
Còn tiếp
Trọng Sinh Sủng Phi
165
Chương
0
Lượt xem
298691
Đề cử
Giới Thiệu Trọng Sinh Sủng Phi Truyện Chữ
Editor: Linh
Số chương: 155
Phùng Liên Dung vẫn cảm thấy, mình và Thái tử duyên phận quá cạn.
Cho nên đời này, nàng chỉ nghĩ không bạc đãi bản thân, ăn tốt uống tốt ngủ tốt, dành giụm tiền gửi cho người nhà cũng liền thỏa mãn.
Kết quả, nàng không chỉ làm những chuyện này, còn sinh hài tử cho Thái tử.
Sau cùng, còn làm nương nương độc sủng lục cung.
Warn: Truyện này sủng tuyệt đối, mang hơi hướng điền văn, có cung đấu nhưng không nhiều, hoàng hậu không quá độc ác, nam 9 độc sủng nữ 9, ai thích thể loại này mời ở lại, ai dị ứng với thể loại này xin dừng chân quay người bước ra.
Review của một bạn đọc convert: Nữ chính thiện lương, ôn nhu và dịu dàng, kiếp trước nàng yêu thái tử từ cái nhìn đầu tiên, nhưng nàng chỉ là một quý nhân, cộng thêm việc chỉ đến gần thái tử thôi là chân tay nàng đã bủn rủn rã rời rồi, nói chi đến việc tranh thủ chân ái, nàng không được sủng, 6 năm sau thì bệnh chết.
Sau đó nàng trọng sinh, nàng vẫn yêu thái tử như vậy, con người ôn nhu tuấn nhã đó.
Nhưng nàng cũng biết học cách bảo vệ mình, gần chàng, nàng hoan hỉ, xa chàng nàng cũng không bi thương.
Nàng điềm tĩnh và không nhút nhát nữa, kiếp này, nàng quý trọng từng phút giây được ở bên chàng, không xa cầu gì nhiều.
Nam chính ấn tượng nàng, vì nàng ôn nhu và thiện lương.
Nam chính yêu nàng có lẽ vì chàng luôn nhìn thấy thâm tình hóa ra không hết trong đôi mắt nàng, chàng sủng nàng. Chàng trở thành hoàng đế, tam cung lục viện vây quanh, nhưng chàng độc sủng nàng, vì nhìn không được nàng bi thương.
Chàng không nói thích nàng, chỉ dùng hành động để thể hiện điều đó.
Chàng muốn nàng thừa nhận trước “Chấp tử tay, bạch đầu giai lão” chàng nói. ”Tam sinh tam thế, thiếp đều muốn gả cho chàng” nàng đáp lời.
Số chương: 155
Phùng Liên Dung vẫn cảm thấy, mình và Thái tử duyên phận quá cạn.
Cho nên đời này, nàng chỉ nghĩ không bạc đãi bản thân, ăn tốt uống tốt ngủ tốt, dành giụm tiền gửi cho người nhà cũng liền thỏa mãn.
Kết quả, nàng không chỉ làm những chuyện này, còn sinh hài tử cho Thái tử.
Sau cùng, còn làm nương nương độc sủng lục cung.
Warn: Truyện này sủng tuyệt đối, mang hơi hướng điền văn, có cung đấu nhưng không nhiều, hoàng hậu không quá độc ác, nam 9 độc sủng nữ 9, ai thích thể loại này mời ở lại, ai dị ứng với thể loại này xin dừng chân quay người bước ra.
Review của một bạn đọc convert: Nữ chính thiện lương, ôn nhu và dịu dàng, kiếp trước nàng yêu thái tử từ cái nhìn đầu tiên, nhưng nàng chỉ là một quý nhân, cộng thêm việc chỉ đến gần thái tử thôi là chân tay nàng đã bủn rủn rã rời rồi, nói chi đến việc tranh thủ chân ái, nàng không được sủng, 6 năm sau thì bệnh chết.
Sau đó nàng trọng sinh, nàng vẫn yêu thái tử như vậy, con người ôn nhu tuấn nhã đó.
Nhưng nàng cũng biết học cách bảo vệ mình, gần chàng, nàng hoan hỉ, xa chàng nàng cũng không bi thương.
Nàng điềm tĩnh và không nhút nhát nữa, kiếp này, nàng quý trọng từng phút giây được ở bên chàng, không xa cầu gì nhiều.
Nam chính ấn tượng nàng, vì nàng ôn nhu và thiện lương.
Nam chính yêu nàng có lẽ vì chàng luôn nhìn thấy thâm tình hóa ra không hết trong đôi mắt nàng, chàng sủng nàng. Chàng trở thành hoàng đế, tam cung lục viện vây quanh, nhưng chàng độc sủng nàng, vì nhìn không được nàng bi thương.
Chàng không nói thích nàng, chỉ dùng hành động để thể hiện điều đó.
Chàng muốn nàng thừa nhận trước “Chấp tử tay, bạch đầu giai lão” chàng nói. ”Tam sinh tam thế, thiếp đều muốn gả cho chàng” nàng đáp lời.
Danh Sách Chương Trọng Sinh Sủng Phi TruyenChu
- #101Chương 100: Báo cho biết
- #102Chương 101: Ý nguyện
- #103Chương 102: Động đất
- #104Chương 103
- #105Chương 104: Bồi đọc
- #106Chương 105: Nho
- #107Chương 106: Bùng nổ
- #108Chương 107: Suy nghĩ
- #109Chương 108: Cùng nhau xử lý lục cung
- #110Chương 109: Mới quản việc
- #111Chương 110: Du ngoạn (1)
- #112Chương 111: Du ngoạn (2)
- #113Chương 112: Chống đối
- #114Chương 113: Va chạm
- #115Chương 114: Bức thư
- #116Chương 115: Chính miệng nói ra
- #117Chương 116: Lời đồn
- #118Chương 117: Âm mưu
- #119Chương 118: Giằng co
- #120Chương 119: Nổi lên mặt nước
- #121Chương 120: Lừa gạt
- #122Chương 121: Quyết định
- #123Chương 122: Phế hậu
- #124Chương 123: Về hưu
- #125Chương 124: Tĩnh vương phủ
- #126Chương 125: Hôn phối
- #127Chương 126: Mẫu nghi thiên hạ (1)
- #128Chương 127: Mẫu nghi thiên hạ (2)
- #129Chương 128: Song hỷ lâm môn
- #130Chương 129: Lòng nghi ngờ
- #131Chương 130: Khảo sát
- #132Chương 131: Oanh bay cỏ mọc (1)
- #133Chương 132: Oanh bay cỏ mọc (2)
- #134Chương 133: Cạnh tranh
- #135Chương 134: Đại duyệt tấu chương
- #136Chương 135: Đoan ngọ
- #137Chương 136: Thành thân
- #138Chương 137: Say rượu
- #139Chương 138: Nghe nói
- #140Chương 139: Dao sắc chặt đay rối
- #141Chương 140: Ly biệt
- #142Chương 141: Đất trồng rau
- #143Chương 142: Một nhà ba người
- #144Chương 143: Song sinh nữ
- #145Chương 144: Một mình rời đi
- #146Chương 145: Mưa gió
- #147Chương 146: Mộng trong mộng (1)
- #148Chương 147: Mộng trong mộng (2)
- #149Chương 148: Một đời một đôi mình
- #150Chương 149: Kiếp trước kiếp này