
Còn tiếp
Trăm Năm Sau Khi Băng Hà, Trẫm Trở Thành Mối Tình Khắc Cốt Của Bạo Quân
112
Chương
0
Lượt xem
280965
Đề cử
Giới Thiệu Trăm Năm Sau Khi Băng Hà, Trẫm Trở Thành Mối Tình Khắc Cốt Của Bạo Quân Truyện Chữ
Thể loại: Truyện gốc, đam mỹ, cổ đại, cung đình hầu tước, góc nhìn của thụ, yêu hận tình thù, xuyên vượt thời không, mối tình đầu, công nhỏ tuổi hơn thụ, nhẹ nhàng, HE.
Giới thiệu
Thời điểm Tần Đạc Dã lên ngôi, triều đình hoạn quan chuyên chính, quan trường ngoại thích loạn quyền.
Y dốc cạn tâm huyết, dùng hết sức mình đặt nền móng cho thời kỳ thái bình thịnh trị của Đại Ngụy, nhưng vì lao lực quá độ mà đổ bệnh nặng, rồi đột ngột qua đời ngay trước khi nhìn thấy thời kỳ vàng son ấy.
Lúc mở mắt, y phát hiện mình xuyên vào thân thể của một quan văn ốm yếu thời trăm năm sau. Chỉ vì đối phương lỡ lời chọc giận bạo quân trên triều mà bị ném vào thủy lao, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc.
Trong tình thế cấp bách, đối mặt với hậu bối trẻ tuổi, Tần Đạc Dã nở nụ cười, ôn tồn thuyết phục: "Bệ hạ, chúng ta hợp tác được không?"
Bạo quân nhìn chằm chằm vào đôi mắt y một thoáng rồi gật đầu, mọi việc diễn ra suôn sẻ đến mức vượt ngoài dự liệu của Tần Đạc Dã.
Song, dần dần y bắt đầu nhận ra có điều không ổn.
Dường như bạo quân rất thích cắn y.
Dường như bạo quân cực kỳ si mê ánh mắt y.
Cách bài trí cung điện của hắn không khác gì thời trăm năm trước.
Một ngày nọ, Tần Đạc Dã tiện tay lấy một cuốn sách trong ngăn kéo.
"Hận người sinh sớm chẳng đợi ta,
Yêu rồi ly biệt,
Tình chẳng vẹn,
Ý chẳng thành,
Lệ đẫm khúc thương ca."
Tần Đạc Dã giật mình ném phăng cuốn sách đi, mạnh tay đóng sập ngăn kéo đầy tội lỗi ấy.
Trong đó toàn là những thứ do chính tay y viết, tranh y từng vẽ, còn có vật dụng quen thuộc như ấm trà hay bút mực của y từ kiếp trước.
Hỏng bét rồi, hình như bạo quân thích y, hoặc chính xác hơn, là thích Ngụy Thành Liệt Đế đã chết từ trăm năm trước.
Như một kẻ si tình cuồng dại, hắn giam giữ tất cả những thứ thuộc về y trong cung điện.
Khỉ thật, đáng sợ thật!
Bỗng nhiên, hơi thở mang theo khí lạnh phủ xuống từ phía sau, đôi tay lạnh lẽo của bạo quân nắm lấy đầu ngón tay y, giọng nói chứa đầy ham muốn chiếm hữu không tài nào che giấu: "Cuối cùng ngài cũng nhận ra rồi sao, bệ hạ của ta..."
Tổ tông rất giỏi dụ dỗ người khác - thụ × Bạo quân lý trí nhưng cực kỳ si tình - công.
Lưu ý:
● Thụ không có con cái, ẻm chỉ định con cháu trong tộc kế vị.
● Công không phải là hậu duệ của gia tộc thụ, không có chút quan hệ máu mủ nào.
● Công là bạo quân hàng thật giá thật, giết người như ngóe.
● Trước khi biết công không phải người trong tộc mình, thụ đối xử với công như con cháu trong nhà, đến khi chân tướng phơi bày mới dần nảy sinh tình cảm.
