
Còn tiếp
Trò Chơi Lối Cũ - Vân Thượng Phi Ngư
135
Chương
0
Lượt xem
278471
Đề cử
Giới Thiệu Trò Chơi Lối Cũ - Vân Thượng Phi Ngư Truyện Chữ
Tên truyện: Trò chơi lối cũ
Lạch cạch: Mặc Hàm
Tác giả: Vân Thượng Phi Ngư
Giới thiệu:
Chẳng ai ngờ rằng chủ một tiệm tạp hóa xập xệ ở khu phố cổ, huyện Lâm lại từng là bạn trai cũ của một kẻ đứng trên đỉnh cao giới con nhà quyền quý ở Kinh Thành.
Mỗi lần nghĩ đến là Hạ An Viễn lại phì cười.
Ngầu không?
Là tôi đá hắn đấy.
Nhưng Hạ An Viễn nào ngờ được mình sẽ gặp lại gã bạn trai tồi tệ đã chia tay tám năm trước, trong hoàn cảnh mẹ anh tái phát ung thư, tại một huyện nhỏ tiêu điều, trong quán karaoke ngoại ô tồi tàn, giữa công trường xây dựng bụi mù mịt.
Lúc này muốn chạy trốn cũng lực bất tòng tâm, năm xưa lúc chia tay anh ngạo nghễ bao nhiêu, bây giờ lại phải khúm núm bấy nhiêu.
Tờ hợp đồng bao nuôi kẹp giữa đầu ngón tay Kỷ Trì, hắn cười lạnh lắc lắc.
“Muốn lấy tiền cứu mẹ cậu, thì quỳ xuống bò lại đây ký đi.”
—
Kỷ Trì muốn anh làm chó, làm suốt tám năm.
Hạ An Viễn cần tiền, đành phải tự mình đeo chặt sợi xích vào cổ.
Kỷ Trì x Hạ An Viễn
Công: Tổng tài đẹp trai, địa vị cao (Bá đạo, điên cuồng nhưng thực chất si tình, dịu dàng đến rơi nước mắt)
Thụ: Kiên cường nhưng tự ti đến mức khiến người xem phải nghẹt thở (Cao thủ tranh luận)
[Tình yêu, vốn dĩ là khoảnh khắc ta tự ti từ bỏ bóng tối để hướng về ánh sáng.]
Lưu ý:
Cốt truyện quen thuộc/máu chó/không có người thứ ba
Công giàu thụ nghèo, ngọt ngào xen lẫn chua xót, gương vỡ lại lành, HE
Ít hồi tưởng xen kẽ, mạch truyện chậm rãi, giằng co
Nhạc nền: Cao Sơn Đê Cốc – Lâm Dật Khoan
Lần đầu tiên tôi thử sức với phong cách viết tả chi tiết, mong mọi người kiên nhẫn đọc.
Thể loại: gương vỡ lại lành, HE, ngược luyến, bao dưỡng, đô thị, bá đạo tổng tài (nhưng thực chất là một anh công dịu dàng tuyệt thế).
Lạch cạch: Mặc Hàm
Tác giả: Vân Thượng Phi Ngư
Giới thiệu:
Chẳng ai ngờ rằng chủ một tiệm tạp hóa xập xệ ở khu phố cổ, huyện Lâm lại từng là bạn trai cũ của một kẻ đứng trên đỉnh cao giới con nhà quyền quý ở Kinh Thành.
Mỗi lần nghĩ đến là Hạ An Viễn lại phì cười.
Ngầu không?
Là tôi đá hắn đấy.
Nhưng Hạ An Viễn nào ngờ được mình sẽ gặp lại gã bạn trai tồi tệ đã chia tay tám năm trước, trong hoàn cảnh mẹ anh tái phát ung thư, tại một huyện nhỏ tiêu điều, trong quán karaoke ngoại ô tồi tàn, giữa công trường xây dựng bụi mù mịt.
