
Còn tiếp
Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia
392
Chương
0
Lượt xem
295570
Đề cử
Giới Thiệu Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia Truyện Chữ
Truyện Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia là một truyện khá mới mẻ và thu hút, truyện được tác giả Tặc Mi Thử Nhãn xây dựng với tình tiết hết sức thú vị, không hề đặt nặng những về không gian thời gian nhưng lại cho bạn đọc một cái nhìn mới mẻ lạ lẫm về thế giới xuyên qua thời gian, không gian. Chợt có chút gì đó gợi mở cho bạn đọc về cuộc sống, tưởng như không liên quan gì lắm chỉ là câu chuyện giải trí nhưng đồng thời cũng là một truyện gửi tới bài học riêng không lớn nhưng cũng nên để tâm chút ít.
Truyện kể về một người sinh viên tên Phương Tranh xuyên ngược không gian về thời cổ đại, tới thế giới cổ đại, linh hồn của Phương Tranh nhập vào người một gã thiếu gia còn nhà phú hào. Hắn không muốn thay đổi thế giới này, hắn thầm nghĩ cứ an nhàn làm một cái thiếu gia, nhất biểu nhân tài có khi cũng là một cái trọng tội. Thế giới này chính là bởi vì hắn đến đây, cho nên đã lặng lẽ thay đổi...
Mùa xuân năm 2009, tại một thành phố nhỏ phía Bắc, Trung Quốc. Trong đại sảnh nhà tang lễ…. Một hồi tang lễ truy điệu đang được cử hành hừng hực khí thế, bầu không khí trong phòng nặng nề mà trang nghiêm, nhạc tang vang lên, tiếng khóc rung trời. Tham gia lễ truy điệu đều là thân nhân trực hệ cùng bạn học của người chết, lúc này, một người trung niên nam tử thuận tay cầm tờ bản thảo, gằn từng tiếng đọc về cuộc đời của người đã khuất. Dưới chỗ ngồi, thì đang bàn tán xôn xao.
“ Ai, nói đi là đi, mới hai mươi mấy tuổi a, như thế nào lại nghĩ quẩn đến vậy.” Một người nam tử trẻ tuổi mang mắt kính, lắc đầu thở dài.
“ Ai, rốt cuộc, tại sao hắn lại chết?” Đám người chung quanh, sôi nổi hỏi ngược lại.
“ Nhỏ giọng một chút, nghe nói, là hắn tự sát, tự sát vì tình, trước lúc hắn chết trong tay cầm hai tấm ảnh nữ nhân…” Kính mắt nam tử nói như là hiểu rõ, bi tráng vô cùng.
“ Tại sao lại có thể như vậy? Ta thường xuyên uống rượu cùng hắn, mà chưa nghe thấy hắn nói thích nữ nhân nào a, lại còn hai ư?” Biểu tình trên mặt của đám người giống như không dám tin.
“ Ta cũng nghĩ không ra, hơn nữa, coi như là tự tử vì tình, ôm ảnh một cô nương rồi tự sát là được, nhưng không hiểu, hắn ôm hai tấm để làm cái gì nữa? Chẳng lẽ, hắn tự tử là vì hai cô nương kia?” Kính mắt nam nhân hơi tỏ ra thông minh, suy luận.
" Người ta như vậy được gọi là bác ái, không hiểu gì sao? Ai, ta nói cho các ngươi biết, nghe bên pháp y nói, hắn chết rất mãn nguyện."
Truyện kể về một người sinh viên tên Phương Tranh xuyên ngược không gian về thời cổ đại, tới thế giới cổ đại, linh hồn của Phương Tranh nhập vào người một gã thiếu gia còn nhà phú hào. Hắn không muốn thay đổi thế giới này, hắn thầm nghĩ cứ an nhàn làm một cái thiếu gia, nhất biểu nhân tài có khi cũng là một cái trọng tội. Thế giới này chính là bởi vì hắn đến đây, cho nên đã lặng lẽ thay đổi...
Mùa xuân năm 2009, tại một thành phố nhỏ phía Bắc, Trung Quốc. Trong đại sảnh nhà tang lễ…. Một hồi tang lễ truy điệu đang được cử hành hừng hực khí thế, bầu không khí trong phòng nặng nề mà trang nghiêm, nhạc tang vang lên, tiếng khóc rung trời. Tham gia lễ truy điệu đều là thân nhân trực hệ cùng bạn học của người chết, lúc này, một người trung niên nam tử thuận tay cầm tờ bản thảo, gằn từng tiếng đọc về cuộc đời của người đã khuất. Dưới chỗ ngồi, thì đang bàn tán xôn xao.
