
Còn tiếp
Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia
392
Chương
0
Lượt xem
295570
Đề cử
Giới Thiệu Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia Truyện Chữ
Truyện Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia là một truyện khá mới mẻ và thu hút, truyện được tác giả Tặc Mi Thử Nhãn xây dựng với tình tiết hết sức thú vị, không hề đặt nặng những về không gian thời gian nhưng lại cho bạn đọc một cái nhìn mới mẻ lạ lẫm về thế giới xuyên qua thời gian, không gian. Chợt có chút gì đó gợi mở cho bạn đọc về cuộc sống, tưởng như không liên quan gì lắm chỉ là câu chuyện giải trí nhưng đồng thời cũng là một truyện gửi tới bài học riêng không lớn nhưng cũng nên để tâm chút ít.
Truyện kể về một người sinh viên tên Phương Tranh xuyên ngược không gian về thời cổ đại, tới thế giới cổ đại, linh hồn của Phương Tranh nhập vào người một gã thiếu gia còn nhà phú hào. Hắn không muốn thay đổi thế giới này, hắn thầm nghĩ cứ an nhàn làm một cái thiếu gia, nhất biểu nhân tài có khi cũng là một cái trọng tội. Thế giới này chính là bởi vì hắn đến đây, cho nên đã lặng lẽ thay đổi...
Mùa xuân năm 2009, tại một thành phố nhỏ phía Bắc, Trung Quốc. Trong đại sảnh nhà tang lễ…. Một hồi tang lễ truy điệu đang được cử hành hừng hực khí thế, bầu không khí trong phòng nặng nề mà trang nghiêm, nhạc tang vang lên, tiếng khóc rung trời. Tham gia lễ truy điệu đều là thân nhân trực hệ cùng bạn học của người chết, lúc này, một người trung niên nam tử thuận tay cầm tờ bản thảo, gằn từng tiếng đọc về cuộc đời của người đã khuất. Dưới chỗ ngồi, thì đang bàn tán xôn xao.
“ Ai, nói đi là đi, mới hai mươi mấy tuổi a, như thế nào lại nghĩ quẩn đến vậy.” Một người nam tử trẻ tuổi mang mắt kính, lắc đầu thở dài.
“ Ai, rốt cuộc, tại sao hắn lại chết?” Đám người chung quanh, sôi nổi hỏi ngược lại.
“ Nhỏ giọng một chút, nghe nói, là hắn tự sát, tự sát vì tình, trước lúc hắn chết trong tay cầm hai tấm ảnh nữ nhân…” Kính mắt nam tử nói như là hiểu rõ, bi tráng vô cùng.
“ Tại sao lại có thể như vậy? Ta thường xuyên uống rượu cùng hắn, mà chưa nghe thấy hắn nói thích nữ nhân nào a, lại còn hai ư?” Biểu tình trên mặt của đám người giống như không dám tin.
“ Ta cũng nghĩ không ra, hơn nữa, coi như là tự tử vì tình, ôm ảnh một cô nương rồi tự sát là được, nhưng không hiểu, hắn ôm hai tấm để làm cái gì nữa? Chẳng lẽ, hắn tự tử là vì hai cô nương kia?” Kính mắt nam nhân hơi tỏ ra thông minh, suy luận.
" Người ta như vậy được gọi là bác ái, không hiểu gì sao? Ai, ta nói cho các ngươi biết, nghe bên pháp y nói, hắn chết rất mãn nguyện."
Truyện kể về một người sinh viên tên Phương Tranh xuyên ngược không gian về thời cổ đại, tới thế giới cổ đại, linh hồn của Phương Tranh nhập vào người một gã thiếu gia còn nhà phú hào. Hắn không muốn thay đổi thế giới này, hắn thầm nghĩ cứ an nhàn làm một cái thiếu gia, nhất biểu nhân tài có khi cũng là một cái trọng tội. Thế giới này chính là bởi vì hắn đến đây, cho nên đã lặng lẽ thay đổi...
Mùa xuân năm 2009, tại một thành phố nhỏ phía Bắc, Trung Quốc. Trong đại sảnh nhà tang lễ…. Một hồi tang lễ truy điệu đang được cử hành hừng hực khí thế, bầu không khí trong phòng nặng nề mà trang nghiêm, nhạc tang vang lên, tiếng khóc rung trời. Tham gia lễ truy điệu đều là thân nhân trực hệ cùng bạn học của người chết, lúc này, một người trung niên nam tử thuận tay cầm tờ bản thảo, gằn từng tiếng đọc về cuộc đời của người đã khuất. Dưới chỗ ngồi, thì đang bàn tán xôn xao.