Lúc này muốn chạy trốn cũng lực bất tòng tâm, năm xưa lúc chia tay anh ngạo nghễ bao nhiêu, bây giờ lại phải khúm núm bấy nhiêu.
Tờ hợp đồng bao nuôi kẹp giữa đầu ngón tay Kỷ Trì, hắn cười lạnh lắc lắc.
“Muốn lấy tiền cứu mẹ cậu, thì quỳ xuống bò lại đây ký đi.”
—
Kỷ Trì muốn anh làm chó, làm suốt tám năm.
Hạ An Viễn cần tiền, đành phải tự mình đeo chặt sợi xích vào cổ.
Kỷ Trì x Hạ An Viễn
Công: Tổng tài đẹp trai, địa vị cao (Bá đạo, điên cuồng nhưng thực chất si tình, dịu dàng đến rơi nước mắt)
Thụ: Kiên cường nhưng tự ti đến mức khiến người xem phải nghẹt thở (Cao thủ tranh luận)
[Tình yêu, vốn dĩ là khoảnh khắc ta tự ti từ bỏ bóng tối để hướng về ánh sáng.]
Lưu ý:
Cốt truyện quen thuộc/máu chó/không có người thứ ba
Công giàu thụ nghèo, ngọt ngào xen lẫn chua xót, gương vỡ lại lành, HE
Ít hồi tưởng xen kẽ, mạch truyện chậm rãi, giằng co
Nhạc nền: Cao Sơn Đê Cốc – Lâm Dật Khoan
Lần đầu tiên tôi thử sức với phong cách viết tả chi tiết, mong mọi người kiên nhẫn đọc.
Thể loại: gương vỡ lại lành, HE, ngược luyến, bao dưỡng, đô thị, bá đạo tổng tài (nhưng thực chất là một anh công dịu dàng tuyệt thế).
Danh Sách Chương Trò Chơi Lối Cũ - Vân Thượng Phi Ngư TruyenChu
- #101Chương 101: “Anh Trì, anh có đó không?”
- #102Chương 102: “Để theo đuổi người yêu cũ của tôi.”
- #103Chương 103: Tôi thấy hai người đời này coi như xong rồi
- #104Chương 104: Anh không sợ khoảng cách, bởi vì anh đã quyết tâm
- #105Chương 105: “Không có anh ấy, tôi không sống nổi.”
- #106Chương 106: Con đường thứ tư
- #107Chương 107: Người theo đuổi Kỷ tổng
- #108Chương 108: Em đến để chuộc lỗi, anh Trì.
- #109Chương 109: Dùng cách ngốc nghếch, được không?
- #110Chương 110: “Anh Trì, xem ai tìm anh này?”
- #111Chương 111: “Rượu ngon đến thế sao?”
- #112Chương 112: Ranh giới giữa tỉnh táo và mê loạn
- #113Chương 113: “Chào buổi sáng, Tiểu Viễn.”
- #114Chương 114: Chậc, hai người làm lành rồi à?
- #115Chương 115: “Em không xấu đi, đừng nghe cô bé nói bậy.”
- #116Chương 116: Anh đã quay về ánh sáng
- #117Chương 117: “Con có phúc hơn bố đấy.”
- #118Chương 118: “Tiểu Viễn, đừng sợ.”
- #119Chương 119: Tiểu Viễn không sao! Không sao cả!
- #120Chương 120: Như nguyện viên mãn (Hết)
- #121Chương 121: Ngoại truyện Valentine
- #122Chương 122: Ngoại truyện 1: Có lẽ họ đã được định mệnh sắp đặt
- #123Chương 123: Ngoại truyện 2: “Chồng ơi.”
- #124Chương 124: Ngoại truyện 3: Mười năm sau (Phần 1) Đời thường + Đám cưới
- #125Chương 125: Ngoại Truyện 4: Mười Năm Sau (2) – Hết
- #126Chương 126
- #127Chương 127
- #128Chương 128
- #129Chương 129
- #130Chương 130
- #131Chương 131
- #132Chương 132
- #133Chương 133
- #134Chương 134
- #135Chương 135