
Còn tiếp
Trong Lòng Bàn Tay - Phong Nguyệt Đô Tương Quan
261
Chương
0
Lượt xem
281003
Đề cử
Giới Thiệu Trong Lòng Bàn Tay - Phong Nguyệt Đô Tương Quan Truyện Chữ
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Hào môn thế gia, Gương vỡ lại lành, Cán bộ cấp cao
Văn án:
[Giả nho nhã vs. Tuyệt sắc thật sự]
Lão cán bộ x Đóa hoa tuyết mềm mại, nhất kiến chung tình + tan vỡ rồi tái hợp.
(Chênh lệch chiều cao + tuổi tác + địa vị)
Ngọt ngược theo phong cách hiện thực, không tạo hình nhân vật lý tưởng hóa.
[Một câu tóm gọn]
Phá kén hóa bướm rất đau, ôm lấy mùa xuân lại thật đẹp.
Anh cho cô tấm vé bước vào kim tự tháp, cô cố gắng biến nó thành "át chủ bài".
-
Tống Khinh Thần là công tử danh giá của Lỗ Thành, một "lão cán bộ" chính hiệu, chững chạc, cao quý, nho nhã.
Lê Mạn là sinh viên khoa Văn học Trung Quốc của Đại học Kinh Đô, con gái của quản gia nhà họ Tống.
Thuần khiết nhưng quyến rũ, mang vẻ đẹp đầy nữ tính.
Họ gặp nhau tại Hi Viên của nhà họ Tống. Chỉ một ánh nhìn, Tống Khinh Thần đã hoàn toàn sa vào lưới tình.
Tuyết rơi lần đầu gặp gỡ, định tình tại Hồng Kông, hôn nhau trong đêm tuyết.
Đêm ở cảng Victoria, tuyết bay lả tả, ánh mắt Tống Khinh Thần dịu dàng: "Dỗ dành Mạn Mạn."
-
Anh trao cho cô tấm vé bước lên đỉnh kim tự tháp, che chở cho cô trước mọi khó khăn, để cô tận hưởng tháng năm yên bình giữa Kinh Thành.
Lê Mạn biết rõ đây là một tình yêu không thể kiểm soát, nhưng vẫn tỉnh táo để ngã vào vòng tay anh.
Người đàn ông ấy quá mức chói lọi.
Cô không thể lừa dối trái tim mình—một đời ngưỡng mộ.
Anh là vị thần cao cao tại thượng của người khác, nhưng lại cam tâm tình nguyện làm hạ thần dưới váy cô.
Một ngày nọ, anh đột ngột đến Kinh Thành nhậm chức.
Lê Mạn cứ nghĩ rằng... có lẽ... đó là vì anh muốn đến gần cô hơn một chút...
Yêu nhau rất ngọt, tan vỡ rất đau, tái hợp rất ấm áp.
Văn án:
[Giả nho nhã vs. Tuyệt sắc thật sự]
Lão cán bộ x Đóa hoa tuyết mềm mại, nhất kiến chung tình + tan vỡ rồi tái hợp.
(Chênh lệch chiều cao + tuổi tác + địa vị)
Ngọt ngược theo phong cách hiện thực, không tạo hình nhân vật lý tưởng hóa.
[Một câu tóm gọn]
Phá kén hóa bướm rất đau, ôm lấy mùa xuân lại thật đẹp.
Anh cho cô tấm vé bước vào kim tự tháp, cô cố gắng biến nó thành "át chủ bài".
-
Tống Khinh Thần là công tử danh giá của Lỗ Thành, một "lão cán bộ" chính hiệu, chững chạc, cao quý, nho nhã.
Lê Mạn là sinh viên khoa Văn học Trung Quốc của Đại học Kinh Đô, con gái của quản gia nhà họ Tống.
Thuần khiết nhưng quyến rũ, mang vẻ đẹp đầy nữ tính.
Họ gặp nhau tại Hi Viên của nhà họ Tống. Chỉ một ánh nhìn, Tống Khinh Thần đã hoàn toàn sa vào lưới tình.
Tuyết rơi lần đầu gặp gỡ, định tình tại Hồng Kông, hôn nhau trong đêm tuyết.
