
Tạm dừng
Tốt Nhất Em Đừng Khóc - Bảo Quang Tương Trực
91
Chương
0
Lượt xem
278080
Đề cử
Giới Thiệu Tốt Nhất Em Đừng Khóc - Bảo Quang Tương Trực Truyện Chữ
Với tư cách là “Ma nữ” trong giới luật sư, Thời Mi từ lúc còn ở Đại học Chính trị và Pháp luật cho đến khi ra tòa án dân sự đều luôn được tung hô, là một bậc thầy trong giao tiếp, linh hoạt trong việc thu thập chứng cứ và biện hộ cực kỳ chính xác.
Mãi cho đến khi Sầm Lãng “nhảy dù” tới, cướp mất vị trí thăng chức mà cô đã lên kế hoạch từ lâu.
Ai cũng biết, thái tử gia của tập đoàn Cảng Hạ – Sầm Lãng là một nhân vật nổi tiếng. Vốn dĩ nên kế thừa gia nghiệp, vậy mà anh lại đâm đầu vào giới luật, xử lý các vụ án hình sự dễ như trở bàn tay, là một thiên tài tranh biện trong các cuộc chiến tâm lý, có thể được xem là một cái máy phát hiện nói dối hình người tại phiên tòa.
Hai người gặp nhau, có thể gọi là “kẻ thù không đội trời chung”, trực tiếp diễn ra một màn kịch ch.é.m gi.ế.t kinh thiên động địa kéo dài dai dẳng.
Các đồng nghiệp cùng văn phòng luật: Hai vị tổ tông này sẽ không lật tung nóc nhà của hãng luật luôn đấy chứ…
Trong một vụ án ủy thác, hai người buộc phải hợp tác. Thời Mi nảy ra một ý, nhướng mày đề nghị: “Khi thu thập chứng cứ thì anh đóng vai lốp dự phòng của tôi, nhất định phải giả làm loại liếm cẩu (hèn mọn) yêu tôi đến ch.ết đi sống lại, hiểu không?”
“Sao nào, lấy việc công báo thù riêng à.” Sầm Lãng liếc cô, nhếch mép cười khẩy, “Luật sư Thời, lốp dự phòng và liếm cẩu không giống nhau đâu.”
Anh nhẹ nhàng nắm được điểm yếu của cô, giọng điệu lười biếng: “Làm liếm cẩu cũng được, nhưng phải thêm tiền.”
Thời Mi: ?
Tất cả mọi người đều cho rằng, vụ kiện mà hai người họ hợp tác chắc chắn sẽ gà bay chó sủa. Thế nhưng vào ngày mở phiên tòa, Thời Mi dùng chứng cứ đanh thép tạo thành một logic kín kẽ, Sầm Lãng tuy không tham gia tranh biện trực tiếp nhưng ở phía sau tìm thêm những bằng chứng mới cung cấp cho Thời Mi, bồi thêm nhát dao quyết định, chốt hạ cuối cùng.
Hai người phối hợp ăn ý tung ra cú đấm kép, ra tay dứt khoát, thắng kiện ngay tại tòa.
Hội bạn thân và người nhà ngây người như phỗng: ? Hai người gọi cái này là “kẻ thù không đội trời chung” đấy à?!
Sau này vào một ngày nọ, một đám luật sư tinh anh lén lút chạy đến hóng chuyện qua khe cửa, thấy Thời Mi đang ngồi trước máy tính nhập tài liệu.
Mà Sầm Lãng thì ngồi dựa nửa người vào mép bàn đối diện cô, hai tay đút túi quần, vẻ mặt thản nhiên cúi mắt nhìn cô, tư thế ngạo mạn. Nhìn tình thế cứ ngỡ hai người lại sắp choảng nhau.
Kết quả lại nghe thấy Sầm Lãng nói một câu—— “Đã nói là cho anh một danh phận, sao lại chơi xấu thế?” Thời Mi nén cười giả ngốc “Em đồng ý với anh khi nào?”
Sầm Lãng nheo mắt, chậm rãi áp sát, kéo Thời Mi vào lòng. Anh giữ chặt vòng eo mềm mại mảnh khảnh của cô, xoay người cô lại rồi ép lên bàn, khẽ nghiêng đầu, nhả chữ lười biếng: “Tối qua…”
Những lời lẽ mờ ám dính vào làn da căng thẳng sau gáy cô, vành tai Thời Mi lập tức đỏ bừng.
