
Tạm dừng
Chỉ Em Là Ngoại Lệ
86
Chương
0
Lượt xem
278080
Đề cử
Giới Thiệu Chỉ Em Là Ngoại Lệ Truyện Chữ
Couple: Trần Duật Sâm x Giang Di Lê (tổng tài x phóng viên)
Trần Duật Sâm ở Kinh thị là thiếu gia nhà họ Trần, tao nhã, cao quý, lạnh nhạt như ánh trăng đầu núi.
Còn Giang Di Lê chỉ là một nữ sinh nghèo được nhà họ Trần tài trợ ăn học.
Những năm cấp ba, anh đối xử với cô đặc biệt tốt, ôn tồn săn sóc, giống như người anh trai che chở cho em gái. Mà cô lại lặng lẽ đem lòng yêu anh, dù hiểu rõ hai người cách biệt như mây với bùn, chẳng thuộc về cùng một thế giới.
Tình cảm ấy, cô giấu kín suốt mười mấy năm trời. Cho đến một ngày, nhà họ Trần bỗng tuyên bố: giữa cô và anh, từ nhỏ đã định hôn ước.
Cô biết rõ anh chẳng hề muốn có cuộc hôn nhân này, cũng biết anh là người lạnh lùng, không dễ rung động. Thế nhưng, cô vẫn bất chấp tất cả, dùng danh nghĩa vị hôn thê để ép anh cưới mình.
Sau nửa năm kết hôn, những gì vợ chồng nên làm họ đều đã làm.
Cô muốn có được tình yêu của anh, đã đánh đổi lòng tự trọng, đánh đổi tất cả, nhưng trong mắt anh, cô chỉ là xiềng xích không thể thoát.
Anh vẫn luôn coi cô là em gái, và sẽ không bao giờ yêu cô.
Ép buộc sinh ra trái đắng. Cô hiểu rồi. Vậy thì đành buông bỏ.
Cô chấm dứt mối tình mười ba năm, dứt khoát ly hôn, xóa sạch mọi liên hệ và bay sang nước ngoài.
Một tuần sau khi ly hôn, Trần Duật Sâm tưởng rằng cô chỉ là đang giận dỗi, chỉ cần chờ cô nguôi ngoai rồi anh sẽ gọi lại.
Anh chuẩn bị cho cô chỗ ở mới, nghĩ rằng dù không còn là vợ chồng, anh vẫn có thể chăm lo cho cô.
Thế nhưng điện thoại mãi không ai bắt máy.
Đến khi liên hệ với bố mẹ cô, anh mới biết cô đã xin nghỉ việc, ra nước ngoài từ lâu.
Mất đi tin tức của cô, người đàn ông xưa nay luôn điềm tĩnh, khống chế mọi thứ trong tay như anh, lần đầu tiên trở nên hoảng loạn.
Mười ba năm qua, việc chăm sóc Giang Di Lê đã trở thành bản năng của anh.
Cô muốn gì anh cũng cho, kể cả hôn nhân.
Vì vậy anh cho rằng, dù thế nào cô cũng nên cho anh biết cô đang ở đâu.
Không phải sao?
** Tiểu kịch trường:
Trong căn phòng yên tĩnh, Trần Duật Sâm từng chút một siết chặt cổ tay mảnh khảnh của cô, ép lên tường, đôi mắt sâu thẳm, giọng nói trầm khàn đầy áp lực:
“Những năm qua là anh quá dung túng em, mới khiến em hết lần này đến lần khác không xem lời nói của anh ra gì, có đúng không?”
Giang Di Lê cố gắng đẩy anh ra, nhưng không sao thoát được, giọng lạnh băng: “Anh muốn làm gì?”
Cô ngẩng đầu, nét mặt kiên định mà lạnh lùng.
Không khí ngưng đọng.
“Em nói xem?”
Anh khẽ cười, cúi xuống hôn lên môi cô, giọng khàn như gió đêm:
“Di Lê à, anh nhớ em. Vô cùng.”
Sau khi đánh mất cô, Trần Duật Sâm mới hiểu ra, nguyên tắc, lý trí, cả bản thân…tất cả đều có thể vứt bỏ, chỉ cần cô chịu quay đầu nhìn anh thêm lần nữa.
Mô tuýp nhân vật: Người đàn ông dịu dàng, ôn nhu nhưng mang bản tính chiếm hữu × Cô gái kiên cường, cố chấp và mạnh mẽ.
