
Còn tiếp
Trò Chơi Lối Cũ - Vân Thượng Phi Ngư
135
Chương
0
Lượt xem
278471
Đề cử
Giới Thiệu Trò Chơi Lối Cũ - Vân Thượng Phi Ngư Truyện Chữ
Tên truyện: Trò chơi lối cũ
Lạch cạch: Mặc Hàm
Tác giả: Vân Thượng Phi Ngư
Giới thiệu:
Chẳng ai ngờ rằng chủ một tiệm tạp hóa xập xệ ở khu phố cổ, huyện Lâm lại từng là bạn trai cũ của một kẻ đứng trên đỉnh cao giới con nhà quyền quý ở Kinh Thành.
Mỗi lần nghĩ đến là Hạ An Viễn lại phì cười.
Ngầu không?
Là tôi đá hắn đấy.
Nhưng Hạ An Viễn nào ngờ được mình sẽ gặp lại gã bạn trai tồi tệ đã chia tay tám năm trước, trong hoàn cảnh mẹ anh tái phát ung thư, tại một huyện nhỏ tiêu điều, trong quán karaoke ngoại ô tồi tàn, giữa công trường xây dựng bụi mù mịt.
Lúc này muốn chạy trốn cũng lực bất tòng tâm, năm xưa lúc chia tay anh ngạo nghễ bao nhiêu, bây giờ lại phải khúm núm bấy nhiêu.
Tờ hợp đồng bao nuôi kẹp giữa đầu ngón tay Kỷ Trì, hắn cười lạnh lắc lắc.
“Muốn lấy tiền cứu mẹ cậu, thì quỳ xuống bò lại đây ký đi.”
—
Kỷ Trì muốn anh làm chó, làm suốt tám năm.
Hạ An Viễn cần tiền, đành phải tự mình đeo chặt sợi xích vào cổ.
Kỷ Trì x Hạ An Viễn
Công: Tổng tài đẹp trai, địa vị cao (Bá đạo, điên cuồng nhưng thực chất si tình, dịu dàng đến rơi nước mắt)
Thụ: Kiên cường nhưng tự ti đến mức khiến người xem phải nghẹt thở (Cao thủ tranh luận)
[Tình yêu, vốn dĩ là khoảnh khắc ta tự ti từ bỏ bóng tối để hướng về ánh sáng.]
Lưu ý:
Cốt truyện quen thuộc/máu chó/không có người thứ ba
Công giàu thụ nghèo, ngọt ngào xen lẫn chua xót, gương vỡ lại lành, HE
Ít hồi tưởng xen kẽ, mạch truyện chậm rãi, giằng co
Nhạc nền: Cao Sơn Đê Cốc – Lâm Dật Khoan
Lần đầu tiên tôi thử sức với phong cách viết tả chi tiết, mong mọi người kiên nhẫn đọc.
Thể loại: gương vỡ lại lành, HE, ngược luyến, bao dưỡng, đô thị, bá đạo tổng tài (nhưng thực chất là một anh công dịu dàng tuyệt thế).
Lạch cạch: Mặc Hàm
Tác giả: Vân Thượng Phi Ngư
Giới thiệu:
Chẳng ai ngờ rằng chủ một tiệm tạp hóa xập xệ ở khu phố cổ, huyện Lâm lại từng là bạn trai cũ của một kẻ đứng trên đỉnh cao giới con nhà quyền quý ở Kinh Thành.
Mỗi lần nghĩ đến là Hạ An Viễn lại phì cười.
Ngầu không?
Là tôi đá hắn đấy.
Nhưng Hạ An Viễn nào ngờ được mình sẽ gặp lại gã bạn trai tồi tệ đã chia tay tám năm trước, trong hoàn cảnh mẹ anh tái phát ung thư, tại một huyện nhỏ tiêu điều, trong quán karaoke ngoại ô tồi tàn, giữa công trường xây dựng bụi mù mịt.
Lúc này muốn chạy trốn cũng lực bất tòng tâm, năm xưa lúc chia tay anh ngạo nghễ bao nhiêu, bây giờ lại phải khúm núm bấy nhiêu.
Tờ hợp đồng bao nuôi kẹp giữa đầu ngón tay Kỷ Trì, hắn cười lạnh lắc lắc.
“Muốn lấy tiền cứu mẹ cậu, thì quỳ xuống bò lại đây ký đi.”
—
Kỷ Trì muốn anh làm chó, làm suốt tám năm.
Hạ An Viễn cần tiền, đành phải tự mình đeo chặt sợi xích vào cổ.
