
Còn tiếp
Trong Lòng Bàn Tay - Phong Nguyệt Đô Tương Quan
261
Chương
0
Lượt xem
281003
Đề cử
Giới Thiệu Trong Lòng Bàn Tay - Phong Nguyệt Đô Tương Quan Truyện Chữ
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Hào môn thế gia, Gương vỡ lại lành, Cán bộ cấp cao
Văn án:
[Giả nho nhã vs. Tuyệt sắc thật sự]
Lão cán bộ x Đóa hoa tuyết mềm mại, nhất kiến chung tình + tan vỡ rồi tái hợp.
(Chênh lệch chiều cao + tuổi tác + địa vị)
Ngọt ngược theo phong cách hiện thực, không tạo hình nhân vật lý tưởng hóa.
[Một câu tóm gọn]
Phá kén hóa bướm rất đau, ôm lấy mùa xuân lại thật đẹp.
Anh cho cô tấm vé bước vào kim tự tháp, cô cố gắng biến nó thành "át chủ bài".
-
Tống Khinh Thần là công tử danh giá của Lỗ Thành, một "lão cán bộ" chính hiệu, chững chạc, cao quý, nho nhã.
Lê Mạn là sinh viên khoa Văn học Trung Quốc của Đại học Kinh Đô, con gái của quản gia nhà họ Tống.
Thuần khiết nhưng quyến rũ, mang vẻ đẹp đầy nữ tính.
Họ gặp nhau tại Hi Viên của nhà họ Tống. Chỉ một ánh nhìn, Tống Khinh Thần đã hoàn toàn sa vào lưới tình.
Tuyết rơi lần đầu gặp gỡ, định tình tại Hồng Kông, hôn nhau trong đêm tuyết.
Đêm ở cảng Victoria, tuyết bay lả tả, ánh mắt Tống Khinh Thần dịu dàng: "Dỗ dành Mạn Mạn."
-
Anh trao cho cô tấm vé bước lên đỉnh kim tự tháp, che chở cho cô trước mọi khó khăn, để cô tận hưởng tháng năm yên bình giữa Kinh Thành.
Lê Mạn biết rõ đây là một tình yêu không thể kiểm soát, nhưng vẫn tỉnh táo để ngã vào vòng tay anh.
Người đàn ông ấy quá mức chói lọi.
Cô không thể lừa dối trái tim mình—một đời ngưỡng mộ.
Anh là vị thần cao cao tại thượng của người khác, nhưng lại cam tâm tình nguyện làm hạ thần dưới váy cô.
Một ngày nọ, anh đột ngột đến Kinh Thành nhậm chức.
Lê Mạn cứ nghĩ rằng... có lẽ... đó là vì anh muốn đến gần cô hơn một chút...
Yêu nhau rất ngọt, tan vỡ rất đau, tái hợp rất ấm áp.
Văn án:
[Giả nho nhã vs. Tuyệt sắc thật sự]
Lão cán bộ x Đóa hoa tuyết mềm mại, nhất kiến chung tình + tan vỡ rồi tái hợp.
(Chênh lệch chiều cao + tuổi tác + địa vị)
Ngọt ngược theo phong cách hiện thực, không tạo hình nhân vật lý tưởng hóa.
[Một câu tóm gọn]
Phá kén hóa bướm rất đau, ôm lấy mùa xuân lại thật đẹp.
Anh cho cô tấm vé bước vào kim tự tháp, cô cố gắng biến nó thành "át chủ bài".
-
Tống Khinh Thần là công tử danh giá của Lỗ Thành, một "lão cán bộ" chính hiệu, chững chạc, cao quý, nho nhã.
Lê Mạn là sinh viên khoa Văn học Trung Quốc của Đại học Kinh Đô, con gái của quản gia nhà họ Tống.
Thuần khiết nhưng quyến rũ, mang vẻ đẹp đầy nữ tính.
Họ gặp nhau tại Hi Viên của nhà họ Tống. Chỉ một ánh nhìn, Tống Khinh Thần đã hoàn toàn sa vào lưới tình.
Tuyết rơi lần đầu gặp gỡ, định tình tại Hồng Kông, hôn nhau trong đêm tuyết.
Đêm ở cảng Victoria, tuyết bay lả tả, ánh mắt Tống Khinh Thần dịu dàng: "Dỗ dành Mạn Mạn."