Đóa hoa cao quý tan vỡ, người đàn ông ôn nhu sa vào mê luyến.
Khi người dịu dàng trở nên cố chấp, khi ánh trăng thanh khiết đánh mất lý trí, tình yêu hóa thành xiềng xích ngọt ngào và đớn đau.
“Di Lê Bất Tiện Nguyệt, Minh Nguyệt Dĩ Nhập Hoài.”
“Không cần cố với tới, điều đẹp đẽ đã tự đến với lòng ta.”
Trần Duật Sâm ở Kinh thị là thiếu gia nhà họ Trần, tao nhã, cao quý, lạnh nhạt như ánh trăng đầu núi.
Còn Giang Di Lê chỉ là một nữ sinh nghèo được nhà họ Trần tài trợ ăn học.
Những năm cấp ba, anh đối xử với cô đặc biệt tốt, ôn tồn săn sóc, giống như người anh trai che chở cho em gái. Mà cô lại lặng lẽ đem lòng yêu anh, dù hiểu rõ hai người cách biệt như mây với bùn, chẳng thuộc về cùng một thế giới.
Tình cảm ấy, cô giấu kín suốt mười mấy năm trời. Cho đến một ngày, nhà họ Trần bỗng tuyên bố: giữa cô và anh, từ nhỏ đã định hôn ước.
Cô biết rõ anh chẳng hề muốn có cuộc hôn nhân này, cũng biết anh là người lạnh lùng, không dễ rung động. Thế nhưng, cô vẫn bất chấp tất cả, dùng danh nghĩa vị hôn thê để ép anh cưới mình.
Sau nửa năm kết hôn, những gì vợ chồng nên làm họ đều đã làm.
Cô muốn có được tình yêu của anh, đã đánh đổi lòng tự trọng, đánh đổi tất cả, nhưng trong mắt anh, cô chỉ là xiềng xích không thể thoát.
Anh vẫn luôn coi cô là em gái, và sẽ không bao giờ yêu cô.
Ép buộc sinh ra trái đắng. Cô hiểu rồi. Vậy thì đành buông bỏ.
Cô chấm dứt mối tình mười ba năm, dứt khoát ly hôn, xóa sạch mọi liên hệ và bay sang nước ngoài.
Một tuần sau khi ly hôn, Trần Duật Sâm tưởng rằng cô chỉ là đang giận dỗi, chỉ cần chờ cô nguôi ngoai rồi anh sẽ gọi lại.
Anh chuẩn bị cho cô chỗ ở mới, nghĩ rằng dù không còn là vợ chồng, anh vẫn có thể chăm lo cho cô.
Thế nhưng điện thoại mãi không ai bắt máy.
Đến khi liên hệ với bố mẹ cô, anh mới biết cô đã xin nghỉ việc, ra nước ngoài từ lâu.
Mất đi tin tức của cô, người đàn ông xưa nay luôn điềm tĩnh, khống chế mọi thứ trong tay như anh, lần đầu tiên trở nên hoảng loạn.
Mười ba năm qua, việc chăm sóc Giang Di Lê đã trở thành bản năng của anh.
Cô muốn gì anh cũng cho, kể cả hôn nhân.
Vì vậy anh cho rằng, dù thế nào cô cũng nên cho anh biết cô đang ở đâu.
Không phải sao?
** Tiểu kịch trường:
Trong căn phòng yên tĩnh, Trần Duật Sâm từng chút một siết chặt cổ tay mảnh khảnh của cô, ép lên tường, đôi mắt sâu thẳm, giọng nói trầm khàn đầy áp lực:
“Những năm qua là anh quá dung túng em, mới khiến em hết lần này đến lần khác không xem lời nói của anh ra gì, có đúng không?”
Giang Di Lê cố gắng đẩy anh ra, nhưng không sao thoát được, giọng lạnh băng: “Anh muốn làm gì?”
Cô ngẩng đầu, nét mặt kiên định mà lạnh lùng.
Không khí ngưng đọng.
“Em nói xem?”
Anh khẽ cười, cúi xuống hôn lên môi cô, giọng khàn như gió đêm:
“Di Lê à, anh nhớ em. Vô cùng.”
Sau khi đánh mất cô, Trần Duật Sâm mới hiểu ra, nguyên tắc, lý trí, cả bản thân…tất cả đều có thể vứt bỏ, chỉ cần cô chịu quay đầu nhìn anh thêm lần nữa.
