
Còn tiếp
Trấn Nhỏ Lý Tưởng Của Tôi - Thanh Sắc Vũ Dực
356
Chương
0
Lượt xem
281336
Đề cử
Giới Thiệu Trấn Nhỏ Lý Tưởng Của Tôi - Thanh Sắc Vũ Dực Truyện Chữ
Chơi game không? Cái loại mà không offline được ấy.
Dàn ý: Người phải dùng chính hai bàn tay của mình, xây dựng quê hương tới nơi tới chốn
- -----------------
Dân cày thuê game Mục Tư thần bị lừa một vố, xuyên vào trong một trò chơi 3D.
Trò chơi lấy bối cảnh thế giới sau một đại thảm họa, khắp nơi đều là quái vật vô phương hình dung. Các "Ngài" chia thế giới thành những thị trấn khác nhau, những người may mắn sống sót cư trú rải rác trong những thị trấn gian nan tìm đường sống, chỉ có người có đức tin với quái vật vứt bỏ lý trí mới có thể sống sót.
Hệ thống nói cho cậu biết: Lại đây, cầm lấy cái cuốc chim, cố gắng xây dựng một thị trấn nhỏ lý tưởng thuộc về mình, vì những người còn sống sót trên thế giới này mà làm nên một mái nhà ấm áp.
Mục Tư Thần quơ lấy cái cuốc chim của cậu vung mạnh choảng chết một con quái vật vô phương hình dung, đoạt lấy vị trí Thần của thị trấn, vỗ vỗ một kẻ chỉ có thể duy trì trạng thái một nửa là con người còn sống sót, khích lệ nói: "Lau khô nước mắt đi, đừng khóc, nhặt lấy mẩu não còn lại, cầm lấy công cụ tự lực cánh sinh đi!"
Người sống sót nước mắt lưng tròng nhận lấy công cụ, mặt mũi tràn đầy mong đợi hỏi: "Ngài không dẫn dắt chúng tôi xây nhà sao?"
Mục Tư Thần: "Tôi chỉ là dân cày thuê thôi, ngôi nhà lý tưởng vẫn phải do chính các người xây dựng, tôi chỉ phụ trách phần đoạt địa bàn."
Thế là Mục Tư Thần cùng cái cuốc chim của cậu chạy qua chạy lại giữa các trấn khác, một đường cướp đoạt địa bàn, không cẩn thận, cướp luôn cả chủ của một trấn nhỏ nọ, Tần Trụ – kiêm một con quái vật vô phương hình dung, đi mất.
Mục Tư Thần nhìn cái tướng dính mình như sam không chịu buông của Tần Trụ, mắt hơi muốn trợn ngược, người này, trông như rất bằng lòng bị cậu đoạt về ấy.
—
Kẻ lấy sức một người thủ hộ nhân loại, Tần Trụ, có một bí mật.
Anh sắp điên rồi.
Mỗi một năng lực gia có được năng lực "Lĩnh vực" cuối cùng đều sẽ biến thành quái vật vô phương hình dung.
Vì trì sự hoãn phát tác, Tần Trụ trở nên ngày càng suy yếu.
Mãi cho đến một ngày, có cái người vung vẩy cái cuốc chim đi khắp nơi đoạt địa bàn đi tới khu vực an toàn.
Tần Trụ lập tức ôm lấy cậu, nhỏ giọng nói: "Mau dẫn tôi theo."
Người kia nhéo nhéo cái xúc tu của Tần Trụ: "Dẫn theo anh cũng được, nhưng mà anh nới lỏng xúc tu chút đi, cổ tôi bị anh siết đến mức thấy hơi khó thở rồi đấy."
"Ò." Tần Trụ một bên đáp ứng, một bên càng ôm chặt.
—
Vô hạn lưu, mỗi một tiểu trấn chính là một phó bản.
Mục Tư Thần thụ, Tần Trụ công, ra sức vung cuốc cứu thế giới thụ X Từ bị tâm thần sau thành lên tinh thần công.
Dàn ý: Người phải dùng chính hai bàn tay của mình, xây dựng quê hương tới nơi tới chốn
- -----------------
Dân cày thuê game Mục Tư thần bị lừa một vố, xuyên vào trong một trò chơi 3D.
Trò chơi lấy bối cảnh thế giới sau một đại thảm họa, khắp nơi đều là quái vật vô phương hình dung. Các "Ngài" chia thế giới thành những thị trấn khác nhau, những người may mắn sống sót cư trú rải rác trong những thị trấn gian nan tìm đường sống, chỉ có người có đức tin với quái vật vứt bỏ lý trí mới có thể sống sót.
Hệ thống nói cho cậu biết: Lại đây, cầm lấy cái cuốc chim, cố gắng xây dựng một thị trấn nhỏ lý tưởng thuộc về mình, vì những người còn sống sót trên thế giới này mà làm nên một mái nhà ấm áp.
Mục Tư Thần quơ lấy cái cuốc chim của cậu vung mạnh choảng chết một con quái vật vô phương hình dung, đoạt lấy vị trí Thần của thị trấn, vỗ vỗ một kẻ chỉ có thể duy trì trạng thái một nửa là con người còn sống sót, khích lệ nói: "Lau khô nước mắt đi, đừng khóc, nhặt lấy mẩu não còn lại, cầm lấy công cụ tự lực cánh sinh đi!"
