
Tạm dừng
Tướng Môn Độc Hậu
256
Chương
0
Lượt xem
292847
Đề cử
Giới Thiệu Tướng Môn Độc Hậu Truyện Chữ
Thể loại: Trọng sinh, cường cường, 1vs1, 3S, nữ lạnh lùng, nam phúc hắc
Converter: Củ Lạc
Edit+beta: phương's phương's
Nàng là đích nữ tướng môn, ôn nhu trầm tĩnh, lưu luyến si mê Định vương, hy sinh chỉ vì luyến vì tình. Giúp hắn tranh đấu ,giành thiên hạ, hưng quốc thổ, mạo hiểm thân mình làm con tin nơi đất khách quê người,6 năm phụ tá tưởng đâu sẽ được yêu, trở thành mẫu nghi thiên hạ. Chẳng thể ngờ, 5 năm trở về, hậu cung đã chẳng còn chỗ cho nàng dung thân . Trong ngực hắn là mỹ nhân tươi cười xinh đẹp:
-“Tỷ tỷ, giang sơn định rồi, ngươi cũng nên lui.”
Nữ nhi chết thảm, Thái tử bị phế. Thẩm gia cả nhà trung liệt, không một ai may mắn thoát khỏi. Hắn lật ngửa ván bài,khiến cả gia tộc tang vong!
Thẩm Diệu như thế nào cũng không nghĩ tới, hoạn nạn vợ chồng, chàng chàng thiếp thiếp mà nàng tâm tâm niệm niệm, bất quá chỉ là một hồi gặp dịp thì chơi. Thật chê cười!
Hắn nói:
-“ Nể tình ngươi theo bồi trẫm 20 năm, ban thưởng toàn thi, tạ ơn đi.”
Ba thước bạch lăng ban xuống, Thẩm Diệu hạ lời thề độc:
《Ngày ta chết, dư cùng nhữ giai vong!》*cái nè không hiểu aaa.help*
Trùng sinh hồi 14 tuổi năm ấy, bi kịch chưa phát sinh, thân nhân còn vui vẻ nói cười, nàng vẫn là đích nữ tương tướng môn văn nhã dịu dàng. Cực phẩm thân thích rắp tâm hại người, đường tỷ đường muội ác độc vô tình, di nương mới vào cửa như hổ rình mồi, còn có tên cặn bã ý đồ muốn làm lại trò cũ?
Gia tộc nàng muốn bảo vệ, đại thù muốn báo, giang sơn đế vị, cũng muốn chia 1 bát canh. Đời này, chờ xem ai mới là người cười sau!
Nhưng là hắn ,tiểu Hầu gia Tạ gia, cầm thương rong ruổi trên lưng ngựa,kiệt ngạo thiếu niên, lại đứng ở đầu tường nhà nàng mà ngạo nghễ:
-“Chẳng phải chỉ là một chiếc ghế hoàng quyền , nhớ kỹ, thiên hạ thuộc về ngươi,nhưng ngươi -- là của ta!”
-- U châu mười ba kinh. -- là của nàng.
-- Mạc Bắc định nguyên thành. -- thuộc về nàng.
-- Giang Nam Dự châu, định tây Đông hải, Lâm An thanh hồ, Lạc Dương cổ thành.
-- cũng là của nàng.
-- tất cả đều của ta, Tạ Cảnh Hành ngươi rốt cuộc muốn cái gì?
-- ân, nàng. --- ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ -------- Lúc ban đầu hắn hờ hững nói:“Thẩm gia và tạ gia hai nhà phân biệt rõ ràng, Thẩm gia nha đầu ngươi đột nhiên lại tốt vậy,chắc chắn không có hảo ý!”
Sau lại hắn bình tĩnh nói:
-“Đều là những người không có mắt , Thẩm Diệu nàng nên an phận, có bản hầu chịu trách nhiệm, ai dám bức nàng lập gia đình?” Sau nữa hắn ngạo kiều nói:
-“Càn Khôn nhiều chuyện cũng không gì hơn cái này. Thẩm Kiều Kiều, vạn dặm giang sơn, nàng và ta hai người chia cắt như thế nào?”
Cuối cùng, hắn khí phách vung tay lên:
-“Tức phụ, chia đến chia đi thật phiền toái, chẳng phân biệt được ! Tất cả đều thuộc về nàng, vậy được chưa,nhưng nàng là của ta!”
Thẩm Diệu:
-“Cấp bản cung lệnh bài xuất cung!”
Converter: Củ Lạc
Edit+beta: phương's phương's
Nàng là đích nữ tướng môn, ôn nhu trầm tĩnh, lưu luyến si mê Định vương, hy sinh chỉ vì luyến vì tình. Giúp hắn tranh đấu ,giành thiên hạ, hưng quốc thổ, mạo hiểm thân mình làm con tin nơi đất khách quê người,6 năm phụ tá tưởng đâu sẽ được yêu, trở thành mẫu nghi thiên hạ. Chẳng thể ngờ, 5 năm trở về, hậu cung đã chẳng còn chỗ cho nàng dung thân . Trong ngực hắn là mỹ nhân tươi cười xinh đẹp:
-“Tỷ tỷ, giang sơn định rồi, ngươi cũng nên lui.”
Nữ nhi chết thảm, Thái tử bị phế. Thẩm gia cả nhà trung liệt, không một ai may mắn thoát khỏi. Hắn lật ngửa ván bài,khiến cả gia tộc tang vong!
