
Còn tiếp
Trấn Nhỏ Lý Tưởng Của Tôi - Thanh Sắc Vũ Dực
356
Chương
0
Lượt xem
281336
Đề cử
Giới Thiệu Trấn Nhỏ Lý Tưởng Của Tôi - Thanh Sắc Vũ Dực Truyện Chữ
Chơi game không? Cái loại mà không offline được ấy.
Dàn ý: Người phải dùng chính hai bàn tay của mình, xây dựng quê hương tới nơi tới chốn
- -----------------
Dân cày thuê game Mục Tư thần bị lừa một vố, xuyên vào trong một trò chơi 3D.
Trò chơi lấy bối cảnh thế giới sau một đại thảm họa, khắp nơi đều là quái vật vô phương hình dung. Các "Ngài" chia thế giới thành những thị trấn khác nhau, những người may mắn sống sót cư trú rải rác trong những thị trấn gian nan tìm đường sống, chỉ có người có đức tin với quái vật vứt bỏ lý trí mới có thể sống sót.
Hệ thống nói cho cậu biết: Lại đây, cầm lấy cái cuốc chim, cố gắng xây dựng một thị trấn nhỏ lý tưởng thuộc về mình, vì những người còn sống sót trên thế giới này mà làm nên một mái nhà ấm áp.
Mục Tư Thần quơ lấy cái cuốc chim của cậu vung mạnh choảng chết một con quái vật vô phương hình dung, đoạt lấy vị trí Thần của thị trấn, vỗ vỗ một kẻ chỉ có thể duy trì trạng thái một nửa là con người còn sống sót, khích lệ nói: "Lau khô nước mắt đi, đừng khóc, nhặt lấy mẩu não còn lại, cầm lấy công cụ tự lực cánh sinh đi!"
Người sống sót nước mắt lưng tròng nhận lấy công cụ, mặt mũi tràn đầy mong đợi hỏi: "Ngài không dẫn dắt chúng tôi xây nhà sao?"
Mục Tư Thần: "Tôi chỉ là dân cày thuê thôi, ngôi nhà lý tưởng vẫn phải do chính các người xây dựng, tôi chỉ phụ trách phần đoạt địa bàn."
Thế là Mục Tư Thần cùng cái cuốc chim của cậu chạy qua chạy lại giữa các trấn khác, một đường cướp đoạt địa bàn, không cẩn thận, cướp luôn cả chủ của một trấn nhỏ nọ, Tần Trụ – kiêm một con quái vật vô phương hình dung, đi mất.
Mục Tư Thần nhìn cái tướng dính mình như sam không chịu buông của Tần Trụ, mắt hơi muốn trợn ngược, người này, trông như rất bằng lòng bị cậu đoạt về ấy.
—
Kẻ lấy sức một người thủ hộ nhân loại, Tần Trụ, có một bí mật.
Anh sắp điên rồi.
Mỗi một năng lực gia có được năng lực "Lĩnh vực" cuối cùng đều sẽ biến thành quái vật vô phương hình dung.
Vì trì sự hoãn phát tác, Tần Trụ trở nên ngày càng suy yếu.
Mãi cho đến một ngày, có cái người vung vẩy cái cuốc chim đi khắp nơi đoạt địa bàn đi tới khu vực an toàn.
Tần Trụ lập tức ôm lấy cậu, nhỏ giọng nói: "Mau dẫn tôi theo."
Người kia nhéo nhéo cái xúc tu của Tần Trụ: "Dẫn theo anh cũng được, nhưng mà anh nới lỏng xúc tu chút đi, cổ tôi bị anh siết đến mức thấy hơi khó thở rồi đấy."
"Ò." Tần Trụ một bên đáp ứng, một bên càng ôm chặt.
—
Vô hạn lưu, mỗi một tiểu trấn chính là một phó bản.
Mục Tư Thần thụ, Tần Trụ công, ra sức vung cuốc cứu thế giới thụ X Từ bị tâm thần sau thành lên tinh thần công.
Dàn ý: Người phải dùng chính hai bàn tay của mình, xây dựng quê hương tới nơi tới chốn
- -----------------
Dân cày thuê game Mục Tư thần bị lừa một vố, xuyên vào trong một trò chơi 3D.
Trò chơi lấy bối cảnh thế giới sau một đại thảm họa, khắp nơi đều là quái vật vô phương hình dung. Các "Ngài" chia thế giới thành những thị trấn khác nhau, những người may mắn sống sót cư trú rải rác trong những thị trấn gian nan tìm đường sống, chỉ có người có đức tin với quái vật vứt bỏ lý trí mới có thể sống sót.
Hệ thống nói cho cậu biết: Lại đây, cầm lấy cái cuốc chim, cố gắng xây dựng một thị trấn nhỏ lý tưởng thuộc về mình, vì những người còn sống sót trên thế giới này mà làm nên một mái nhà ấm áp.
Mục Tư Thần quơ lấy cái cuốc chim của cậu vung mạnh choảng chết một con quái vật vô phương hình dung, đoạt lấy vị trí Thần của thị trấn, vỗ vỗ một kẻ chỉ có thể duy trì trạng thái một nửa là con người còn sống sót, khích lệ nói: "Lau khô nước mắt đi, đừng khóc, nhặt lấy mẩu não còn lại, cầm lấy công cụ tự lực cánh sinh đi!"
