
Full
Tôi Không Điên, Thật Đấy!
80
Chương
0
Lượt xem
255959
Đề cử
Giới Thiệu Tôi Không Điên, Thật Đấy! Truyện Chữ
Sau vụ tai nạn xe, khi tỉnh lại, Hạ Nhạc Lịch ngỡ mình đang ở trong bệnh viện. Nào ngờ, cô lại thấy mình trong một căn phòng xa lạ, bên cạnh giường là một anh chàng đẹp trai có đôi mắt đào hoa.
Thấy cô mở mắt, anh hỏi:
"Cô tỉnh rồi à?"
Giọng anh vừa trầm vừa ấm, tựa như tiếng đàn Cello.
Hạ Nhạc Lịch ngập ngừng:
"… Anh là ai?"
Ngay khi cô vừa mở miệng, ánh hoàng hôn bên ngoài xuyên qua cửa sổ, và cũng xuyên qua cơ thể gần như trong suốt của anh chàng đẹp trai.
Hạ Nhạc Lịch: ?!!
Cô không kịp hét lên tiếng nào đã lại ngất đi.
Chu Châu: "…"
Đến khi Hạ Nhạc Lịch tỉnh lại lần nữa, một người một ma cuối cùng cũng đã thông suốt về tình hình hiện tại.
Tin xấu: Cả hai đều đã chết theo đúng nghĩa thông thường.
Tin tốt: Chết nhưng chưa chết hẳn. Cô thì xuyên không, còn anh thì biến thành ma.
Anh chàng ma là người tốt, biết cô không có nơi nào để đi nên đã hào phóng cho cô ở nhờ nhà mình.
Thế nhưng người chết thì không có nhân quyền, tiếng chìa khóa vừa tra vào ổ, cánh cửa nhà của anh chàng ma được cho là đang sống độc thân bỗng dưng bị mở ra.
Bốn mắt nhìn nhau, anh chàng đẹp trai số 2 trông có vẻ không dễ chọc từ bên ngoài sững sờ, đôi mày kiếm nhíu lại:
"Cô là ai?!"
…
Ngày hôm sau.
"Bạn gái của anh Chu? Tôi không tin, anh Chu đã… Vậy mà cô chẳng có chút gì gọi là đau buồn cả!"
Thương Thời Câu ngậm một điếu thuốc trong miệng, nhưng không hút.
Một lúc sau, anh ta khàn giọng nói:
"Cứ thử là biết."
Trong phòng họp, ánh mắt của cô gái liên tục nhìn về phía chiếc ghế trống. Sau vài câu trò chuyện, Thương Thời Câu đột nhiên lên tiếng:
"Chu Châu, anh thấy thế nào?"
Căn phòng yên tĩnh trong giây lát. Bầu không khí nặng nề còn chưa kịp hình thành thì đã bị phá vỡ bởi một giọng nữ đầy kinh ngạc và vui mừng:
"Anh cũng thấy được anh ấy à?!"
Không một ai trả lời, trong nhà tĩnh lặng như tờ.
ps.
- Ma vẫn là ma, sẽ không biến lại thành người.
- Truyện không chứa bất kỳ kiến thức chuyên môn đáng tin cậy nào, nội dung và tình tiết đều phục vụ cho việc phát triển tình cảm.
- Nhân vật chính: Hạ Nhạc Lịch, (nam chính chưa quyết định).
- Nhân vật phụ: Chu Châu, Thương Thời Câu.
- Tóm tắt trong một câu: Anh cũng thấy được anh ấy à?!
- Ý tưởng chính: Chỉ cần ký ức còn tồn tại, đó không phải là cái chết thật sự.
Thấy cô mở mắt, anh hỏi:
"Cô tỉnh rồi à?"
Giọng anh vừa trầm vừa ấm, tựa như tiếng đàn Cello.
Hạ Nhạc Lịch ngập ngừng:
"… Anh là ai?"
Ngay khi cô vừa mở miệng, ánh hoàng hôn bên ngoài xuyên qua cửa sổ, và cũng xuyên qua cơ thể gần như trong suốt của anh chàng đẹp trai.
Hạ Nhạc Lịch: ?!!
Cô không kịp hét lên tiếng nào đã lại ngất đi.
Chu Châu: "…"
Đến khi Hạ Nhạc Lịch tỉnh lại lần nữa, một người một ma cuối cùng cũng đã thông suốt về tình hình hiện tại.
Tin xấu: Cả hai đều đã chết theo đúng nghĩa thông thường.
