
Tạm dừng
Trảm Trần Duyên - Di Nhiên
360
Chương
0
Lượt xem
322534
Đề cử
Giới Thiệu Trảm Trần Duyên - Di Nhiên Truyện Chữ
Tiểu thúc của Vệ Đông Quân để lại một bức thư tố giác, rồi đột ngột treo cổ tự vẫn. Chính vì bức thư ấy, Vệ gia từng hiển hách một thời đã từ đỉnh cao rơi xuống đáy vực. Mọi người đều cam chịu số phận, chỉ có Vệ Đông Quân là không cam lòng. Dù có phải lên tận trời xanh, hay xuống tận hoàng tuyền, nàng cũng phải hỏi cho rõ thúc ấy một câu: "Vì sao?".
Vào thất đầu tiên sau khi thúc ấy qua đời, nàng tình cờ bước vào một ngôi cổ trạch. Trong ngôi nhà ấy, có một nam tử áo đen dường như đã chờ nàng từ rất lâu.
Nam tử nói:
"Kẻ tự vẫn, dương gian không giữ, âm phủ không thu.
Chỉ có chặt đứt trần duyên, mới được giải thoát".
Vệ Đông Quân mờ mịt hỏi: "Ngươi nói những lời này với ta làm gì?".
Nam tử đáp: "Bởi vì ta có một thỉnh cầu. Giúp ta khuy mộng*, để ta đoạn duyên".
*Khuy là nhìn trộm, mộng là giấc mơ.
Nàng là đôi mắt khuy mộng, hắn là thanh đao đoạn duyên.
Nếu trần duyên chưa dứt, vậy thì… Chỉ có thể bắt đầu từ một giấc mộng.
Vào thất đầu tiên sau khi thúc ấy qua đời, nàng tình cờ bước vào một ngôi cổ trạch. Trong ngôi nhà ấy, có một nam tử áo đen dường như đã chờ nàng từ rất lâu.
Nam tử nói:
"Kẻ tự vẫn, dương gian không giữ, âm phủ không thu.
Chỉ có chặt đứt trần duyên, mới được giải thoát".
Vệ Đông Quân mờ mịt hỏi: "Ngươi nói những lời này với ta làm gì?".
Nam tử đáp: "Bởi vì ta có một thỉnh cầu. Giúp ta khuy mộng*, để ta đoạn duyên".
*Khuy là nhìn trộm, mộng là giấc mơ.
Nàng là đôi mắt khuy mộng, hắn là thanh đao đoạn duyên.
Nếu trần duyên chưa dứt, vậy thì… Chỉ có thể bắt đầu từ một giấc mộng.
Danh Sách Chương Trảm Trần Duyên - Di Nhiên TruyenChu
- #151Chương 151: Tình Nghĩa
- #152Chương 152: Cô đơn
- #153Chương 153: Ý muốn chết
- #154Chương 154: Mất hồn
- #155Chương 155: Nước giếng
- #156Chương 156: Giải thoát
- #157Chương 157: Cam tâm
- #158Chương 158: Tìm hiểu
- #159Chương 159: Mấu chốt
- #160Chương 160: Còn sống được
- #161Chương 161: Thần Tài
- #162Chương 162: Khắc người
- #163Chương 163: Trở mặt
- #164Chương 164: Người tình
- #165Chương 165: Tống Bình
- #166Chương 166: Sở thị
- #167Chương 167: Giấc mơ xác chết
- #168Chương 168: Về với đất
- #169Chương 169: Được rồi
- #170Chương 170: Sân khấu
- #171Chương 171: Ly miêu
- #172Chương 172: Sợ hãi
- #173Chương 173: Trân Trọng
- #174Chương 174: Kiêu hãnh
- #175Chương 175: Đáng tiếc thay
- #176Chương 176: Đi cùng
- #177Chương 177: Chia nhóm
- #178Chương 178: Tìm thấy
- #179Chương 179: Nguyện đánh cược
- #180Chương 180: Long Môn
- #181Chương 181: Mộ trống
- #182Chương 182: Đôi tay khéo léo
- #183Chương 183: Thoát xác
- #184Chương 184: Giết hắn
- #185Chương 185: Sát thủ
- #186Chương 186: Đợi chờ
- #187Chương 187: Thẩm phán
- #188Chương 188: Tội danh gì?
- #189Chương 189: Chị dâu
- #190Chương 190: Cố nhân
- #191Chương 191: Thân thế
- #192Chương 192: Sự thật
- #193Chương 193: Mưu mô ngấm ngầm
- #194Chương 194: Mệnh hèn
- #195Chương 195: Công đạo
- #196Chương 196: Mệnh hèn
- #197Chương 197: Thích
- #198Chương 198: Rộng mở
- #199Chương 199: Động lòng
- #200Chương 200: Được đằng chân