
Còn tiếp
Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia
392
Chương
0
Lượt xem
295570
Đề cử
Giới Thiệu Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia Truyện Chữ
Truyện Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia là một truyện khá mới mẻ và thu hút, truyện được tác giả Tặc Mi Thử Nhãn xây dựng với tình tiết hết sức thú vị, không hề đặt nặng những về không gian thời gian nhưng lại cho bạn đọc một cái nhìn mới mẻ lạ lẫm về thế giới xuyên qua thời gian, không gian. Chợt có chút gì đó gợi mở cho bạn đọc về cuộc sống, tưởng như không liên quan gì lắm chỉ là câu chuyện giải trí nhưng đồng thời cũng là một truyện gửi tới bài học riêng không lớn nhưng cũng nên để tâm chút ít.
Truyện kể về một người sinh viên tên Phương Tranh xuyên ngược không gian về thời cổ đại, tới thế giới cổ đại, linh hồn của Phương Tranh nhập vào người một gã thiếu gia còn nhà phú hào. Hắn không muốn thay đổi thế giới này, hắn thầm nghĩ cứ an nhàn làm một cái thiếu gia, nhất biểu nhân tài có khi cũng là một cái trọng tội. Thế giới này chính là bởi vì hắn đến đây, cho nên đã lặng lẽ thay đổi...
Mùa xuân năm 2009, tại một thành phố nhỏ phía Bắc, Trung Quốc. Trong đại sảnh nhà tang lễ…. Một hồi tang lễ truy điệu đang được cử hành hừng hực khí thế, bầu không khí trong phòng nặng nề mà trang nghiêm, nhạc tang vang lên, tiếng khóc rung trời. Tham gia lễ truy điệu đều là thân nhân trực hệ cùng bạn học của người chết, lúc này, một người trung niên nam tử thuận tay cầm tờ bản thảo, gằn từng tiếng đọc về cuộc đời của người đã khuất. Dưới chỗ ngồi, thì đang bàn tán xôn xao.
“ Ai, nói đi là đi, mới hai mươi mấy tuổi a, như thế nào lại nghĩ quẩn đến vậy.” Một người nam tử trẻ tuổi mang mắt kính, lắc đầu thở dài.
“ Ai, rốt cuộc, tại sao hắn lại chết?” Đám người chung quanh, sôi nổi hỏi ngược lại.
“ Nhỏ giọng một chút, nghe nói, là hắn tự sát, tự sát vì tình, trước lúc hắn chết trong tay cầm hai tấm ảnh nữ nhân…” Kính mắt nam tử nói như là hiểu rõ, bi tráng vô cùng.
“ Tại sao lại có thể như vậy? Ta thường xuyên uống rượu cùng hắn, mà chưa nghe thấy hắn nói thích nữ nhân nào a, lại còn hai ư?” Biểu tình trên mặt của đám người giống như không dám tin.
“ Ta cũng nghĩ không ra, hơn nữa, coi như là tự tử vì tình, ôm ảnh một cô nương rồi tự sát là được, nhưng không hiểu, hắn ôm hai tấm để làm cái gì nữa? Chẳng lẽ, hắn tự tử là vì hai cô nương kia?” Kính mắt nam nhân hơi tỏ ra thông minh, suy luận.
" Người ta như vậy được gọi là bác ái, không hiểu gì sao? Ai, ta nói cho các ngươi biết, nghe bên pháp y nói, hắn chết rất mãn nguyện."
Truyện kể về một người sinh viên tên Phương Tranh xuyên ngược không gian về thời cổ đại, tới thế giới cổ đại, linh hồn của Phương Tranh nhập vào người một gã thiếu gia còn nhà phú hào. Hắn không muốn thay đổi thế giới này, hắn thầm nghĩ cứ an nhàn làm một cái thiếu gia, nhất biểu nhân tài có khi cũng là một cái trọng tội. Thế giới này chính là bởi vì hắn đến đây, cho nên đã lặng lẽ thay đổi...
Mùa xuân năm 2009, tại một thành phố nhỏ phía Bắc, Trung Quốc. Trong đại sảnh nhà tang lễ…. Một hồi tang lễ truy điệu đang được cử hành hừng hực khí thế, bầu không khí trong phòng nặng nề mà trang nghiêm, nhạc tang vang lên, tiếng khóc rung trời. Tham gia lễ truy điệu đều là thân nhân trực hệ cùng bạn học của người chết, lúc này, một người trung niên nam tử thuận tay cầm tờ bản thảo, gằn từng tiếng đọc về cuộc đời của người đã khuất. Dưới chỗ ngồi, thì đang bàn tán xôn xao.
