
Tạm dừng
Trảm Trần Duyên - Di Nhiên
360
Chương
0
Lượt xem
322534
Đề cử
Giới Thiệu Trảm Trần Duyên - Di Nhiên Truyện Chữ
Tiểu thúc của Vệ Đông Quân để lại một bức thư tố giác, rồi đột ngột treo cổ tự vẫn. Chính vì bức thư ấy, Vệ gia từng hiển hách một thời đã từ đỉnh cao rơi xuống đáy vực. Mọi người đều cam chịu số phận, chỉ có Vệ Đông Quân là không cam lòng. Dù có phải lên tận trời xanh, hay xuống tận hoàng tuyền, nàng cũng phải hỏi cho rõ thúc ấy một câu: "Vì sao?".
Vào thất đầu tiên sau khi thúc ấy qua đời, nàng tình cờ bước vào một ngôi cổ trạch. Trong ngôi nhà ấy, có một nam tử áo đen dường như đã chờ nàng từ rất lâu.
Nam tử nói:
"Kẻ tự vẫn, dương gian không giữ, âm phủ không thu.
Chỉ có chặt đứt trần duyên, mới được giải thoát".
Vệ Đông Quân mờ mịt hỏi: "Ngươi nói những lời này với ta làm gì?".
Nam tử đáp: "Bởi vì ta có một thỉnh cầu. Giúp ta khuy mộng*, để ta đoạn duyên".
*Khuy là nhìn trộm, mộng là giấc mơ.
Nàng là đôi mắt khuy mộng, hắn là thanh đao đoạn duyên.
Nếu trần duyên chưa dứt, vậy thì… Chỉ có thể bắt đầu từ một giấc mộng.
Vào thất đầu tiên sau khi thúc ấy qua đời, nàng tình cờ bước vào một ngôi cổ trạch. Trong ngôi nhà ấy, có một nam tử áo đen dường như đã chờ nàng từ rất lâu.
Nam tử nói:
"Kẻ tự vẫn, dương gian không giữ, âm phủ không thu.
Chỉ có chặt đứt trần duyên, mới được giải thoát".
Vệ Đông Quân mờ mịt hỏi: "Ngươi nói những lời này với ta làm gì?".
Nam tử đáp: "Bởi vì ta có một thỉnh cầu. Giúp ta khuy mộng*, để ta đoạn duyên".
*Khuy là nhìn trộm, mộng là giấc mơ.
Nàng là đôi mắt khuy mộng, hắn là thanh đao đoạn duyên.
Nếu trần duyên chưa dứt, vậy thì… Chỉ có thể bắt đầu từ một giấc mộng.
Danh Sách Chương Trảm Trần Duyên - Di Nhiên TruyenChu
- #201Chương 201: Tiến thêm một bước
- #202Chương 202: Lấy ta nhé
- #203Chương 203: Dày vò
- #204Chương 204: Sáng tối
- #205Chương 205: Chỉ có ngươi, không ai có thể thể bảo ta buông bỏ
- #206Chương 206: Tính toán
- #207Chương 207: Mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu
- #208Chương 208: Có chàng
- #209Chương 209: Hòa ly
- #210Chương 210: Huyết nhục
- #211Chương 211: Kẻ địch
- #212Chương 212: Thế đạo
- #213Chương 213: Chung sống
- #214Chương 214: Người và Quỷ
- #215Chương 215: Tận hoan
- #216Chương 216: Nhi tán
- #217Chương 217: Thật giả
- #218Chương 218: Mà tan
- #219Chương 219: Rời đi
- #220Chương 220: Mộ Sơn
- #221Chương 221: Sứ mệnh
- #222Chương 222: Trung hiếu
- #223Chương 223: Ăn đòn
- #224Chương 224: Giải vây
- #225Chương 225: Nói chuyện
- #226Chương 226: Thư đến
- #227Chương 227: Thỉnh Giáo
- #228Chương 228: Có thể
- #229Chương 229: Trường Trị
- #230Chương 230: Sáng và tối
- #231Chương 231: Bằng hữu
- #232Chương 232: Tuyệt vọng
- #233Chương 233: Đêm mưa
- #234Chương 234: Tên là Bệ Uyên
- #235Chương 235: Cơn bão
- #236Chương 236: Nuốt lời
- #237Chương 237: Phản lại
- #238Chương 238: Tập quen
- #239Chương 239: Ngộ ra rồi
- #240Chương 240: Cái cớ
- #241Chương 241: Dạy dỗ giúp ngươi
- #242Chương 242: Đại Phúc
- #243Chương 243: Trêu đùa
- #244Chương 244: Đối đầu
- #245Chương 245: Kế sách này
- #246Chương 246: Đã thành
- #247Chương 247: Liên hôn
- #248Chương 248: Về nhà họ Tiền
- #249Chương 249: Tam Biên
- #250Chương 250: Mệnh tốt