Tin tốt: Chết nhưng chưa chết hẳn. Cô thì xuyên không, còn anh thì biến thành ma.
Anh chàng ma là người tốt, biết cô không có nơi nào để đi nên đã hào phóng cho cô ở nhờ nhà mình.
Thế nhưng người chết thì không có nhân quyền, tiếng chìa khóa vừa tra vào ổ, cánh cửa nhà của anh chàng ma được cho là đang sống độc thân bỗng dưng bị mở ra.
Bốn mắt nhìn nhau, anh chàng đẹp trai số 2 trông có vẻ không dễ chọc từ bên ngoài sững sờ, đôi mày kiếm nhíu lại:
"Cô là ai?!"
…
Ngày hôm sau.
"Bạn gái của anh Chu? Tôi không tin, anh Chu đã… Vậy mà cô chẳng có chút gì gọi là đau buồn cả!"
Thương Thời Câu ngậm một điếu thuốc trong miệng, nhưng không hút.
Một lúc sau, anh ta khàn giọng nói:
"Cứ thử là biết."
Trong phòng họp, ánh mắt của cô gái liên tục nhìn về phía chiếc ghế trống. Sau vài câu trò chuyện, Thương Thời Câu đột nhiên lên tiếng:
"Chu Châu, anh thấy thế nào?"
Căn phòng yên tĩnh trong giây lát. Bầu không khí nặng nề còn chưa kịp hình thành thì đã bị phá vỡ bởi một giọng nữ đầy kinh ngạc và vui mừng:
"Anh cũng thấy được anh ấy à?!"
Không một ai trả lời, trong nhà tĩnh lặng như tờ.
ps.
- Ma vẫn là ma, sẽ không biến lại thành người.
- Truyện không chứa bất kỳ kiến thức chuyên môn đáng tin cậy nào, nội dung và tình tiết đều phục vụ cho việc phát triển tình cảm.
- Nhân vật chính: Hạ Nhạc Lịch, (nam chính chưa quyết định).
- Nhân vật phụ: Chu Châu, Thương Thời Câu.
- Tóm tắt trong một câu: Anh cũng thấy được anh ấy à?!
- Ý tưởng chính: Chỉ cần ký ức còn tồn tại, đó không phải là cái chết thật sự.
Danh Sách Chương Tôi Không Điên, Thật Đấy! TruyenChu
- #51Chương 51: (Coi như là nói...) Chị dâu nào cơ?
- #52Chương 52: (Kết thúc cùng Thương Thời Câu): Nói thật...
- #53Chương 53: (Kết thúc cùng Thương Thời Câu): Có ích lợi gì?
- #54Chương 54: (Kết thúc cùng Thương Thời Câu): Cũng không bài xích nhau...
- #55Chương 55: (Kết thúc cùng Thương Thời Câu): Rất giống nhau
- #56Chương 56: (Kết thúc cùng Thương Thời Câu): Lần sau đừng tặng nữa...
- #57Chương 57: (Kết thúc cùng Thương Thời Câu): Lần này cũng là...
- #58Chương 58: (Kết thúc cùng Thương Thời Câu): Em có thể né tránh...
- #59Chương 59: (Kết thúc cùng Thương Thời Câu): Chuyện sau này hãy nói
- #60Chương 60: (Kết thúc cùng Chu Châu): Một nửa là đủ
- #61Chương 61: (Kết thúc cùng Chu Châu): Luôn là câu trả lời này...
- #62Chương 62: (Kết thúc cùng Chu Châu): Như vậy tốt sao?
- #63Chương 63: (Kết thúc cùng Chu Châu): Chỉ có em mới nhìn thấy...
- #64Chương 64: (Kết thúc cùng Chu Châu): Chính cậu nói đấy nhé
- #65Chương 65: (Kết thúc cùng Chu Châu): "Tân sinh"...
- #66Chương 66: (Kết thúc cùng Chu Châu): Chuyện sau này… (toàn văn xong)
- #67Chương 67: (Ngoại truyện if 01): Tôi có thể chuyển khoản!
- #68Chương 68: (Ngoại truyện if 02): Không phải sự thật
- #69Chương 69: (Ngoại truyện if 03): Nói không chừng là tôi gặp trước
- #70Chương 70: (Ngoại truyện if (hoàn)): Gian lận là không ngoan đâu
- #71Chương 71
- #72Chương 72
- #73Chương 73
- #74Chương 74
- #75Chương 75
- #76Chương 76
- #77Chương 77
- #78Chương 78
- #79Chương 79
- #80Chương 80