
Còn tiếp
Tướng Phủ Ngốc Thê
156
Chương
0
Lượt xem
302340
Đề cử
Giới Thiệu Tướng Phủ Ngốc Thê Truyện Chữ
Converter: Ngocquynh520
Editor: Ciao J, Maria Nyoko, White Silk-Hazye, Bat.
Số chương: 119
Gần đây ở Phượng Lăng Triều có hai tin tức cực kỳ nóng hổi:
"Nghe nói, Tam công tử Tướng phủ lạ có tin vui, hình như còn là con trai. . ."
"Còn nữa nè, đích tiểu thư của Trấn Nam Hầu phủ, đã chuẩn bị cưới tên ngốc kia, ba ngày sau sẽ gả vào Tướng phủ. . ."
Thật có chuyện như vậy?
Đường Mẫn vừa hé mắt, liền nghe thấy tiếng kêu than không ngừng: "Nữ nhi của ta đúng là số khổ mà. Bọn họ khinh người quá đáng, lại muốn gả con cho cái tên quái thai đó, nam nhân mà lại sinh con, sao có chuyện nghiệp chướng thế này!".
What the hell?! Chưa biết đầu cua tai nheo ra sao đã phải gả đi? Mà tên kia lại còn là nam nhân mang thai??
Nhủ bụng định trốn đi, nhưng sau khi nhìn lại thân thể gầy nhỏ mềm yếu này Đường Mẫn liền khẳng định chưa chạy được bao xa thì chắc chắn liền bị bắt trở lại rồi.
Nếu đã không có chỗ để đi, thì được thôi, gả thì gả! Không phải phu quân tương lai có tin vui sao, vừa may, thoát khỏi cảnh bị ép động phòng, ngay cả sinh con cũng miễn. . .
Vào đêm động phòng hoa chúc:
Mỗ nữ nhìn chằm chằm vào nam nhân như đang có bầu ba tháng ở phía đối diện, hứng thú trêu chọc: "Chậc chậc, phu quân, xem thân hình của ngươi này, thật là nặng nề nha! Ta dù có muốn động phòng cũng đành lực bất tòng tâm thôi!".
Nam nhân kia nghe thấy thế liền chậm rãi đi đến, một tay chống lên giường, một tay bắt đầu nới dây lưng: "Phu nhân, ngươi đang lo lắng không được thượng sao!".
Nguy hiểm thật! Là ai đã phao tin đồn nhảm, nói tên nam nhân này cô độc quái dị, cạy miệng cũng không nói nửa chữ chứ, rõ ràng là một tên hồ ly phúc hắc mà!
Ngày lại mặt:
"Phu quân, ngươi xem, đã đến cửa chính rồi, ta dìu ngươi vào nhé!", mỗ nữ mặt đầy hả hê nói.
"Phu nhân, ngươi thì nhìn quen rồi nhưng nhạc phụ đại nhân chưa chắc đã vậy đâu!"
"Không sao, nếu ai dám nói, ta liền bảo với bọn họ đứa trẻ trong bụng chính là con của ta!", mỗ nữ vỗ ngực đảm bảo.
Mỗ cha thấy thế không bình tĩnh nổi nữa. Nữ nhi của ta đúng là đồ ngốc mà. Con gì chứ, ngươi làm sao mà có khả năng ấy được!
Editor: Ciao J, Maria Nyoko, White Silk-Hazye, Bat.
Số chương: 119
Gần đây ở Phượng Lăng Triều có hai tin tức cực kỳ nóng hổi:
"Nghe nói, Tam công tử Tướng phủ lạ có tin vui, hình như còn là con trai. . ."
"Còn nữa nè, đích tiểu thư của Trấn Nam Hầu phủ, đã chuẩn bị cưới tên ngốc kia, ba ngày sau sẽ gả vào Tướng phủ. . ."
Thật có chuyện như vậy?
Đường Mẫn vừa hé mắt, liền nghe thấy tiếng kêu than không ngừng: "Nữ nhi của ta đúng là số khổ mà. Bọn họ khinh người quá đáng, lại muốn gả con cho cái tên quái thai đó, nam nhân mà lại sinh con, sao có chuyện nghiệp chướng thế này!".
What the hell?! Chưa biết đầu cua tai nheo ra sao đã phải gả đi? Mà tên kia lại còn là nam nhân mang thai??
Nhủ bụng định trốn đi, nhưng sau khi nhìn lại thân thể gầy nhỏ mềm yếu này Đường Mẫn liền khẳng định chưa chạy được bao xa thì chắc chắn liền bị bắt trở lại rồi.