-
Anh trao cho cô tấm vé bước lên đỉnh kim tự tháp, che chở cho cô trước mọi khó khăn, để cô tận hưởng tháng năm yên bình giữa Kinh Thành.
Lê Mạn biết rõ đây là một tình yêu không thể kiểm soát, nhưng vẫn tỉnh táo để ngã vào vòng tay anh.
Người đàn ông ấy quá mức chói lọi.
Cô không thể lừa dối trái tim mình—một đời ngưỡng mộ.
Anh là vị thần cao cao tại thượng của người khác, nhưng lại cam tâm tình nguyện làm hạ thần dưới váy cô.
Một ngày nọ, anh đột ngột đến Kinh Thành nhậm chức.
Lê Mạn cứ nghĩ rằng... có lẽ... đó là vì anh muốn đến gần cô hơn một chút...
Yêu nhau rất ngọt, tan vỡ rất đau, tái hợp rất ấm áp.
Danh Sách Chương Trong Lòng Bàn Tay - Phong Nguyệt Đô Tương Quan TruyenChu
- #201Chương 201: Gọi cô là Lê Mạn hay bà Diệp?
- #202Chương 202: Cái gọi là tinh thần hợp đồng
- #203Chương 203: Hưởng Hưởng đến thế gian
- #204Chương 204: Quan điểm “phá cục” của cô
- #205Chương 205: Gặp gỡ không chút ấm áp
- #206Chương 206: Duyên phận của người theo chủ nghĩa duy vật
- #207Chương 207: Cùng ngắm tuyết Paris
- #208Chương 208: Có chăng u sầu chỉ là điên cuồng trong sáng
- #209Chương 209: Biến cố cuộc đời
- #210Chương 210: Huyết thống đúng là một điều kỳ diệu, mang theo cả sự chữa lành
- #211Chương 211: Tỉnh mộng
- #212Chương 212: Điểm dừng của chim di trú
- #213Chương 213: Gần quê lòng càng bối rối
- #214Chương 214: Chuyến bay của cô không đến theo lộ trình
- #215Chương 215: Ánh sáng cứu rỗi
- #216Chương 216: Rời đi không ngoảnh lại
- #217Chương 217: Lật bài
- #218Chương 218: Người và hoa đào cùng rực rỡ
- #219Chương 219: ‘Thu phục’ Hưởng Hưởng
- #220Chương 220: Cuộc đời nhiều ngã rẽ
- #221Chương 221: Cuộc chiến của thần tiên
- #222Chương 222: Lãng mạn chỉ dành cho người hiểu
- #223Chương 223: Giả nghiêm túc không bằng thật sự phát điên
- #224Chương 224: Cha anh đã trở về
- #225Chương 225: Hòa giải với thời gian
- #226Chương 226: Cố nhân
- #227Chương 227: Nếu có kiếp sau
- #228Chương 228: Đón cô ấy từ cơ quan
- #229Chương 229: Sự kiên trì của anh
- #230Chương 230: Mạn Mạn – Nữ chủ nhân
- #231Chương 231: Cầu hôn
- #232Chương 232: Đàn ông đích thực
- #233Chương 233: Kết tinh
- #234Chương 234: Thái độ của chủ mẫu nhà họ Tống
- #235Chương 235: Quân Tử và Hoa Nhài ở Paris
- #236Chương 236: Người bạn quen biết đã lâu
- #237Chương 237: Hai thế hệ phụ nữ nhà họ Tống
- #238Chương 238: Biết tin mang thai
- #239Chương 239: Nhất minh kinh nhân
- #240Chương 240: Chim khách đậu cành mai
- #241Chương 241: Thế giới của người lớn
- #242Chương 242: Ý nghĩa hoa nhung tuyết – Mãi mãi yêu em [Hoàn chính văn]
- #243Chương 243: Ngọt ngào khi mang thai
- #244Chương 244: Không chỉ một quyết định
- #245Chương 245: Song kỳ lâm môn
- #246Chương 246: Nhân duyên của Chu Dự
- #247Chương 247: ‘Tình yêu Plato’ của Diệp Quân Dật và Uyển Nhi
- #248Chương 248: Ai đã thu phục Cơ trưởng Đỗ?
- #249Chương 249: Cùng nhau ngắm tuyết
- #250Chương 250: Chữ “Trì” trong Trì Vị