vòng Quay May Mắn
- #11Chương 11: Đa Đa thật là một đứa trẻ ngoan
- #12Chương 12: Một Hàng Người Tham Ăn
- #13Chương 13: Không phải chứ, mọi người thật sự mua nhiều vậy sao?
- #14Chương 14: Làm không xuể, thật sự làm không xuể
- #15Chương 15: Phần thưởng: Mẹ nghĩ con chưa ăn no
- #16Chương 16: Vốn dĩ dậy sớm đi làm đã đủ phiền rồi
- #17Chương 17: Trái với lẽ thường
- #18Chương 18: Mở rộng kinh doanh mới
- #19Chương 19: Không nợ nần nữa nhẹ người
- #20Chương 20: Cấp độ chủ nhà: 0→1
- #21Chương 21: Cậu nhóc lại hạnh phúc rồi
- #22Chương 22: Mới mẻ, đầy nắng, đáng yêu
- #23Chương 23: Nhặt được món hời, nhặt được món hời
- #24Chương 24: Ở tuổi chỉ biết uống sữa mà đã phải chịu cú sốc ẩm thực
- #25Chương 25: 666, Thật Sự Lời To
- #26Chương 26: Mở camera giao lưu nhé
- #27Chương 27: Một buổi “livestream ăn uống” nghiệp dư đã mắt đã miệng
- #28Chương 28: Quản Gia Thông Minh Tiểu Q
- #29Chương 29: Fan vừa ngủ dậy đã thấy trời sập rồi
- #30Chương 30: Tầng một thay đổi hợp lý một cách tự động
- #31Chương 31: Tên quán: Ngự Thiện Phòng
- #32Chương 32: Có bug
- #33Chương 33: Chay mặn kết hợp, vừa ngon vừa khỏe
- #34Chương 34: Trợ thủ nhí lên sàn
- #35Chương 35: Oán niệm của khách ruột -1 -1 -1 -1…
- #36Chương 36: Nước miếng chảy dài hai dặm
- #37Chương 37: Sườn xào chua ngọt chua chua ngọt ngọt
- #38Chương 38: Chúng tôi có thể gọi chú là Vương Ngự Trù không?
- #39Chương 39: Đổi súng bắn chim lấy pháo lớn
- #40Chương 40: Thêm một nguồn thu nhập
- #41Chương 41: Thăng liền hai cấp
- #42Chương 42: Đợi chờ và tụ họp
- #43Chương 43: Cái bánh câu hồn người
- #44Chương 44: Cuộc chiến giành đồ ăn khuya
- #45Chương 45: Tiếp tục phân phát bánh thịt thơm phức
- #46Chương 46: Lại dụ dỗ thành công thêm một nhóm người nữa
- #47Chương 47: Trùng hợp ngoài ý muốn
- #48Chương 48: 40 lần mười lượt quay
- #49Chương 49: Hình như mập lên rồi?
- #50Chương 50: Hứa Đa Đa: Vui quá vui quá! ^0^