Mô tuýp nhân vật: Người đàn ông dịu dàng, ôn nhu nhưng mang bản tính chiếm hữu × Cô gái kiên cường, cố chấp và mạnh mẽ.
Đóa hoa cao quý tan vỡ, người đàn ông ôn nhu sa vào mê luyến.
Khi người dịu dàng trở nên cố chấp, khi ánh trăng thanh khiết đánh mất lý trí, tình yêu hóa thành xiềng xích ngọt ngào và đớn đau.
“Di Lê Bất Tiện Nguyệt, Minh Nguyệt Dĩ Nhập Hoài.”
“Không cần cố với tới, điều đẹp đẽ đã tự đến với lòng ta.”
Danh Sách Chương Chỉ Em Là Ngoại Lệ TruyenChu
- #1Chương 1: Bạch Nguyệt Quang
- #2Chương 2: Hôn ước
- #3Chương 3: Buổi tiệc rượu
- #4Chương 4: Vẫn bướng bỉnh như ngày nào.
- #5Chương 5: Đã lâu không gặp
- #6Chương 6: Chỉ như người em gái.
- #7Chương 7: Còn có thể uy hiếp ai chứ ?
- #8Chương 8: Tại sao em không chịu tìm tôi ?
- #9Chương 9: Thiếu phu nhân
- #10Chương 10: Không có tình yêu
- #11Chương 11: Cảm giác như được nuông chiều
- #12Chương 12: Hôn ước của họ…thôi vậy.
- #13Chương 13: Nữ phụ đáng thương.
- #14Chương 14: “Để mặc cô ấy đi.”
- #15Chương 15: Vòng tay ôm lấy tấm lưng thon của cô.
- #16Chương 16: Cô em gái đang hờn dỗi.
- #17Chương 17: Anh ấy không phải anh trai tôi.
- #18Chương 18: Không phải một mình.”
- #19Chương 19: “Cô đánh cược rằng Trần Duật Sâm sẽ thiên vị cô.”
- #20Chương 20: “Kết hôn với em đi.”
- #21Chương 21: “Những gì cô muốn, anh đều đáp lại.”
- #22Chương 22: Như đang dỗ một đứa trẻ vây.
- #23Chương 23: “Lén lút mà chơi bời thế này à…”
- #24Chương 24: “Vì sao…con lại không đáng thương chứ ?”
- #25Chương 25: Đáng yêu chết mất thôi.
- #26Chương 26: Không uổng công anh thương em.
- #27Chương 27: Mối quan hệ của họ… cũng nên tiến thêm một bước rồi.
- #28Chương 28: Ánh trăng trong tim cô.
- #29Chương 29: Đồ ngốc
- #30Chương 30: Ảnh chụp chung.
- #31Chương 31: “Chỉ thích tiền của anh thôi à?”
- #32Chương 32: “Có phải em muốn tôi nghiêm khắc hơn một chút không?”
- #33Chương 33: Tuyên bố một cách công khai và rầm rộ.
- #34Chương 34: Hoàn toàn nằm gọn trong lòng bàn tay anh.
- #35Chương 35: Hôn cô dâu của tôi.
- #36Chương 36: Hôn lên đôi môi mềm mại, đỏ hồng của cô.
- #37Chương 37: “Vợ của anh là người cao quý nhất.”
- #38Chương 38: “Không ai lại ngủ chung giường với em gái cả.”
- #39Chương 39: “Cô cũng có tính khí của mình chứ.”
- #40Chương 40: “Anh cũng nhớ em.”
- #41Chương 41: “Ứng cử viên hoàn hảo nhất cho vị trí Trần phu nhân.”
- #42Chương 42: “Bất an sẽ khiến con người ta trở nên méo mó, chẳng còn là chính mình.”
- #43Chương 43: “Sự thật về việc năm xưa anh ra nước ngoài.”
- #44Chương 44: “Gánh nặng và xiềng xích.”
- #45Chương 45: “Chúng ta nói chuyện đi.”
- #46Chương 46: “Hay là… chúng ta ly hôn đi.”
- #47Chương 47: “Đã muốn cắt đứt thì hãy dứt khoát cho sạch sẽ.”
- #48Chương 48: “Ra nước ngoài.”
- #49Chương 49: “Cô đi đâu cũng nên báo cho anh một tiếng.”
- #50Chương 50: “Chúng ta… dừng lại tại đây thôi.”