Thẩm Diệu như thế nào cũng không nghĩ tới, hoạn nạn vợ chồng, chàng chàng thiếp thiếp mà nàng tâm tâm niệm niệm, bất quá chỉ là một hồi gặp dịp thì chơi. Thật chê cười!
Hắn nói:
-“ Nể tình ngươi theo bồi trẫm 20 năm, ban thưởng toàn thi, tạ ơn đi.”
Ba thước bạch lăng ban xuống, Thẩm Diệu hạ lời thề độc:
《Ngày ta chết, dư cùng nhữ giai vong!》*cái nè không hiểu aaa.help*
Trùng sinh hồi 14 tuổi năm ấy, bi kịch chưa phát sinh, thân nhân còn vui vẻ nói cười, nàng vẫn là đích nữ tương tướng môn văn nhã dịu dàng. Cực phẩm thân thích rắp tâm hại người, đường tỷ đường muội ác độc vô tình, di nương mới vào cửa như hổ rình mồi, còn có tên cặn bã ý đồ muốn làm lại trò cũ?
Gia tộc nàng muốn bảo vệ, đại thù muốn báo, giang sơn đế vị, cũng muốn chia 1 bát canh. Đời này, chờ xem ai mới là người cười sau!
Nhưng là hắn ,tiểu Hầu gia Tạ gia, cầm thương rong ruổi trên lưng ngựa,kiệt ngạo thiếu niên, lại đứng ở đầu tường nhà nàng mà ngạo nghễ:
-“Chẳng phải chỉ là một chiếc ghế hoàng quyền , nhớ kỹ, thiên hạ thuộc về ngươi,nhưng ngươi -- là của ta!”
-- U châu mười ba kinh. -- là của nàng.
-- Mạc Bắc định nguyên thành. -- thuộc về nàng.
-- Giang Nam Dự châu, định tây Đông hải, Lâm An thanh hồ, Lạc Dương cổ thành.
-- cũng là của nàng.
-- tất cả đều của ta, Tạ Cảnh Hành ngươi rốt cuộc muốn cái gì?
-- ân, nàng. --- ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ -------- Lúc ban đầu hắn hờ hững nói:“Thẩm gia và tạ gia hai nhà phân biệt rõ ràng, Thẩm gia nha đầu ngươi đột nhiên lại tốt vậy,chắc chắn không có hảo ý!”
Sau lại hắn bình tĩnh nói:
-“Đều là những người không có mắt , Thẩm Diệu nàng nên an phận, có bản hầu chịu trách nhiệm, ai dám bức nàng lập gia đình?” Sau nữa hắn ngạo kiều nói:
-“Càn Khôn nhiều chuyện cũng không gì hơn cái này. Thẩm Kiều Kiều, vạn dặm giang sơn, nàng và ta hai người chia cắt như thế nào?”
Cuối cùng, hắn khí phách vung tay lên:
-“Tức phụ, chia đến chia đi thật phiền toái, chẳng phân biệt được ! Tất cả đều thuộc về nàng, vậy được chưa,nhưng nàng là của ta!”
Thẩm Diệu:
-“Cấp bản cung lệnh bài xuất cung!”
Danh Sách Chương Tướng Môn Độc Hậu TruyenChu
- #101Chương 92-2: Rằm tháng giêng (2)
- #102Chương 93: Thẩm diệu mất tích (1)
- #103Chương 93-2: Thẩm diệu mất tích (3)
- #104Chương 94: Anh hùng cứu tiểu nha đâu
- #105Chương 95: Hai người một chỗ
- #106Chương 96: Thân cận
- #107Chương 97: Kẻ ác lại đến
- #108Chương 98: Thị uy
- #109Chương 99: Gian phu xuất hiện
- #110Chương 100: Giúp kinh sở sở ra tay
- #111Chương 101: Say rượu
- #112Chương 102: Chuyện cười
- #113Chương 103: Một đám quái nhân
- #114Chương 104: Giết gian phu
- #115Chương 105: Giết người đền mạng
- #116Chương 106: Kẻ ác cắn nhau
- #117Chương 107: Đoạn tử tuyệt tôn
- #118Chương 108: Ái mộ tiên sinh bùi lang?
- #119Chương 109: Hoàn lương
- #120Chương 110: Thu phục bùi lang
- #121Chương 111: Được mời vào cung
- #122Chương 112: Xin ra chiến trường
- #123Chương 113: Hôn gián tiếp
- #124Chương 114: Khinh thường hận
- #125Chương 115: Tịch thu binh quyền
- #126Chương 116: Tiểu hầu gia không có tương lai
- #127Chương 117: Ca ca tạ gia
- #128Chương 118: Trai lơ
- #129Chương 118-2: La gia
- #130Chương 119: Đột quyết tấn công
- #131Chương 120: Trọng chấn la gia quân
- #132Chương 121: Hai năm sau
- #133Chương 122: Hồi kinh
- #134Chương 123: Duệ vương
- #135Chương 124: Tỷ thí với minh an
- #136Chương 125: Hù chết ngươi
- #137Chương 126: Gặp lại cố nhân
- #138Chương 127: Thiếu
- #139Chương 128: Hàng xóm là duệ vương
- #140Chương 129: Kiều kiều của ta
- #141Chương 130: Người không bằng hổ
- #142Chương 131: Bổn vương giúp ngươi
- #143Chương 132: Thường tại thanh
- #144Chương 133: Nhiệt tình
- #145Chương 134: Ác mộng
- #146Chương 135: Hôn sự
- #147Chương 136: Bổn vương muốn cưới nàng
- #148Chương 137: Biến mộng thành thực
- #149Chương 138: Kiều kiều yếu ớt
- #150Chương 139: Không xong