
Còn tiếp
Trăm Năm Sau Khi Băng Hà, Trẫm Trở Thành Mối Tình Khắc Cốt Của Bạo Quân
112
Chương
0
Lượt xem
280965
Đề cử
Giới Thiệu Trăm Năm Sau Khi Băng Hà, Trẫm Trở Thành Mối Tình Khắc Cốt Của Bạo Quân Truyện Chữ
Thể loại: Truyện gốc, đam mỹ, cổ đại, cung đình hầu tước, góc nhìn của thụ, yêu hận tình thù, xuyên vượt thời không, mối tình đầu, công nhỏ tuổi hơn thụ, nhẹ nhàng, HE.
Giới thiệu
Thời điểm Tần Đạc Dã lên ngôi, triều đình hoạn quan chuyên chính, quan trường ngoại thích loạn quyền.
Y dốc cạn tâm huyết, dùng hết sức mình đặt nền móng cho thời kỳ thái bình thịnh trị của Đại Ngụy, nhưng vì lao lực quá độ mà đổ bệnh nặng, rồi đột ngột qua đời ngay trước khi nhìn thấy thời kỳ vàng son ấy.
Lúc mở mắt, y phát hiện mình xuyên vào thân thể của một quan văn ốm yếu thời trăm năm sau. Chỉ vì đối phương lỡ lời chọc giận bạo quân trên triều mà bị ném vào thủy lao, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc.
Trong tình thế cấp bách, đối mặt với hậu bối trẻ tuổi, Tần Đạc Dã nở nụ cười, ôn tồn thuyết phục: "Bệ hạ, chúng ta hợp tác được không?"
Bạo quân nhìn chằm chằm vào đôi mắt y một thoáng rồi gật đầu, mọi việc diễn ra suôn sẻ đến mức vượt ngoài dự liệu của Tần Đạc Dã.
Song, dần dần y bắt đầu nhận ra có điều không ổn.
Dường như bạo quân rất thích cắn y.
Dường như bạo quân cực kỳ si mê ánh mắt y.
Cách bài trí cung điện của hắn không khác gì thời trăm năm trước.
Một ngày nọ, Tần Đạc Dã tiện tay lấy một cuốn sách trong ngăn kéo.
"Hận người sinh sớm chẳng đợi ta,
Yêu rồi ly biệt,
Tình chẳng vẹn,
Ý chẳng thành,
Lệ đẫm khúc thương ca."
Tần Đạc Dã giật mình ném phăng cuốn sách đi, mạnh tay đóng sập ngăn kéo đầy tội lỗi ấy.
Trong đó toàn là những thứ do chính tay y viết, tranh y từng vẽ, còn có vật dụng quen thuộc như ấm trà hay bút mực của y từ kiếp trước.
Hỏng bét rồi, hình như bạo quân thích y, hoặc chính xác hơn, là thích Ngụy Thành Liệt Đế đã chết từ trăm năm trước.
Như một kẻ si tình cuồng dại, hắn giam giữ tất cả những thứ thuộc về y trong cung điện.
Khỉ thật, đáng sợ thật!
Bỗng nhiên, hơi thở mang theo khí lạnh phủ xuống từ phía sau, đôi tay lạnh lẽo của bạo quân nắm lấy đầu ngón tay y, giọng nói chứa đầy ham muốn chiếm hữu không tài nào che giấu: "Cuối cùng ngài cũng nhận ra rồi sao, bệ hạ của ta..."
Tổ tông rất giỏi dụ dỗ người khác - thụ × Bạo quân lý trí nhưng cực kỳ si tình - công.
Lưu ý:
● Thụ không có con cái, ẻm chỉ định con cháu trong tộc kế vị.
● Công không phải là hậu duệ của gia tộc thụ, không có chút quan hệ máu mủ nào.
● Công là bạo quân hàng thật giá thật, giết người như ngóe.
