
Còn tiếp
Tôi Có Một Tòa Nhà Ở Quê
133
Chương
0
Lượt xem
278569
Đề cử
Giới Thiệu Tôi Có Một Tòa Nhà Ở Quê Truyện Chữ
Mô tả ngắn: Hình dáng lý tưởng của một ngôi nhà trong mơ.
Sau khi tốt nghiệp đại học, Hứa Hoan tiếp nhận được một mảnh đất do bố mẹ để lại ở quê. Nghe nói trên đó có một tòa nhà bỏ hoang chưa hoàn thiện, người dân xung quanh thường nghe thấy những âm thanh kỳ quái phát ra từ bên trong.
Nhưng khi Hứa Hoan bước vào tòa nhà, cậu phát hiện mọi chuyện không giống như lời đồn. Hóa ra đó là nơi tụ họp của các nhân vật đến từ các không gian khác nhau, tranh giành từng tầng lầu, từng phòng ở đến mức sắp đánh nhau!
Đối mặt với cảnh hỗn loạn trước mắt, Hứa Hoan lặng lẽ lấy sổ đăng ký cư dân ra, gõ cửa tầng một:
“Muốn ở thì được thôi, nộp tiền thuê nhà trước đã!”
Thế là——
Vương ngự trù nhận tầng một, để trả tiền thuê nhà phải mở quán bán đồ ăn.
Trương giáo quan nhận tầng hai, mở phòng gym dạy kỹ thuật rèn luyện thể lực thời đế quốc.
* Chú thích: Giáo quan là huấn luyện viên trong quân đội, để tiện xưng hô và để đỡ dài dòng, mình để luôn từ Hán – Việt là giáo quan.
Hồ mỹ nhân nhận tầng ba, quyến rũ chủ nhà thất bại liền mở dịch vụ làm đẹp chăm sóc da.
Cố đại phu nhận tầng bốn, người chưa bao giờ thiếu tiền bắt đầu tích cực làm việc, ngày đêm bốc thuốc!
Việc thu tiền thuê nhà của Hứa Hoan ngày càng thuận lợi, tòa nhà ngày càng cao, cư dân nhiệt tình đóng tiền, cuộc sống trôi qua vô cùng dễ chịu.
Nhưng có một điều luôn khiến Hứa Hoan trăn trở: Căn phòng ở tầng cao nhất, cậu chỉ có thể nhìn thấy mà không thể chạm vào, dù làm gì cũng không lên được.
Thôi kệ, chỉ là một căn phòng thôi, để trống cũng không sao.
Ma vương vực sâu – Cơ Tinh Lam – bị đánh thức trong khi say giấc, còn đang giận vì bị quấy rầy, mở cửa nhìn xuống thì thấy một nhóm người đang vây quanh một thanh niên tuấn tú nói chuyện rôm rả:
“Hoan Hoan, đây là bánh trái cây mới ra lò, tháng này tiền thuê nhà có thể đừng tăng không?”
“Hoan Hoan, tóc cậu hình như bị chẻ ngọn rồi đó, qua chỗ tôi chăm lại nhé! À mà… tiền thuê nhà ấy…”
“Hoan Hoan, nếu có vấn đề nam khoa cứ hỏi tôi! Phòng khám tầng bốn của tôi rất quan trọng với khách đấy…”
Cơ Tinh Lam: ???
Cái gì đây? Làm gì đấy?
Cái tháp thông thiên to tổ chảng của đại ma vương ta, sao lại ồn như cái chợ thế này!!
Sau khi tốt nghiệp đại học, Hứa Hoan tiếp nhận được một mảnh đất do bố mẹ để lại ở quê. Nghe nói trên đó có một tòa nhà bỏ hoang chưa hoàn thiện, người dân xung quanh thường nghe thấy những âm thanh kỳ quái phát ra từ bên trong.
Nhưng khi Hứa Hoan bước vào tòa nhà, cậu phát hiện mọi chuyện không giống như lời đồn. Hóa ra đó là nơi tụ họp của các nhân vật đến từ các không gian khác nhau, tranh giành từng tầng lầu, từng phòng ở đến mức sắp đánh nhau!
Đối mặt với cảnh hỗn loạn trước mắt, Hứa Hoan lặng lẽ lấy sổ đăng ký cư dân ra, gõ cửa tầng một:
“Muốn ở thì được thôi, nộp tiền thuê nhà trước đã!”
Thế là——
Vương ngự trù nhận tầng một, để trả tiền thuê nhà phải mở quán bán đồ ăn.
Trương giáo quan nhận tầng hai, mở phòng gym dạy kỹ thuật rèn luyện thể lực thời đế quốc.
* Chú thích: Giáo quan là huấn luyện viên trong quân đội, để tiện xưng hô và để đỡ dài dòng, mình để luôn từ Hán – Việt là giáo quan.
Hồ mỹ nhân nhận tầng ba, quyến rũ chủ nhà thất bại liền mở dịch vụ làm đẹp chăm sóc da.
Cố đại phu nhận tầng bốn, người chưa bao giờ thiếu tiền bắt đầu tích cực làm việc, ngày đêm bốc thuốc!
Việc thu tiền thuê nhà của Hứa Hoan ngày càng thuận lợi, tòa nhà ngày càng cao, cư dân nhiệt tình đóng tiền, cuộc sống trôi qua vô cùng dễ chịu.