“ Ai, nói đi là đi, mới hai mươi mấy tuổi a, như thế nào lại nghĩ quẩn đến vậy.” Một người nam tử trẻ tuổi mang mắt kính, lắc đầu thở dài.
“ Ai, rốt cuộc, tại sao hắn lại chết?” Đám người chung quanh, sôi nổi hỏi ngược lại.
“ Nhỏ giọng một chút, nghe nói, là hắn tự sát, tự sát vì tình, trước lúc hắn chết trong tay cầm hai tấm ảnh nữ nhân…” Kính mắt nam tử nói như là hiểu rõ, bi tráng vô cùng.
“ Tại sao lại có thể như vậy? Ta thường xuyên uống rượu cùng hắn, mà chưa nghe thấy hắn nói thích nữ nhân nào a, lại còn hai ư?” Biểu tình trên mặt của đám người giống như không dám tin.
“ Ta cũng nghĩ không ra, hơn nữa, coi như là tự tử vì tình, ôm ảnh một cô nương rồi tự sát là được, nhưng không hiểu, hắn ôm hai tấm để làm cái gì nữa? Chẳng lẽ, hắn tự tử là vì hai cô nương kia?” Kính mắt nam nhân hơi tỏ ra thông minh, suy luận.
" Người ta như vậy được gọi là bác ái, không hiểu gì sao? Ai, ta nói cho các ngươi biết, nghe bên pháp y nói, hắn chết rất mãn nguyện."
Danh Sách Chương Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia TruyenChu
- #251Chương 252: Kiến nghĩa dũng vi
- #252Chương 253: Nhị vương trở mặt
- #253Chương 254: Luận thế
- #254Chương 255: Thực lực của thái tử
- #255Chương 256: Nhập doanh
- #256Chương 257: So đấu
- #257Chương 258: Lập uy
- #258Chương 259: Hạch tội
- #259Chương 260: Phát sinh tiền thân hậu sự
- #260Chương 261: Người văn hóa thường âm hiểm
- #261Chương 262: Thế cưỡi lưng hổ
- #262Chương 263: Mùa xuân của Mập Mạp
- #263Chương 264: Chuộc thân
- #264Chương 265: Trọng chấn phu cương
- #265Chương 266: Tiềm Long xuất hải
- #266Chương 267: Ủy thác
- #267Chương 268: Sinh thoái chí
- #268Chương 269: Phản gián
- #269Chương 270: Trước đêm mưa gió
- #270Chương 271: Quân vi thần cương (1+2)
- #271Chương 272: Binh vây Thần Liệt sơn (1+2)
- #272Chương 273: Đoạt quyền, phản công (1+2)
- #273Chương 274: Trung phục
- #274Chương 275: Lại bị gõ trộm một côn
- #275Chương 276: Lại bị gõ trộm một côn (3)
- #276Chương 277: Bạc đầu không xa rời
- #277Chương 278: Bao vây
- #278Chương 279: Vô pháp vô thiên
- #279Chương 280: Đế vương đạo
- #280Chương 281: Thái tử phi
- #281Chương 282: Bại quân đến dưới thành
- #282Chương 283: Bình định
- #283Chương 284: Bình định (hạ)
- #284Chương 285: Bị cáo
- #285Chương 286-: 287 : Ta muốn đánh mười người
- #286Chương 288: Việc vui
- #287Chương 289: Đại sự hoàng đế
- #288Chương 290: Thái vương trở về
- #289Chương 291: Phong thưởng chi tranh
- #290Chương 292: Phong thưởng chi tranh (hạ)
- #291Chương 293: Ám tập hung hiểm
- #292Chương 294: Thôi trắc
- #293Chương 295: Có thù tất báo
- #294Chương 296: Ly kinh
- #295Chương 297: Tuyệt cảnh
- #296Chương 298: Thoát hiểm
- #297Chương 299: Giang Nam thủy thâm
- #298Chương 300: Đánh cướp thế gia
- #299Chương 301: Sơ lâm Cô Tô
- #300Chương 302: Nghênh thân đình