“Chính là lúc đó.” Cố ý đứng sau lưng cô, Sầm Lãng cố gắng che giấu vành tai còn đỏ hơn cả đối phương của mình “Quên rồi à?”
Mọi người: !! Lúc nào? Lúc nào cơ?!
Cốt truyện đại khái là ↓↓↓
Sầm Lãng: Cô là cái thá gì.
Thời Mi: Mẹ nó chứ anh thì là cái thá gì. Những người khác: Có ai bảo hai người tính sổ với nhau đâu…
Mãi cho đến khi Sầm Lãng “nhảy dù” tới, cướp mất vị trí thăng chức mà cô đã lên kế hoạch từ lâu.
Ai cũng biết, thái tử gia của tập đoàn Cảng Hạ – Sầm Lãng là một nhân vật nổi tiếng. Vốn dĩ nên kế thừa gia nghiệp, vậy mà anh lại đâm đầu vào giới luật, xử lý các vụ án hình sự dễ như trở bàn tay, là một thiên tài tranh biện trong các cuộc chiến tâm lý, có thể được xem là một cái máy phát hiện nói dối hình người tại phiên tòa.
Hai người gặp nhau, có thể gọi là “kẻ thù không đội trời chung”, trực tiếp diễn ra một màn kịch ch.é.m gi.ế.t kinh thiên động địa kéo dài dai dẳng.
Các đồng nghiệp cùng văn phòng luật: Hai vị tổ tông này sẽ không lật tung nóc nhà của hãng luật luôn đấy chứ…
Trong một vụ án ủy thác, hai người buộc phải hợp tác. Thời Mi nảy ra một ý, nhướng mày đề nghị: “Khi thu thập chứng cứ thì anh đóng vai lốp dự phòng của tôi, nhất định phải giả làm loại liếm cẩu (hèn mọn) yêu tôi đến ch.ết đi sống lại, hiểu không?”
“Sao nào, lấy việc công báo thù riêng à.” Sầm Lãng liếc cô, nhếch mép cười khẩy, “Luật sư Thời, lốp dự phòng và liếm cẩu không giống nhau đâu.”
Anh nhẹ nhàng nắm được điểm yếu của cô, giọng điệu lười biếng: “Làm liếm cẩu cũng được, nhưng phải thêm tiền.”
Thời Mi: ?
Tất cả mọi người đều cho rằng, vụ kiện mà hai người họ hợp tác chắc chắn sẽ gà bay chó sủa. Thế nhưng vào ngày mở phiên tòa, Thời Mi dùng chứng cứ đanh thép tạo thành một logic kín kẽ, Sầm Lãng tuy không tham gia tranh biện trực tiếp nhưng ở phía sau tìm thêm những bằng chứng mới cung cấp cho Thời Mi, bồi thêm nhát dao quyết định, chốt hạ cuối cùng.
Hai người phối hợp ăn ý tung ra cú đấm kép, ra tay dứt khoát, thắng kiện ngay tại tòa.
Hội bạn thân và người nhà ngây người như phỗng: ? Hai người gọi cái này là “kẻ thù không đội trời chung” đấy à?!
Sau này vào một ngày nọ, một đám luật sư tinh anh lén lút chạy đến hóng chuyện qua khe cửa, thấy Thời Mi đang ngồi trước máy tính nhập tài liệu.
Mà Sầm Lãng thì ngồi dựa nửa người vào mép bàn đối diện cô, hai tay đút túi quần, vẻ mặt thản nhiên cúi mắt nhìn cô, tư thế ngạo mạn. Nhìn tình thế cứ ngỡ hai người lại sắp choảng nhau.
Kết quả lại nghe thấy Sầm Lãng nói một câu—— “Đã nói là cho anh một danh phận, sao lại chơi xấu thế?” Thời Mi nén cười giả ngốc “Em đồng ý với anh khi nào?”
Sầm Lãng nheo mắt, chậm rãi áp sát, kéo Thời Mi vào lòng. Anh giữ chặt vòng eo mềm mại mảnh khảnh của cô, xoay người cô lại rồi ép lên bàn, khẽ nghiêng đầu, nhả chữ lười biếng: “Tối qua…”
Những lời lẽ mờ ám dính vào làn da căng thẳng sau gáy cô, vành tai Thời Mi lập tức đỏ bừng.