● Công và thụ chỉ có nhau về cả thể xác lẫn tâm hồn.
Tóm tắt: Nắp quan tài sắp bật rồi!
Thông điệp chính: Quốc thái dân an, trời yên biển lặng
Giới thiệu
Thời điểm Tần Đạc Dã lên ngôi, triều đình hoạn quan chuyên chính, quan trường ngoại thích loạn quyền.
Y dốc cạn tâm huyết, dùng hết sức mình đặt nền móng cho thời kỳ thái bình thịnh trị của Đại Ngụy, nhưng vì lao lực quá độ mà đổ bệnh nặng, rồi đột ngột qua đời ngay trước khi nhìn thấy thời kỳ vàng son ấy.
Lúc mở mắt, y phát hiện mình xuyên vào thân thể của một quan văn ốm yếu thời trăm năm sau. Chỉ vì đối phương lỡ lời chọc giận bạo quân trên triều mà bị ném vào thủy lao, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc.
Trong tình thế cấp bách, đối mặt với hậu bối trẻ tuổi, Tần Đạc Dã nở nụ cười, ôn tồn thuyết phục: "Bệ hạ, chúng ta hợp tác được không?"
Bạo quân nhìn chằm chằm vào đôi mắt y một thoáng rồi gật đầu, mọi việc diễn ra suôn sẻ đến mức vượt ngoài dự liệu của Tần Đạc Dã.
Song, dần dần y bắt đầu nhận ra có điều không ổn.
Dường như bạo quân rất thích cắn y.
Dường như bạo quân cực kỳ si mê ánh mắt y.
Cách bài trí cung điện của hắn không khác gì thời trăm năm trước.
Một ngày nọ, Tần Đạc Dã tiện tay lấy một cuốn sách trong ngăn kéo.
"Hận người sinh sớm chẳng đợi ta,
Yêu rồi ly biệt,
Tình chẳng vẹn,
Ý chẳng thành,
Lệ đẫm khúc thương ca."
Tần Đạc Dã giật mình ném phăng cuốn sách đi, mạnh tay đóng sập ngăn kéo đầy tội lỗi ấy.
Trong đó toàn là những thứ do chính tay y viết, tranh y từng vẽ, còn có vật dụng quen thuộc như ấm trà hay bút mực của y từ kiếp trước.
Hỏng bét rồi, hình như bạo quân thích y, hoặc chính xác hơn, là thích Ngụy Thành Liệt Đế đã chết từ trăm năm trước.
Như một kẻ si tình cuồng dại, hắn giam giữ tất cả những thứ thuộc về y trong cung điện.
Khỉ thật, đáng sợ thật!
Bỗng nhiên, hơi thở mang theo khí lạnh phủ xuống từ phía sau, đôi tay lạnh lẽo của bạo quân nắm lấy đầu ngón tay y, giọng nói chứa đầy ham muốn chiếm hữu không tài nào che giấu: "Cuối cùng ngài cũng nhận ra rồi sao, bệ hạ của ta..."
Tổ tông rất giỏi dụ dỗ người khác - thụ × Bạo quân lý trí nhưng cực kỳ si tình - công.
Lưu ý:
● Thụ không có con cái, ẻm chỉ định con cháu trong tộc kế vị.
● Công không phải là hậu duệ của gia tộc thụ, không có chút quan hệ máu mủ nào.
● Công là bạo quân hàng thật giá thật, giết người như ngóe.
● Trước khi biết công không phải người trong tộc mình, thụ đối xử với công như con cháu trong nhà, đến khi chân tướng phơi bày mới dần nảy sinh tình cảm.
● Công và thụ chỉ có nhau về cả thể xác lẫn tâm hồn.
Tóm tắt: Nắp quan tài sắp bật rồi!
Thông điệp chính: Quốc thái dân an, trời yên biển lặng
Danh Sách Chương Trăm Năm Sau Khi Băng Hà, Trẫm Trở Thành Mối Tình Khắc Cốt Của Bạo Quân TruyenChu
- #51Chương 51: Một cú quật vai hoàn mỹ!