“ Ai, nói đi là đi, mới hai mươi mấy tuổi a, như thế nào lại nghĩ quẩn đến vậy.” Một người nam tử trẻ tuổi mang mắt kính, lắc đầu thở dài.
“ Ai, rốt cuộc, tại sao hắn lại chết?” Đám người chung quanh, sôi nổi hỏi ngược lại.
“ Nhỏ giọng một chút, nghe nói, là hắn tự sát, tự sát vì tình, trước lúc hắn chết trong tay cầm hai tấm ảnh nữ nhân…” Kính mắt nam tử nói như là hiểu rõ, bi tráng vô cùng.
“ Tại sao lại có thể như vậy? Ta thường xuyên uống rượu cùng hắn, mà chưa nghe thấy hắn nói thích nữ nhân nào a, lại còn hai ư?” Biểu tình trên mặt của đám người giống như không dám tin.
“ Ta cũng nghĩ không ra, hơn nữa, coi như là tự tử vì tình, ôm ảnh một cô nương rồi tự sát là được, nhưng không hiểu, hắn ôm hai tấm để làm cái gì nữa? Chẳng lẽ, hắn tự tử là vì hai cô nương kia?” Kính mắt nam nhân hơi tỏ ra thông minh, suy luận.
" Người ta như vậy được gọi là bác ái, không hiểu gì sao? Ai, ta nói cho các ngươi biết, nghe bên pháp y nói, hắn chết rất mãn nguyện."
Danh Sách Chương Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia TruyenChu
- #201Chương 202: Bát nước bẩn
- #202Chương 203: Đường sống
- #203Chương 204: Gia pháp
- #204Chương 205: Thanh Long Sơn nhị đương gia
- #205Chương 206: Lấy đức thu phục người
- #206Chương 207: Bái sơn
- #207Chương 208: Bảy lần bái sơn
- #208Chương 209: Nuông chiều
- #209Chương 210: Đánh cướp (1+2)
- #210Chương 211: Đánh cướp (3 + 4)
- #211Chương 212: Kinh nghiệm đánh cướp thất bại
- #212Chương 213: Điều tra
- #213Chương 214: Triệu Tuấn lên núi
- #214Chương 215: Ra đề nghi vấn
- #215Chương 216: Nghe trộm
- #216Chương 217: Thất tình
- #217Chương 218: Thân thế La Nguyệt Nương
- #218Chương 219: Truy sát dâm tặc
- #219Chương 220: Tiểu nhân vật
- #220Chương 221: Biển giấm nổi sóng
- #221Chương 222: Anh hùng cứu mỹ nhân
- #222Chương 223: Ngươi rốt cuộc là ai?
- #223Chương 224: Tiêu diệt
- #224Chương 225: Gặp lại
- #225Chương 226: Nhị nữ tranh phong
- #226Chương 227: Phương thiếu hồi kinh
- #227Chương 228: Dịch trữ ý
- #228Chương 229: Hầu gia hồi phủ
- #229Chương 230: Trù tiền
- #230Chương 231: Cầu minh
- #231Chương 232: Tiêu Hoài Viễn đăng môn
- #232Chương 233: Không quan tâm
- #233Chương 234: Sát thủ ca ca rời núi
- #234Chương 235: Dẫn đầu trào lưu thời thượng
- #235Chương 236: Khu hổ nuốt sói
- #236Chương 237: Nghịch thôi
- #237Chương 238: Đánh người, đập xe
- #238Chương 239: Đề cử
- #239Chương 240: Lại gặp ám sát
- #240Chương 241: Cùng Anh vương trở mặt
- #241Chương 242: Phương phủ nổi loạn
- #242Chương 243: Nhân lợi mà hợp
- #243Chương 244: Phân hóa, ly gián
- #244Chương 245: Bồi tội
- #245Chương 246: Gây xích mích
- #246Chương 247: Nhà mới
- #247Chương 248: Kết phường quan thương
- #248Chương 249: Tham cổ
- #249Chương 250: Bộ phận then chốt
- #250Chương 251: Quấy đục nước