“Chính là lúc đó.” Cố ý đứng sau lưng cô, Sầm Lãng cố gắng che giấu vành tai còn đỏ hơn cả đối phương của mình “Quên rồi à?”
Mọi người: !! Lúc nào? Lúc nào cơ?!
Cốt truyện đại khái là ↓↓↓
Sầm Lãng: Cô là cái thá gì.
Thời Mi: Mẹ nó chứ anh thì là cái thá gì. Những người khác: Có ai bảo hai người tính sổ với nhau đâu…
Danh Sách Chương Tốt Nhất Em Đừng Khóc - Bảo Quang Tương Trực TruyenChu
- #1Chương 1: Váy của cô bị rách rồi
- #2Chương 2: Mắt nhìn người kém thật
- #3Chương 3: Cô mất hết sức lực ngã vào lòng người vừa đến.
- #4Chương 4: Đủ tàn nhẫn đấy
- #5Chương 5: Giày cao gót đen VS Giày thể thao trắng
- #6Chương 6: Đúng là điên rồ
- #7Chương 7: Lòng bàn tay cô áp chặt lên môi anh
- #8Chương 8: Vành tai bị hơi thở của cô hun nóng đến đỏ ửng
- #9Chương 9: “Sợ tôi đến thế à?”
- #10Chương 10: Cúi người xuống, hơi ghé sát lại, hạ giọng nói với anh
- #11Chương 11: Anh ấy uống say rồi
- #12Chương 12: Lướt nhẹ trên chóp mũi cô
- #13Chương 13: “Gọi một tiếng cho dễ nghe xem nào.”
- #14Chương 14: "Hay là chúng ta thử sống chung bất hợp pháp đi?"
- #15Chương 15: Véo má cô kéo lại gần mũi mình
- #16Chương 16: Nhìn cô ôm người đàn ông khác
- #17Chương 17: Ôm chặt cứng eo anh
- #18Chương 18: Ngón tay chạm đến đường nhân ngư của anh
- #19Chương 19: Bảo bối muốn tôi đi, được không?
- #20Chương 20: Xem phim cùng không?
- #21Chương 21: Sao không gọi tôi là bảo bối nữa?
- #22Chương 22: “Tôi sẽ để cô trải nghiệm cho thật tốt.”
- #23Chương 23: Nhẫn trên ngón trỏ của anh đã làm xước sau eo cô
- #24Chương 24: Thời Mi, đừng bắt nạt tôi nữa.
- #25Chương 25: Để lại dấu răng trên eo bụng anh
- #26Chương 26: Anh hưng phấn rồi, Sầm Lãng.”
- #27Chương 27: Tối nay tôi sẽ thu dọn đồ đạc rồi dọn đi
- #28Chương 28: Tìm chết
- #29Chương 29: Đeo lắc đùi cho cô ấy
- #30Chương 30: “Hôn thì phải đưa lưỡi.”
- #31Chương 31: Tối qua, chúng ta đã hôn nhau, không chỉ một lần.
- #32Chương 32: “Làm liếm cẩu cũng được, nhưng phải thêm tiền.”
- #33Chương 33: Hôn tôi, ngay bây giờ.
- #34Chương 34: Vậy làm cho cô 'sướng' thì có thưởng không?
- #35Chương 35: Nụ hôn cưỡng ép vị mâm xôi
- #36Chương 36: Vui không, chồng yêu.
- #37Chương 37: Giúp tôi tắm à?
- #38Chương 38: Cô bị trói trong nhà kho đông lạnh
- #39Chương 39: Hơi thở đứt quãng, run rẩy
- #40Chương 40: Ngoan, nhỏ tiếng một chút, tôi nghe thấy mà.
- #41Chương 41: Nếu tôi theo đuổi em
- #42Chương 42: Không phải em rất giỏi sao, đỏ mặt cái gì
- #43Chương 43: Bỏ thuốc
- #44Chương 44: Cô từ chối cuộc gọi đến của Sầm Lãng
- #45Chương 45: Đầu ngón tay thon dài quấn lấy một lọn tóc mềm của cô
- #46Chương 46: Thăm dò cô, hôn cô
- #47Chương 47: Không nhịn được nữa à
- #48Chương 48: Em có muốn thử tôi không?
- #49Chương 49: Dao găm đâm vào anh
- #50Chương 50: Những cánh hoa hồng trên giường