Kỷ Trì x Hạ An Viễn
Công: Tổng tài đẹp trai, địa vị cao (Bá đạo, điên cuồng nhưng thực chất si tình, dịu dàng đến rơi nước mắt)
Thụ: Kiên cường nhưng tự ti đến mức khiến người xem phải nghẹt thở (Cao thủ tranh luận)
[Tình yêu, vốn dĩ là khoảnh khắc ta tự ti từ bỏ bóng tối để hướng về ánh sáng.]
Lưu ý:
Cốt truyện quen thuộc/máu chó/không có người thứ ba
Công giàu thụ nghèo, ngọt ngào xen lẫn chua xót, gương vỡ lại lành, HE
Ít hồi tưởng xen kẽ, mạch truyện chậm rãi, giằng co
Nhạc nền: Cao Sơn Đê Cốc – Lâm Dật Khoan
Lần đầu tiên tôi thử sức với phong cách viết tả chi tiết, mong mọi người kiên nhẫn đọc.
Thể loại: gương vỡ lại lành, HE, ngược luyến, bao dưỡng, đô thị, bá đạo tổng tài (nhưng thực chất là một anh công dịu dàng tuyệt thế).
Danh Sách Chương Trò Chơi Lối Cũ - Vân Thượng Phi Ngư TruyenChu
- #1Chương 1: Lâu rồi không gặp
- #2Chương 2: Vội vã mua vé tàu đêm
- #3Chương 3: Ông chủ đâu?
- #4Chương 4: Như con hạc đơn độc
- #5Chương 5: Trông thế nào cũng giống đến đòi nợ
- #6Chương 6: “Không có bạn trai? Một người cũng không?”
- #7Chương 7: Tôi cũng đâu đến nỗi ba mươi tuổi
- #8Chương 8: “Anh tìm hắn bao lâu rồi? Sáu năm? Hay tám năm?”
- #9Chương 9: Gặp nguy hiểm lúc nửa đêm
- #10Chương 10: “Hôm nay tôi không có một xu dính túi, các anh tính sao?”
- #11Chương 11: Quyển vở nháp có mùi lạ
- #12Chương 12: “Có gì mà phải chạy?”
- #13Chương 13: Trên đời này đã không còn Tịch Viễn nữa
- #14Chương 14: Trông cậu nho nhã thế này, không ngờ lại mạnh mẽ như vậy
- #15Chương 15: Mượn một chút lửa, đốt cháy phần đời nhạt nhẽo còn lại
- #16Chương 16: Em vui vẻ sống cuộc đời / Anh liều mạng để tồn tại
- #17Chương 17: “… Tôi là Át Bích.”
- #18Chương 18: “Để tôi.” Một lúc sau, anh nói.
- #19Chương 19: Có tiền là có thể hôn môi cậu, lên giường với cậu sao?
- #20Chương 20: “Đi, lên trên.”
- #21Chương 21: “Ai cũng có thể hôn cậu được sao?”
- #22Chương 22: Nếu bây giờ tôi vẫn còn yêu cậu
- #23Chương 23: Rắc rối
- #24Chương 24: Chiêu trò rẻ tiền
- #25Chương 25: Nghe nói mày làm bạn cùng bàn với Kỷ Trì rồi đấy hả?
- #26Chương 26: Sao công trường lại có bướm?
- #27Chương 27: “Đi theo tôi, Hạ An Viễn.”
- #28Chương 28: “Đưa cậu đi khám bệnh.”
- #29Chương 29: “May mà.”
- #30Chương 30: “Cái chết của Bá Nhân”
- #31Chương 31: Mẹ, xin lỗi
- #32Chương 32: Vật chết không có khả năng lưu giữ
- #33Chương 33: Tám năm của tôi, nào có đáng giá đến thế?
- #34Chương 34: “Anh thấy tôi đã nắm bắt cơ hội này chưa?”
- #35Chương 35: Hiến tế, Đày ải
- #36Chương 36: Xin cậu một việc, cậu đồng ý chứ?
- #37Chương 37: Anh có chút tham lam
- #38Chương 38: Đừng căng thẳng, tôi không có gai đâu
- #39Chương 39: “Không phải một mình.”
- #40Chương 40: Sẽ không đến nữa sao?
- #41Chương 41: “Nước ngoài không có em”
- #42Chương 42: Tôi là người tình của Kỷ Trì
- #43Chương 43: Dãy số Ả Rập mười một chữ số
- #44Chương 44: Chờ đợi cuộc gọi của ai đó vào một đêm nào đó sao?
- #45Chương 45: Kỷ Trì là khói thuốc của anh
- #46Chương 46: “Ở nhà.”
- #47Chương 47: “Không có chỗ nào để cút”
- #48Chương 48: “Tiểu Viễn.”
- #49Chương 49: “Anh thật sự rất yêu em.”
- #50Chương 50: Anh không nhận ra được tình yêu, quá không hiểu tình yêu.