- #52Chương 52: Xong đời rồi, ngày càng thích y hơn
- #53Chương 53: Định dùng chức quan để chèn ép ta à?
- #54Chương 54: Đồ vô lương tâm, còn dám cười!
- #55Chương 55: Hôm nay khanh chủ động như vậy sao?
- #56Chương 56: Sau này ta sẽ nghe khanh
- #57Chương 57: Y không thể để Tần Huyền Hiêu một mình
- #58Chương 58: Giữa đất trời nhân gian, chỉ riêng y độc nhất
- #59Chương 59: Trẫm nói không bãi triều, ai dám ý kiến?
- #60Chương 60: Đế vương trước mắt như một kẻ điên
- #61Chương 61: Trước mắt Tần Đạc Dã như tối sầm lại
- #62Chương 62: Hình như là thần tiên đến cứu chúng ta
- #63Chương 63: Nước sông Kỳ Xuyên lặng lẽ trôi mãi
- #64Chương 64: Sứ quân đã bình an trở về!
- #65Chương 65: Tai Tần Huyền Hiêu ù đi, chẳng nghe thấy gì cả
- #66Chương 66: Ái khanh, nói thật với trẫm
- #67Chương 67: Khanh cũng thích trẫm mà, đúng không?
- #68Chương 68: Bệ hạ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế
- #69Chương 69: Trong mắt hắn chỉ có ánh trăng dịu dàng rọi qua rừng trúc
- #70Chương 70: Đừng tự xem nhẹ mình, Tần Huyền Hiêu
- #71Chương 71: Đại Ngụy, là Đại Ngụy của thiên hạ bách tính
- #72Chương 72: Đêm đêm trăng rọi sáng trong
- #73Chương 73: Hôn một cái nha?
- #74Chương 74: Hạc bay xa chốn Kỳ Xuyên
- #75Chương 75: Nụ hôn nóng rực như thiêu đốt
- #76Chương 76: Người đó chiếm trọn ba phần ba rồi
- #77Chương 77: Cái tên mà hắn thầm đọc trong lòng vô số lần
- #78Chương 78: Khi ta kịp đến, người đành hóa mây
- #79Chương 79: A a a a a a!!!
- #80Chương 80: Văn đại nhân! Bệ hạ điên rồi!
- #81Chương 81: Muốn lôi kéo ta tạo phản sao?
- #82Chương 82: Cái miệng hại cái thân!
- #83Chương 83: Khóc rồi sao?
- #84Chương 84: Chẳng hay, tình đã cắm rễ tự thuở nào
- #85Chương 85: Bệ hạ của ta, chỉ hôn thôi đã mềm nhũn rồi
- #86Chương 86: Đây là ánh trăng thuộc về riêng hắn
- #87Chương 87: Chẳng phân biệt nổi đất trời nhân gian
- #88Chương 88: Có lẽ tình này đã đủ sâu đậm
- #89Chương 89: May sao... khi có được sự tha thứ của người
- #90Chương 90: Mới bây lớn mà đã ra dáng hôn quân rồi!
- #91Chương 91: Xuân thì thấm thoắt giấc nồng sâu
- #92Chương 92: Còn muốn thò tay vào quân đội?
- #93Chương 93: Thì ra đây mới là Tần Đạc Dã chân chính
- #94Chương 94: Không được để A Dã lao lực quá mức
- #95Chương 95: Văn Tình Hạc đã bị Hoàng đế chán ghét
- #96Chương 96: Đó là khoảnh khắc cuối cùng của năm Thiên Thừa thứ tư
- #97Chương 97: Sao lại giống một con cún nhỏ bất an thế này?
- #98Chương 98: Ai làm đổ hũ giấm rồi?
- #99Chương 99: Hai nơi dường như mang nỗi sầu ly biệt
- #100Chương 100: Chắc chắn là ưu ái bậc nhất!