● Trước khi biết công không phải người trong tộc mình, thụ đối xử với công như con cháu trong nhà, đến khi chân tướng phơi bày mới dần nảy sinh tình cảm.
● Công và thụ chỉ có nhau về cả thể xác lẫn tâm hồn.
Tóm tắt: Nắp quan tài sắp bật rồi!
Thông điệp chính: Quốc thái dân an, trời yên biển lặng
Giới thiệu
Thời điểm Tần Đạc Dã lên ngôi, triều đình hoạn quan chuyên chính, quan trường ngoại thích loạn quyền.
Y dốc cạn tâm huyết, dùng hết sức mình đặt nền móng cho thời kỳ thái bình thịnh trị của Đại Ngụy, nhưng vì lao lực quá độ mà đổ bệnh nặng, rồi đột ngột qua đời ngay trước khi nhìn thấy thời kỳ vàng son ấy.
Lúc mở mắt, y phát hiện mình xuyên vào thân thể của một quan văn ốm yếu thời trăm năm sau. Chỉ vì đối phương lỡ lời chọc giận bạo quân trên triều mà bị ném vào thủy lao, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc.
Trong tình thế cấp bách, đối mặt với hậu bối trẻ tuổi, Tần Đạc Dã nở nụ cười, ôn tồn thuyết phục: "Bệ hạ, chúng ta hợp tác được không?"
Bạo quân nhìn chằm chằm vào đôi mắt y một thoáng rồi gật đầu, mọi việc diễn ra suôn sẻ đến mức vượt ngoài dự liệu của Tần Đạc Dã.
Song, dần dần y bắt đầu nhận ra có điều không ổn.
Dường như bạo quân rất thích cắn y.
Dường như bạo quân cực kỳ si mê ánh mắt y.
Cách bài trí cung điện của hắn không khác gì thời trăm năm trước.
Một ngày nọ, Tần Đạc Dã tiện tay lấy một cuốn sách trong ngăn kéo.
"Hận người sinh sớm chẳng đợi ta,
Yêu rồi ly biệt,
Tình chẳng vẹn,
Ý chẳng thành,
Lệ đẫm khúc thương ca."
Tần Đạc Dã giật mình ném phăng cuốn sách đi, mạnh tay đóng sập ngăn kéo đầy tội lỗi ấy.
Trong đó toàn là những thứ do chính tay y viết, tranh y từng vẽ, còn có vật dụng quen thuộc như ấm trà hay bút mực của y từ kiếp trước.
Hỏng bét rồi, hình như bạo quân thích y, hoặc chính xác hơn, là thích Ngụy Thành Liệt Đế đã chết từ trăm năm trước.
Như một kẻ si tình cuồng dại, hắn giam giữ tất cả những thứ thuộc về y trong cung điện.
Khỉ thật, đáng sợ thật!
Bỗng nhiên, hơi thở mang theo khí lạnh phủ xuống từ phía sau, đôi tay lạnh lẽo của bạo quân nắm lấy đầu ngón tay y, giọng nói chứa đầy ham muốn chiếm hữu không tài nào che giấu: "Cuối cùng ngài cũng nhận ra rồi sao, bệ hạ của ta..."
Tổ tông rất giỏi dụ dỗ người khác - thụ × Bạo quân lý trí nhưng cực kỳ si tình - công.
Lưu ý:
● Thụ không có con cái, ẻm chỉ định con cháu trong tộc kế vị.
● Công không phải là hậu duệ của gia tộc thụ, không có chút quan hệ máu mủ nào.
● Công là bạo quân hàng thật giá thật, giết người như ngóe.
● Trước khi biết công không phải người trong tộc mình, thụ đối xử với công như con cháu trong nhà, đến khi chân tướng phơi bày mới dần nảy sinh tình cảm.
● Công và thụ chỉ có nhau về cả thể xác lẫn tâm hồn.
Tóm tắt: Nắp quan tài sắp bật rồi!