Nhưng có một điều luôn khiến Hứa Hoan trăn trở: Căn phòng ở tầng cao nhất, cậu chỉ có thể nhìn thấy mà không thể chạm vào, dù làm gì cũng không lên được.
Thôi kệ, chỉ là một căn phòng thôi, để trống cũng không sao.
Ma vương vực sâu – Cơ Tinh Lam – bị đánh thức trong khi say giấc, còn đang giận vì bị quấy rầy, mở cửa nhìn xuống thì thấy một nhóm người đang vây quanh một thanh niên tuấn tú nói chuyện rôm rả:
“Hoan Hoan, đây là bánh trái cây mới ra lò, tháng này tiền thuê nhà có thể đừng tăng không?”
“Hoan Hoan, tóc cậu hình như bị chẻ ngọn rồi đó, qua chỗ tôi chăm lại nhé! À mà… tiền thuê nhà ấy…”
“Hoan Hoan, nếu có vấn đề nam khoa cứ hỏi tôi! Phòng khám tầng bốn của tôi rất quan trọng với khách đấy…”
Cơ Tinh Lam: ???
Cái gì đây? Làm gì đấy?
Cái tháp thông thiên to tổ chảng của đại ma vương ta, sao lại ồn như cái chợ thế này!!
Danh Sách Chương Tôi Có Một Tòa Nhà Ở Quê TruyenChu
- #51Chương 51: Bữa Ăn Đầu Tiên
- #52Chương 52: Hình như con đã "hít" được mèo lớn thật rồi!
- #53Chương 53: Nhược Điểm Duy Nhất Của Ngự Thiện Phòng
- #54Chương 54: Bạn học Quách Kiều Kiều quả là người đẹp tâm thiện mà!
- #55Chương 55: Sự Thay Đổi Của Sân Vườn
- #56Chương 56: Thức Ăn Cho Cá Hay Thức Ăn Cho Heo?
- #57Chương 57: Danh sách 3 người thuê mới
- #58Chương 58: Đơn Hàng “Đã Tiêu Hóa Chưa” Của Bạn Đã Được Giao
- #59Chương 59: Thắp Sáng Cây Tài Năng
- #60Chương 60: Tôi Tên Là Tinh Tinh
- #61Chương 61: Tinh Tinh Đâu Rồi?
- #62Chương 62: Người Thuê Nhà Mới Ra Mắt
- #63Chương 63: Suất Trải Nghiệm Miễn Phí
- #64Chương 64: Trứng Đen Khổng Lồ
- #65Chương 65: Đầu Anh Chủ Hoan Hoan Bốc Khói Rồi!
- #66Chương 66: Đã đến rồi, vậy thì ngủ một giấc thôi
- #67Chương 67: Phép Thuật Sẽ Biến Mất Sao?
- #68Chương 68: Đua Nhau Mua Sắm
- #69Chương 69: Khống Chế Cứng Họ Cả Buổi Sáng
- #70Chương 70: Sao Lại Rẻ Như Vậy...
- #71Chương 71: Chà, Lại Thêm Một Cửa Hàng Báu Vật!
- #72Chương 72: Hòn Than Đen Dưới Núi Tuyết
- #73Chương 73: Về Bản Chất Là Một Quả Cầu Cá Muối?
- #74Chương 74: Những Vị Khách Thay Đổi Lớn
- #75Chương 75: Phiếu Ưu Đãi Một Ngày
- #76Chương 76: Hóa, Hóa Ra Hoan Hoan Thích Kiểu Này Sao?
- #77Chương 77: Hóa Ra Là Định Mệnh An Bài
- #78Chương 78: Gói Quà Vô Chủ
- #79Chương 79: Tôi Tự Nói Xấu Chính Mình
- #80Chương 80: Livestream Mở Hộp Quà Bí Ẩn
- #81Chương 81: Thiết Bị Mô Phỏng Giấc Mơ
- #82Chương 82: Quán Này, Thật Sự Có Gì Đó Hay Ho!
- #83Chương 83: Nhìn Miếng Bánh Ngô Cũng Thấy Đáng Yêu
- #84Chương 84: Khung Cảnh Hòa Thuận
- #85Chương 85: Hai Đĩa Tráng Miệng
- #86Chương 86: Ba Loại Đồ Uống
- #87Chương 87: Trông Chúng Xấu Xí Nhưng Chúng Chạy Nhanh Lắm
- #88Chương 88: Trai Đẹp, Anh Là Ai?
- #89Chương 89: Phá Vỡ Định Kiến Về Bệnh Viện
- #90Chương 90: Niềm vui nhân đôi~
- #91Chương 91: Gen "thực thần" có thể di truyền
- #92Chương 92: Mèo nhỏ Tinh Tinh
- #93Chương 93: Pokémon phiên bản Trái Đất
- #94Chương 94: Nhóm người thuê thứ ba ra mắt
- #95Chương 95: Tinh Tinh đại ca
- #96Chương 96: Bạn già xui xẻo
- #97Chương 97: Nhìn ánh mắt là biết, người đã ăn rồi còn muốn ăn nữa.
- #98Chương 98: Chiêu đãi khách hàng như vậy
- #99Chương 99: Chú chim nhỏ đón khách
- #100Chương 100: Mệt chết bảo bảo rồi