
Full
Tôi Không Điên, Thật Đấy!
80
Chương
0
Lượt xem
255959
Đề cử
Giới Thiệu Tôi Không Điên, Thật Đấy! Truyện Chữ
Sau vụ tai nạn xe, khi tỉnh lại, Hạ Nhạc Lịch ngỡ mình đang ở trong bệnh viện. Nào ngờ, cô lại thấy mình trong một căn phòng xa lạ, bên cạnh giường là một anh chàng đẹp trai có đôi mắt đào hoa.
Thấy cô mở mắt, anh hỏi:
"Cô tỉnh rồi à?"
Giọng anh vừa trầm vừa ấm, tựa như tiếng đàn Cello.
Hạ Nhạc Lịch ngập ngừng:
"… Anh là ai?"
Ngay khi cô vừa mở miệng, ánh hoàng hôn bên ngoài xuyên qua cửa sổ, và cũng xuyên qua cơ thể gần như trong suốt của anh chàng đẹp trai.
Hạ Nhạc Lịch: ?!!
Cô không kịp hét lên tiếng nào đã lại ngất đi.
Chu Châu: "…"
Đến khi Hạ Nhạc Lịch tỉnh lại lần nữa, một người một ma cuối cùng cũng đã thông suốt về tình hình hiện tại.
Tin xấu: Cả hai đều đã chết theo đúng nghĩa thông thường.
Tin tốt: Chết nhưng chưa chết hẳn. Cô thì xuyên không, còn anh thì biến thành ma.
Anh chàng ma là người tốt, biết cô không có nơi nào để đi nên đã hào phóng cho cô ở nhờ nhà mình.
Thế nhưng người chết thì không có nhân quyền, tiếng chìa khóa vừa tra vào ổ, cánh cửa nhà của anh chàng ma được cho là đang sống độc thân bỗng dưng bị mở ra.
Bốn mắt nhìn nhau, anh chàng đẹp trai số 2 trông có vẻ không dễ chọc từ bên ngoài sững sờ, đôi mày kiếm nhíu lại:
"Cô là ai?!"
…
Ngày hôm sau.
"Bạn gái của anh Chu? Tôi không tin, anh Chu đã… Vậy mà cô chẳng có chút gì gọi là đau buồn cả!"
Thương Thời Câu ngậm một điếu thuốc trong miệng, nhưng không hút.
Một lúc sau, anh ta khàn giọng nói:
"Cứ thử là biết."
Trong phòng họp, ánh mắt của cô gái liên tục nhìn về phía chiếc ghế trống. Sau vài câu trò chuyện, Thương Thời Câu đột nhiên lên tiếng:
"Chu Châu, anh thấy thế nào?"
Căn phòng yên tĩnh trong giây lát. Bầu không khí nặng nề còn chưa kịp hình thành thì đã bị phá vỡ bởi một giọng nữ đầy kinh ngạc và vui mừng:
"Anh cũng thấy được anh ấy à?!"
Không một ai trả lời, trong nhà tĩnh lặng như tờ.
ps.
- Ma vẫn là ma, sẽ không biến lại thành người.
- Truyện không chứa bất kỳ kiến thức chuyên môn đáng tin cậy nào, nội dung và tình tiết đều phục vụ cho việc phát triển tình cảm.
- Nhân vật chính: Hạ Nhạc Lịch, (nam chính chưa quyết định).
- Nhân vật phụ: Chu Châu, Thương Thời Câu.
- Tóm tắt trong một câu: Anh cũng thấy được anh ấy à?!
- Ý tưởng chính: Chỉ cần ký ức còn tồn tại, đó không phải là cái chết thật sự.
Thấy cô mở mắt, anh hỏi:
"Cô tỉnh rồi à?"
Giọng anh vừa trầm vừa ấm, tựa như tiếng đàn Cello.
Hạ Nhạc Lịch ngập ngừng:
"… Anh là ai?"
Ngay khi cô vừa mở miệng, ánh hoàng hôn bên ngoài xuyên qua cửa sổ, và cũng xuyên qua cơ thể gần như trong suốt của anh chàng đẹp trai.
Hạ Nhạc Lịch: ?!!
Cô không kịp hét lên tiếng nào đã lại ngất đi.
Chu Châu: "…"
Đến khi Hạ Nhạc Lịch tỉnh lại lần nữa, một người một ma cuối cùng cũng đã thông suốt về tình hình hiện tại.
Tin xấu: Cả hai đều đã chết theo đúng nghĩa thông thường.
Tin tốt: Chết nhưng chưa chết hẳn. Cô thì xuyên không, còn anh thì biến thành ma.
Anh chàng ma là người tốt, biết cô không có nơi nào để đi nên đã hào phóng cho cô ở nhờ nhà mình.