“ Ai, nói đi là đi, mới hai mươi mấy tuổi a, như thế nào lại nghĩ quẩn đến vậy.” Một người nam tử trẻ tuổi mang mắt kính, lắc đầu thở dài.
“ Ai, rốt cuộc, tại sao hắn lại chết?” Đám người chung quanh, sôi nổi hỏi ngược lại.
“ Nhỏ giọng một chút, nghe nói, là hắn tự sát, tự sát vì tình, trước lúc hắn chết trong tay cầm hai tấm ảnh nữ nhân…” Kính mắt nam tử nói như là hiểu rõ, bi tráng vô cùng.
“ Tại sao lại có thể như vậy? Ta thường xuyên uống rượu cùng hắn, mà chưa nghe thấy hắn nói thích nữ nhân nào a, lại còn hai ư?” Biểu tình trên mặt của đám người giống như không dám tin.
“ Ta cũng nghĩ không ra, hơn nữa, coi như là tự tử vì tình, ôm ảnh một cô nương rồi tự sát là được, nhưng không hiểu, hắn ôm hai tấm để làm cái gì nữa? Chẳng lẽ, hắn tự tử là vì hai cô nương kia?” Kính mắt nam nhân hơi tỏ ra thông minh, suy luận.
" Người ta như vậy được gọi là bác ái, không hiểu gì sao? Ai, ta nói cho các ngươi biết, nghe bên pháp y nói, hắn chết rất mãn nguyện."
Danh Sách Chương Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia TruyenChu
- #151Chương 152: Lấy lui làm tiến
- #152Chương 153: Hành hung cuồng sĩ
- #153Chương 154: Lén gặp tình lang
- #154Chương 155: Cha nào con đó
- #155Chương 156: Ngẫu ngộ
- #156Chương 157: Xem cờ không nên nói leo
- #157Chương 158: Tình thiêu Phượng tỷ ( thượng)
- #158Chương 159: Tình thiêu Phượng tỷ (Hạ)
- #159Chương 160: Ta muốn giết hắn (Thượng)
- #160Chương 161: Muốn cho toàn thiên hạ đều nghe được (Thượng Hạ)
- #161Chương 162: Hí kịch
- #162Chương 163: Kết phường, chia tiền
- #163Chương 164: Tiểu phát tài (Thượng Hạ)
- #164Chương 165: Đơn giản như bạc vậy (Thượng Hạ)
- #165Chương 166: Thời cơ khởi sự (Thượng Hạ)
- #166Chương 167: Cả vườn xuân sắc (Thượng Hạ)
- #167Chương 168: Nam nhân bạc tình (Thượng)
- #168Chương 169: Trộm rượu
- #169Chương 170: Trộm rượu
- #170Chương 171: Trước ngày ấn định ( thượng)
- #171Chương 172: Đương triều hạch tội ( thượng)
- #172Chương 173: Vu cáo
- #173Chương 174: Đại hôn ( thượng) (P1)
- #174Chương 175: Đại hôn ( trung) (P3)
- #175Chương 176: Đại hôn (hạ) (P4)
- #176Chương 177: Hoàn cảnh xấu ( thượng)
- #177Chương 178: Viện binh ( thượng)
- #178Chương 179: Bôn đào (thượng) (P1)
- #179Chương 180: Bôn đào (hạ) (P3)
- #180Chương 181: Đục nước béo cò ( thượng)
- #181Chương 182: Ra khỏi thành ( thượng)
- #182Chương 183: Tập sát (Thượng)
- #183Chương 184: Thoát khốn (Thượng)
- #184Chương 185: Cùng đường mạt lộ (Thượng)
- #185Chương 186: Phong thưởng và tiễu trừ (Thượng)
- #186Chương 187: Quyền hành
- #187Chương 188: Đêm động phòng lỡ làng
- #188Chương 189: Thẩm vấn (Thượng)
- #189Chương 190: Thẩm vấn (Hạ) Hồi 1 + 2
- #190Chương 191: Họa phúc khôn lường
- #191Chương 192: Xét nhà
- #192Chương 193: Phan nghịch tặc đền tội
- #193Chương 194: Bị đập muộn côn
- #194Chương 195: Phương thiếu đã chết?
- #195Chương 196: Huyết thệ
- #196Chương 197: Ổ thổ phỉ
- #197Chương 198: Dấu răng đính ước
- #198Chương 199: Sơ thức đương gia
- #199Chương 200: Nữ thổ phỉ tinh thần phân liệt
- #200Chương 201: Ổ cướp nội chiến