
Còn tiếp
Trấn Nhỏ Lý Tưởng Của Tôi - Thanh Sắc Vũ Dực
356
Chương
0
Lượt xem
281336
Đề cử
Giới Thiệu Trấn Nhỏ Lý Tưởng Của Tôi - Thanh Sắc Vũ Dực Truyện Chữ
Chơi game không? Cái loại mà không offline được ấy.
Dàn ý: Người phải dùng chính hai bàn tay của mình, xây dựng quê hương tới nơi tới chốn
- -----------------
Dân cày thuê game Mục Tư thần bị lừa một vố, xuyên vào trong một trò chơi 3D.
Trò chơi lấy bối cảnh thế giới sau một đại thảm họa, khắp nơi đều là quái vật vô phương hình dung. Các "Ngài" chia thế giới thành những thị trấn khác nhau, những người may mắn sống sót cư trú rải rác trong những thị trấn gian nan tìm đường sống, chỉ có người có đức tin với quái vật vứt bỏ lý trí mới có thể sống sót.
Hệ thống nói cho cậu biết: Lại đây, cầm lấy cái cuốc chim, cố gắng xây dựng một thị trấn nhỏ lý tưởng thuộc về mình, vì những người còn sống sót trên thế giới này mà làm nên một mái nhà ấm áp.
Mục Tư Thần quơ lấy cái cuốc chim của cậu vung mạnh choảng chết một con quái vật vô phương hình dung, đoạt lấy vị trí Thần của thị trấn, vỗ vỗ một kẻ chỉ có thể duy trì trạng thái một nửa là con người còn sống sót, khích lệ nói: "Lau khô nước mắt đi, đừng khóc, nhặt lấy mẩu não còn lại, cầm lấy công cụ tự lực cánh sinh đi!"
Người sống sót nước mắt lưng tròng nhận lấy công cụ, mặt mũi tràn đầy mong đợi hỏi: "Ngài không dẫn dắt chúng tôi xây nhà sao?"
Mục Tư Thần: "Tôi chỉ là dân cày thuê thôi, ngôi nhà lý tưởng vẫn phải do chính các người xây dựng, tôi chỉ phụ trách phần đoạt địa bàn."
Thế là Mục Tư Thần cùng cái cuốc chim của cậu chạy qua chạy lại giữa các trấn khác, một đường cướp đoạt địa bàn, không cẩn thận, cướp luôn cả chủ của một trấn nhỏ nọ, Tần Trụ – kiêm một con quái vật vô phương hình dung, đi mất.
Mục Tư Thần nhìn cái tướng dính mình như sam không chịu buông của Tần Trụ, mắt hơi muốn trợn ngược, người này, trông như rất bằng lòng bị cậu đoạt về ấy.
—
Kẻ lấy sức một người thủ hộ nhân loại, Tần Trụ, có một bí mật.
Anh sắp điên rồi.
Mỗi một năng lực gia có được năng lực "Lĩnh vực" cuối cùng đều sẽ biến thành quái vật vô phương hình dung.
Vì trì sự hoãn phát tác, Tần Trụ trở nên ngày càng suy yếu.
Mãi cho đến một ngày, có cái người vung vẩy cái cuốc chim đi khắp nơi đoạt địa bàn đi tới khu vực an toàn.
Tần Trụ lập tức ôm lấy cậu, nhỏ giọng nói: "Mau dẫn tôi theo."
Người kia nhéo nhéo cái xúc tu của Tần Trụ: "Dẫn theo anh cũng được, nhưng mà anh nới lỏng xúc tu chút đi, cổ tôi bị anh siết đến mức thấy hơi khó thở rồi đấy."
"Ò." Tần Trụ một bên đáp ứng, một bên càng ôm chặt.
—
Vô hạn lưu, mỗi một tiểu trấn chính là một phó bản.
Mục Tư Thần thụ, Tần Trụ công, ra sức vung cuốc cứu thế giới thụ X Từ bị tâm thần sau thành lên tinh thần công.
Dàn ý: Người phải dùng chính hai bàn tay của mình, xây dựng quê hương tới nơi tới chốn
- -----------------
Dân cày thuê game Mục Tư thần bị lừa một vố, xuyên vào trong một trò chơi 3D.
Trò chơi lấy bối cảnh thế giới sau một đại thảm họa, khắp nơi đều là quái vật vô phương hình dung. Các "Ngài" chia thế giới thành những thị trấn khác nhau, những người may mắn sống sót cư trú rải rác trong những thị trấn gian nan tìm đường sống, chỉ có người có đức tin với quái vật vứt bỏ lý trí mới có thể sống sót.
Hệ thống nói cho cậu biết: Lại đây, cầm lấy cái cuốc chim, cố gắng xây dựng một thị trấn nhỏ lý tưởng thuộc về mình, vì những người còn sống sót trên thế giới này mà làm nên một mái nhà ấm áp.
Mục Tư Thần quơ lấy cái cuốc chim của cậu vung mạnh choảng chết một con quái vật vô phương hình dung, đoạt lấy vị trí Thần của thị trấn, vỗ vỗ một kẻ chỉ có thể duy trì trạng thái một nửa là con người còn sống sót, khích lệ nói: "Lau khô nước mắt đi, đừng khóc, nhặt lấy mẩu não còn lại, cầm lấy công cụ tự lực cánh sinh đi!"