Thông điệp chính: Quốc thái dân an, trời yên biển lặng
Danh Sách Chương Trăm Năm Sau Khi Băng Hà, Trẫm Trở Thành Mối Tình Khắc Cốt Của Bạo Quân TruyenChu
- #1Chương 1: Ông đây là tổ tông của ngươi
- #2Chương 2: Chi bằng cứ phong y làm nam sủng
- #3Chương 3: Ngươi biết Tần Đạc Dã không?
- #4Chương 4: Ngươi có khóc không?
- #5Chương 5: Người đâu! Cởi bỏ quan phục của Văn ái khanh
- #6Chương 6: Bệ hạ cũng không cần lo ta sẽ phản bội
- #7Chương 7: Trẫm phải thu chút lợi trước đã
- #8Chương 8: Thật chẳng khác gì một con mèo cậy sủng mà kiêu!
- #9Chương 9: Đừng để y chết giữa đường
- #10Chương 10: Bệ hạ đã chuẩn bị sẵn cơm cho ngài
- #11Chương 11: Phò tá giúp vua nên nghiệp lớn
- #12Chương 12: Trong cơn say đã mơ thấy thần tiên
- #13Chương 13: Hóa ra chỉ là một tên ngốc
- #14Chương 14: Bệ hạ phái ta đến làm hộ vệ cho ngài
- #15Chương 15: Trẫm sợ rằng không cẩn thận sẽ b.óp ch.ết khanh mất
- #16Chương 16: Ái khanh, mạng khanh là của trẫm
- #17Chương 17: Vĩnh viễn không được phản bội trẫm
- #18Chương 18: Ngươi bắt tổ tiên ngươi chạm vào thứ gì thế hả!
- #19Chương 19: Xoa long đầu!!!
- #20Chương 20: Cơ thể này cũng mang bệnh tim
- #21Chương 21: Y sợ tiểu Hoàng đế đau lòng
- #22Chương 22: Cực kỳ hợp ý hắn
- #23Chương 23: Đến đây, giết trẫm đi
- #24Chương 24: Trẫm muốn khanh
- #25Chương 25: Liên quan gì đến ta
- #26Chương 26: Cả đất trời đều trở nên ảm đạm
- #27Chương 27: Vậy thì lấy lòng trẫm đi
- #28Chương 28: Mắt ngắm nhân gian nhưng chỉ thấy riêng người
- #29Chương 29: Tên này lại phát điên cái gì nữa?
- #30Chương 30: Vậy mà cũng cứng được?
- #31Chương 31: Y là người của Tần Huyền Hiêu
- #32Chương 32: Giống như... cấm luyến?
- #33Chương 33: Hôm nay y đi đâu?
- #34Chương 34: Vậy đêm nay quấy rầy rồi
- #35Chương 35: Văn Khanh không ở lại sao?
- #36Chương 36: Trẫm vẫn luôn đợi khanh quay về
- #37Chương 37: Vậy khanh đừng động, trẫm tự làm
- #38Chương 38: Trẫm chỉ có khanh thôi
- #39Chương 39: Hắn không còn cần bất cứ thứ gì trong điện ấy nữa
- #40Chương 40: Ánh nến soi giai nhân
- #41Chương 41: Chu thái phó sẽ biết chúng ta đang làm gì đấy
- #42Chương 42: Quan Nguyệt
- #43Chương 43: Y biết cưỡi ngựa từ khi nào vậy?
- #44Chương 44: Xin ngài đấy, cho tiểu nhân một cơ hội đi?
- #45Chương 45: Văn đại nhân và bệ hạ một lòng hướng về nhau
- #46Chương 46: Chỉ tiếc bệ hạ quá cố chấp
- #47Chương 47: Trẫm thích khanh
- #48Chương 48: Mình mềm lòng cái gì chứ!
- #49Chương 49: Y không phải là món đồ chơi của Hoàng đế
- #50Chương 50: Trẫm biết thân phận y có vấn đề