Người sống sót nước mắt lưng tròng nhận lấy công cụ, mặt mũi tràn đầy mong đợi hỏi: "Ngài không dẫn dắt chúng tôi xây nhà sao?"
Mục Tư Thần: "Tôi chỉ là dân cày thuê thôi, ngôi nhà lý tưởng vẫn phải do chính các người xây dựng, tôi chỉ phụ trách phần đoạt địa bàn."
Thế là Mục Tư Thần cùng cái cuốc chim của cậu chạy qua chạy lại giữa các trấn khác, một đường cướp đoạt địa bàn, không cẩn thận, cướp luôn cả chủ của một trấn nhỏ nọ, Tần Trụ – kiêm một con quái vật vô phương hình dung, đi mất.
Mục Tư Thần nhìn cái tướng dính mình như sam không chịu buông của Tần Trụ, mắt hơi muốn trợn ngược, người này, trông như rất bằng lòng bị cậu đoạt về ấy.
—
Kẻ lấy sức một người thủ hộ nhân loại, Tần Trụ, có một bí mật.
Anh sắp điên rồi.
Mỗi một năng lực gia có được năng lực "Lĩnh vực" cuối cùng đều sẽ biến thành quái vật vô phương hình dung.
Vì trì sự hoãn phát tác, Tần Trụ trở nên ngày càng suy yếu.
Mãi cho đến một ngày, có cái người vung vẩy cái cuốc chim đi khắp nơi đoạt địa bàn đi tới khu vực an toàn.
Tần Trụ lập tức ôm lấy cậu, nhỏ giọng nói: "Mau dẫn tôi theo."
Người kia nhéo nhéo cái xúc tu của Tần Trụ: "Dẫn theo anh cũng được, nhưng mà anh nới lỏng xúc tu chút đi, cổ tôi bị anh siết đến mức thấy hơi khó thở rồi đấy."
"Ò." Tần Trụ một bên đáp ứng, một bên càng ôm chặt.
—
Vô hạn lưu, mỗi một tiểu trấn chính là một phó bản.
Mục Tư Thần thụ, Tần Trụ công, ra sức vung cuốc cứu thế giới thụ X Từ bị tâm thần sau thành lên tinh thần công.
Danh Sách Chương Trấn Nhỏ Lý Tưởng Của Tôi - Thanh Sắc Vũ Dực TruyenChu
- #51Chương 51: Lời hứa hẹn
- #52Chương 52: Tò mò
- #53Chương 53: Trung tâm thế giới
- #54Chương 54: Thẻ đánh dấu sách
- #55Chương 55: Giới thiệu vắn tắt về thư viện
- #56Chương 56: Hai bộ phận
- #57Chương 57: "Bộ quần áo mới của hoàng đế"
- #58Chương 58: Lại gặp bạch tuộc nhỏ
- #59Chương 59: Cục diện rối loạn
- #60Chương 60: Công chúa
- #61Chương 61: Thân phận của từng người
- #62Chương 62: Cuốc chữ thập đập nát trăng
- #63Chương 63: Tiếng thì thầm của ác ma
- #64Chương 64: Tường Bình sụp đổ
- #65Chương 65: Thân Cận Của Hy Vọng
- #66Chương 66: Thành lập tiểu đội
- #67Chương 67: "Thâm nhập"
- #68Chương 68: Quyển 2: Tàng tinh - Chức mộng chi điệp
- #69Chương 69: Vào Giấc Mộng
- #70Chương 70: Nắm Chắc Phần Thắng
- #71Chương 71: Tôi Bảo Vệ Cậu
- #72Chương 72: **a01
- #73Chương 73: Tám Cái
- #74Chương 74: Phệ Mộng Chi Điệp
- #75Chương 75: Giấc Mơ
- #76Chương 76: Lông Vũ GPS
- #77Chương 77: Nhà Hàng Lý Tưởng
- #78Chương 78: "Trục Xuất"
- #79Chương 79: Nếm Thử "Món Ăn"
- #80Chương 80: Thân Cận Chức Mộng
- #81Chương 81: Lợi Dụng Quy Tắc
- #82Chương 82: Con Bướm Ác Ma
- #83Chương 83: Ký Ức
- #84Chương 84: Cấp 30
- #85Chương 85: Giấc mơ ba trong một
- #86Chương 86: Sợi dây chi phối
- #87Chương 87: Bản đồ
- #88Chương 88: “Thức hải tâm linh”
- #89Chương 89: Tôi đợi cậu
- #90Chương 90: Muốn gặp anh
- #91Chương 91: Kỳ nghỉ của Trì Liên
- #92Chương 92: Sóng gió ở sân bay
- #93Chương 93: Lâm Vệ
- #94Chương 94: Nhận thức sai lệch
- #95Chương 95: Tái sinh
- #96Chương 96: Quán bar Bên bờ
- #97Chương 97: Khởi nguyên của vạn vật
- #98Chương 98: Bartender
- #99Chương 99: Nước
- #100Chương 100: Từng là người chơi