Đêm ở cảng Victoria, tuyết bay lả tả, ánh mắt Tống Khinh Thần dịu dàng: "Dỗ dành Mạn Mạn."
-
Anh trao cho cô tấm vé bước lên đỉnh kim tự tháp, che chở cho cô trước mọi khó khăn, để cô tận hưởng tháng năm yên bình giữa Kinh Thành.
Lê Mạn biết rõ đây là một tình yêu không thể kiểm soát, nhưng vẫn tỉnh táo để ngã vào vòng tay anh.
Người đàn ông ấy quá mức chói lọi.
Cô không thể lừa dối trái tim mình—một đời ngưỡng mộ.
Anh là vị thần cao cao tại thượng của người khác, nhưng lại cam tâm tình nguyện làm hạ thần dưới váy cô.
Một ngày nọ, anh đột ngột đến Kinh Thành nhậm chức.
Lê Mạn cứ nghĩ rằng... có lẽ... đó là vì anh muốn đến gần cô hơn một chút...
Yêu nhau rất ngọt, tan vỡ rất đau, tái hợp rất ấm áp.
Danh Sách Chương Trong Lòng Bàn Tay - Phong Nguyệt Đô Tương Quan TruyenChu
- #151Chương 151: Quậy phá
- #152Chương 152: Tình yêu của cô là sự thành toàn
- #153Chương 153: Có một mỹ nhân
- #154Chương 154: Chàng trên đài cao, ta ẩn núi xuân
- #155Chương 155: Anh ta là núi xanh, còn tôi là bến cảng
- #156Chương 156: Nguyên do
- #157Chương 157: Đừng làm tổn thương cô ấy
- #158Chương 158: Không muốn? Hay là muốn?
- #159Chương 159: Nhầm lẫn uyên ương
- #160Chương 160: Mà đáng sợ nhất chính là khi yêu tinh ấy còn có bản lĩnh
- #161Chương 161: Chia tay
- #162Chương 162: Say rượu làm càn
- #163Chương 163: Anh bị điên à?
- #164Chương 164: Bông tuyết không bao giờ tàn trong đêm
- #165Chương 165: Nụ hôn tạm biệt
- #166Chương 166: Có một loại tình yêu, lặng lẽ mà thấm sâu
- #167Chương 167: Nhu cầu công việc
- #168Chương 168: Bùa hộ mệnh
- #169Chương 169: Oan gia ngõ hẹp
- #170Chương 170: Cô gái hương hoa nhài của anh
- #171Chương 171: Có những người một lần chia xa chính là cả đời
- #172Chương 172: Cùng nhau lên núi xuân
- #173Chương 173: Gặp lại, giành lấy anh
- #174Chương 174: Kẻ cứng đầu
- #175Chương 175: Khi đàn ông 'trà' lên...
- #176Chương 176: Tình yêu của anh ấy nằm trong những chi tiết
- #177Chương 177: Anh có đủ kiên nhẫn để chờ đợi em
- #178Chương 178: Nghiệt duyên
- #179Chương 179: Vợ chồng hợp tấu
- #180Chương 180: Cuộc đấu gắt gỏng
- #181Chương 181: Vì yêu mà thổ lộ
- #182Chương 182: Hương vị tương lai
- #183Chương 183: Quyết định về em bé
- #184Chương 184: Sự đồng hành cao cấp
- #185Chương 185: Khám thai
- #186Chương 186: Hận thù được sinh ra như thế nào?
- #187Chương 187: Mang thai là thanh kiếm hai lưỡi
- #188Chương 188: Cứ thế lướt qua nhau
- #189Chương 189: Là người hay là quỷ?
- #190Chương 190: [Phần III: Tựa Như Cố Nhân Quay Lại] Sự bình yên cuối cùng
- #191Chương 191: Mùa thu nhiều biến cố
- #192Chương 192: Bốn anh em ta uống với nhau lần cuối
- #193Chương 193: Chúc cô bình an
- #194Chương 194: Mây mù bao phủ
- #195Chương 195: Tình nghi cố ý giết người
- #196Chương 196: Một cuộc chia ly
- #197Chương 197: Cầu hòa
- #198Chương 198: Không giữ được cô ấy
- #199Chương 199: Hoa tuyết nở ở Paris
- #200Chương 200: Ở Paris