Thế nhưng người chết thì không có nhân quyền, tiếng chìa khóa vừa tra vào ổ, cánh cửa nhà của anh chàng ma được cho là đang sống độc thân bỗng dưng bị mở ra.
Bốn mắt nhìn nhau, anh chàng đẹp trai số 2 trông có vẻ không dễ chọc từ bên ngoài sững sờ, đôi mày kiếm nhíu lại:
"Cô là ai?!"
…
Ngày hôm sau.
"Bạn gái của anh Chu? Tôi không tin, anh Chu đã… Vậy mà cô chẳng có chút gì gọi là đau buồn cả!"
Thương Thời Câu ngậm một điếu thuốc trong miệng, nhưng không hút.
Một lúc sau, anh ta khàn giọng nói:
"Cứ thử là biết."
Trong phòng họp, ánh mắt của cô gái liên tục nhìn về phía chiếc ghế trống. Sau vài câu trò chuyện, Thương Thời Câu đột nhiên lên tiếng:
"Chu Châu, anh thấy thế nào?"
Căn phòng yên tĩnh trong giây lát. Bầu không khí nặng nề còn chưa kịp hình thành thì đã bị phá vỡ bởi một giọng nữ đầy kinh ngạc và vui mừng:
"Anh cũng thấy được anh ấy à?!"
Không một ai trả lời, trong nhà tĩnh lặng như tờ.
ps.
- Ma vẫn là ma, sẽ không biến lại thành người.
- Truyện không chứa bất kỳ kiến thức chuyên môn đáng tin cậy nào, nội dung và tình tiết đều phục vụ cho việc phát triển tình cảm.
- Nhân vật chính: Hạ Nhạc Lịch, (nam chính chưa quyết định).
- Nhân vật phụ: Chu Châu, Thương Thời Câu.
- Tóm tắt trong một câu: Anh cũng thấy được anh ấy à?!
- Ý tưởng chính: Chỉ cần ký ức còn tồn tại, đó không phải là cái chết thật sự.
Danh Sách Chương Tôi Không Điên, Thật Đấy! TruyenChu
- #1Chương 1: Cô là ai?
- #2Chương 2: Cậu ấy có cảm tình với cô lắm đấy
- #3Chương 3: Thích á?
- #4Chương 4: Chắc anh từng được nhiều người theo đuổi lắm nhỉ?
- #5Chương 5: Đãi ngộ dành cho nghi phạm
- #6Chương 6: Con người không thể, ít nhất là không nên...
- #7Chương 7: Cũng biết cách phá hỏng bầu không khí đấy
- #8Chương 8: Chuẩn bị tâm lý
- #9Chương 9: Không quay về
- #10Chương 10: Người đó chắc đã đi rồi
- #11Chương 11: Nhân duyên tốt
- #12Chương 12: Gánh nặng đường xa
- #13Chương 13: Một nửa trách nhiệm
- #14Chương 14: Có vấn đề
- #15Chương 15: Gọi cô ấy lại
- #16Chương 16: Rõ ràng là tổng tài bá đạo
- #17Chương 17: Hành lang có camera
- #18Chương 18: Tôi muốn báo án!
- #19Chương 19: Dám cả gan thay lòng đổi dạ!
- #20Chương 20: Tôi không biết!
- #21Chương 21: Chú ý an toàn
- #22Chương 22: Không phải người tốt
- #23Chương 23: Ngồi hàng ghế cuối cùng
- #24Chương 24: Anh có muốn ông ấy thấy nhẹ lòng không?
- #25Chương 25: Mau khỏe lại nhé
- #26Chương 26: Chắc không phải vậy đâu nhỉ?
- #27Chương 27: Tôi không có!
- #28Chương 28: Đi tìm người
- #29Chương 29: Anh Thương hào phóng quá!
- #30Chương 30: Hai người không ổn rồi!
- #31Chương 31: Chuyện này trách tôi được sao?
- #32Chương 32: Anh đã trở lại
- #33Chương 33: "Chu châu" nên là người như thế nào?
- #34Chương 34: Có ý nghĩa gì không?
- #35Chương 35: Giao cho tôi đi
- #36Chương 36: Nhường cho tôi một chút đi
- #37Chương 37: Cô sẽ để ý sao?
- #38Chương 38: Bạn gái cũ?
- #39Chương 39: Ông thử chạm vào xem
- #40Chương 40: Tôi nghe theo cô
- #41Chương 41: Chẳng phải là trùng hợp quá sao?
- #42Chương 42: Việc nhỏ không đáng kể
- #43Chương 43: Hết pin?
- #44Chương 44: Hướng gió không đúng
- #45Chương 45: Ôn nhu săn sóc
- #46Chương 46: Hoa mắt?
- #47Chương 47: Chuyển tiền
- #48Chương 48: Tôi có thể nhìn thấy
- #49Chương 49: Không thích hợp
- #50Chương 50: Lực hấp dẫn