Người sống sót nước mắt lưng tròng nhận lấy công cụ, mặt mũi tràn đầy mong đợi hỏi: "Ngài không dẫn dắt chúng tôi xây nhà sao?"
Mục Tư Thần: "Tôi chỉ là dân cày thuê thôi, ngôi nhà lý tưởng vẫn phải do chính các người xây dựng, tôi chỉ phụ trách phần đoạt địa bàn."
Thế là Mục Tư Thần cùng cái cuốc chim của cậu chạy qua chạy lại giữa các trấn khác, một đường cướp đoạt địa bàn, không cẩn thận, cướp luôn cả chủ của một trấn nhỏ nọ, Tần Trụ – kiêm một con quái vật vô phương hình dung, đi mất.
Mục Tư Thần nhìn cái tướng dính mình như sam không chịu buông của Tần Trụ, mắt hơi muốn trợn ngược, người này, trông như rất bằng lòng bị cậu đoạt về ấy.
—
Kẻ lấy sức một người thủ hộ nhân loại, Tần Trụ, có một bí mật.
Anh sắp điên rồi.
Mỗi một năng lực gia có được năng lực "Lĩnh vực" cuối cùng đều sẽ biến thành quái vật vô phương hình dung.
Vì trì sự hoãn phát tác, Tần Trụ trở nên ngày càng suy yếu.
Mãi cho đến một ngày, có cái người vung vẩy cái cuốc chim đi khắp nơi đoạt địa bàn đi tới khu vực an toàn.
Tần Trụ lập tức ôm lấy cậu, nhỏ giọng nói: "Mau dẫn tôi theo."
Người kia nhéo nhéo cái xúc tu của Tần Trụ: "Dẫn theo anh cũng được, nhưng mà anh nới lỏng xúc tu chút đi, cổ tôi bị anh siết đến mức thấy hơi khó thở rồi đấy."
"Ò." Tần Trụ một bên đáp ứng, một bên càng ôm chặt.
—
Vô hạn lưu, mỗi một tiểu trấn chính là một phó bản.
Mục Tư Thần thụ, Tần Trụ công, ra sức vung cuốc cứu thế giới thụ X Từ bị tâm thần sau thành lên tinh thần công.
Danh Sách Chương Trấn Nhỏ Lý Tưởng Của Tôi - Thanh Sắc Vũ Dực TruyenChu
- #101Chương 101: Xúc tu nước
- #102Chương 102: Màu xanh lam
- #103Chương 103: Điều kiện
- #104Chương 104: Anh hùng
- #105Chương 105: Thân cận của Hy Vọng 004
- #106Chương 106: Chung cư Thủ Vọng
- #107Chương 107: Chung cư Sám hối
- #108Chương 108: Tìm hiểu thông tin
- #109Chương 109: Chuỗi nhân quả
- #110Chương 110: Cảm giác ăn năn sám hối
- #111Chương 111: Giải thoát từng cấp độ
- #112Chương 112: Ánh trăng trong mơ
- #113Chương 113: Tần Trụ làm chứng
- #114Chương 114: Hợp tác với Mặt trăng
- #115Chương 115: Lưới bắt giấc mơ
- #116Chương 116: Giấc mơ tập thể
- #117Chương 117: Thú săn giấc mơ
- #118Chương 118: Sân nhà của anh Phi
- #119Chương 119: Trăng non
- #120Chương 120: Mũi khoan chữ thập
- #121Chương 121: Tăng thêm người chơi mới
- #122Chương 122: Định số
- #123Chương 123: "Con đường lột xác"
- #124Chương 124: Hy sinh
- #125Chương 125: Kỳ tích
- #126Chương 126: Sóng cuồng
- #127Chương 127: Xây dựng lại
- #128Chương 128: Sửa sang lại giấc mơ
- #129Chương 129: Trong giấc mơ có ngôi nhà lý tưởng
- #130Chương 130: Chúng ta trò chuyện một chút
- #131Chương 131: Mặt đất
- #132Chương 132: Kén của mặt đất
- #133Chương 133: Búp bê chững chạc
- #134Chương 134: Khóc
- #135Chương 135: Trả nợ
- #136Chương 136: Quyển 3: Tàng tinh - Khởi nguyên chi sơ (Khởi nguyên ban sơ)
- #137Chương 137: Số lượng bất biến
- #138Chương 138: Điều tra
- #139Chương 139: Ước định
- #140Chương 140: Tiếng hát trong mưa
- #141Chương 141: Từ Ngài đến hắn
- #142Chương 142: Vòng lặp tiêu cực
- #143Chương 143: Năng lực nâng cấp
- #144Chương 144: Hoài niệm thuở ban đầu
- #145Chương 145: Bản ngã thức tỉnh
- #146Chương 146: Thu thập ô nhiễm
- #147Chương 147: Xác suất kinh ngạc
- #148Chương 148: Dấu ấn cánh hoa
- #149Chương 149: Đấng không lý trí
- #150Chương 150: Chia lớp