Người sống sót nước mắt lưng tròng nhận lấy công cụ, mặt mũi tràn đầy mong đợi hỏi: "Ngài không dẫn dắt chúng tôi xây nhà sao?"
Mục Tư Thần: "Tôi chỉ là dân cày thuê thôi, ngôi nhà lý tưởng vẫn phải do chính các người xây dựng, tôi chỉ phụ trách phần đoạt địa bàn."
Thế là Mục Tư Thần cùng cái cuốc chim của cậu chạy qua chạy lại giữa các trấn khác, một đường cướp đoạt địa bàn, không cẩn thận, cướp luôn cả chủ của một trấn nhỏ nọ, Tần Trụ – kiêm một con quái vật vô phương hình dung, đi mất.
Mục Tư Thần nhìn cái tướng dính mình như sam không chịu buông của Tần Trụ, mắt hơi muốn trợn ngược, người này, trông như rất bằng lòng bị cậu đoạt về ấy.
—
Kẻ lấy sức một người thủ hộ nhân loại, Tần Trụ, có một bí mật.
Anh sắp điên rồi.
Mỗi một năng lực gia có được năng lực "Lĩnh vực" cuối cùng đều sẽ biến thành quái vật vô phương hình dung.
Vì trì sự hoãn phát tác, Tần Trụ trở nên ngày càng suy yếu.
Mãi cho đến một ngày, có cái người vung vẩy cái cuốc chim đi khắp nơi đoạt địa bàn đi tới khu vực an toàn.
Tần Trụ lập tức ôm lấy cậu, nhỏ giọng nói: "Mau dẫn tôi theo."
Người kia nhéo nhéo cái xúc tu của Tần Trụ: "Dẫn theo anh cũng được, nhưng mà anh nới lỏng xúc tu chút đi, cổ tôi bị anh siết đến mức thấy hơi khó thở rồi đấy."
"Ò." Tần Trụ một bên đáp ứng, một bên càng ôm chặt.
—
Vô hạn lưu, mỗi một tiểu trấn chính là một phó bản.
Mục Tư Thần thụ, Tần Trụ công, ra sức vung cuốc cứu thế giới thụ X Từ bị tâm thần sau thành lên tinh thần công.
Danh Sách Chương Trấn Nhỏ Lý Tưởng Của Tôi - Thanh Sắc Vũ Dực TruyenChu
- #151Chương 151: Vòng dây gai
- #152Chương 152: Kiến thức không hoàn chỉnh
- #153Chương 153: Ký sinh
- #154Chương 154: Kẻ thất bại
- #155Chương 155: Cậu ấy không yêu nó
- #156Chương 156: Kiềm chế
- #157Chương 157: Khởi nguyên dưới lòng đất
- #158Chương 158: Kiềm chế tột cùng
- #159Chương 159: "Ngày xuân tươi đẹp"
- #160Chương 160: Củ cà rốt
- #161Chương 161: Một đổi một
- #162Chương 162: Cán cân tư duy
- #163Chương 163: Cung chữ thập
- #164Chương 164: Trái tim của cậu
- #165Chương 165: Nghiện rút thẻ
- #166Chương 166: Thẻ ô nhiễm tuyệt đối
- #167Chương 167: Bạch tuộc nhỏ phiên bản cáu kỉnh
- #168Chương 168: Người được đề cử
- #169Chương 169: Giao hẹn của vận mệnh
- #170Chương 170: Lĩnh vực có biến
- #171Chương 171: Tự chữa lành
- #172Chương 172: Vườn hoa Buông thả
- #173Chương 173: Giấc mơ lý trí của Hạ Phi
- #174Chương 174: Trực giác được dẫn dắt
- #175Chương 175: Súng trục xuất
- #176Chương 176: Chúc ngủ ngon
- #177Chương 177: Sự lười biếng
- #178Chương 178: Bí mật dưới biển hoa
- #179Chương 179: Không gian chồng chập
- #180Chương 180: Vùng đất tuyệt vọng
- #181Chương 181: Tự mình xua đuổi
- #182Chương 182: Tha thứ
- #183Chương 183: Triệu tập đồng đội
- #184Chương 184: Hạt giống
- #185Chương 185: Nguyệt ẩn
- #186Chương 186: Chế độ truy nã
- #187Chương 187: Kháng cự kiên cường
- #188Chương 188: Người ấy
- #189Chương 189: Giếng sâu Trốn tránh
- #190Chương 190: Mộng anh hùng
- #191Chương 191
- #192Chương 192: "Chia Sẻ"
- #193Chương 193: Một người bạn của tôi
- #194Chương 194: Nguy cơ của bản thể
- #195Chương 195: Người đã đông đủ
- #196Chương 196: Băm mầm
- #197Chương 197: Lực cân bằng
- #198Chương 198: 100% giá trị tin cậy
- #199Chương 199: Hoa lan vàng
- #200Chương 200: Về nhà