Nếu đã không có chỗ để đi, thì được thôi, gả thì gả! Không phải phu quân tương lai có tin vui sao, vừa may, thoát khỏi cảnh bị ép động phòng, ngay cả sinh con cũng miễn. . .
Vào đêm động phòng hoa chúc:
Mỗ nữ nhìn chằm chằm vào nam nhân như đang có bầu ba tháng ở phía đối diện, hứng thú trêu chọc: "Chậc chậc, phu quân, xem thân hình của ngươi này, thật là nặng nề nha! Ta dù có muốn động phòng cũng đành lực bất tòng tâm thôi!".
Nam nhân kia nghe thấy thế liền chậm rãi đi đến, một tay chống lên giường, một tay bắt đầu nới dây lưng: "Phu nhân, ngươi đang lo lắng không được thượng sao!".
Nguy hiểm thật! Là ai đã phao tin đồn nhảm, nói tên nam nhân này cô độc quái dị, cạy miệng cũng không nói nửa chữ chứ, rõ ràng là một tên hồ ly phúc hắc mà!
Ngày lại mặt:
"Phu quân, ngươi xem, đã đến cửa chính rồi, ta dìu ngươi vào nhé!", mỗ nữ mặt đầy hả hê nói.
"Phu nhân, ngươi thì nhìn quen rồi nhưng nhạc phụ đại nhân chưa chắc đã vậy đâu!"
"Không sao, nếu ai dám nói, ta liền bảo với bọn họ đứa trẻ trong bụng chính là con của ta!", mỗ nữ vỗ ngực đảm bảo.
Mỗ cha thấy thế không bình tĩnh nổi nữa. Nữ nhi của ta đúng là đồ ngốc mà. Con gì chứ, ngươi làm sao mà có khả năng ấy được!
Danh Sách Chương Tướng Phủ Ngốc Thê TruyenChu
- #101Chương 81: Dọ thám Hoàng Lăng
- #102Chương 82: Thân thế Quân Mạc Ly!
- #103Chương 82-2: Thân thế Quân Mạc Ly! (2)
- #104Chương 83-1: Từ chối nhận cha! (1)
- #105Chương 83-2: Từ chối nhận cha! (2)
- #106Chương 84-1: Tại sao lại kim ốc tàng kiều (1)
- #107Chương 84-2: Tại sao lại kim ốc tàng kiều (2)
- #108Chương 85-1: Một bạt tai ngoan độc (1)
- #109Chương 85-2: Một bạt tai ngoan độc (2)
- #110Chương 86: Kết cục của nữ kiêu ngạo
- #111Chương 87: Huyết Lan cung bị hủy
- #112Chương 88: A Ly, ta sợ!
- #113Chương 89-1: Công khai thừa nhận!
- #114Chương 89-2: Công khai thừa nhận! (2)
- #115Chương 90: Quân Vô Ưu hiện rõ phách lối
- #116Chương 91: Hắn mới là cha ruột?!
- #117Chương 92-1: Tội đoạt vợ con của người khác (1)
- #118Chương 92-2: Tội đoạt vợ con của người khác (2)
- #119Chương 93: Cứ thế này về Tướng phủ
- #120Chương 94-1: Trở về Hầu phủ (1)
- #121Chương 94-2: Trở về Hầu phủ (2)
- #122Chương 95: Nàng chọn đi!
- #123Chương 96: Lan Thược, Cảnh Tu tức giận
- #124Chương 97: Gặp nhau, biểu lộ tất cả
- #125Chương 98: Bị buộc phải hiện thân
- #126Chương 99: Tình của Lan Thược, chấp nhân của Bách Lý Ưu
- #127Chương 100: Nghỉ đêm trên núi cao!
- #128Chương 101: Kinh sợ gặp Cảnh Ngoạt
- #129Chương 102: Gặp lại mẹ ruột
- #130Chương 103: Thấy rõ tim của mình
- #131Chương 104: Lòng ghen tỵ của nữ nhân
- #132Chương 105
- #133Chương 106: Bách Lý Ưu hiện thân
- #134Chương 107: Giải quyết
- #135Chương 108: Gặp mặt
- #136Chương 109: Rời khỏi tướng phủ
- #137Chương 110: Hầu phủ gặp mặt nói chuyện!
- #138Chương 111: Quả thật tuyệt phối
- #139Chương 112: Theo sát phía sau!
- #140Chương 113: Cảm nhận được âm mưu
- #141Chương 114: Suy nghĩ trong sáng
- #142Chương 115: Hồ ly biến hóa thành người
- #143Chương 116: Phượng Tiêu
- #144Chương 117: Thanh Phong thổ lộ!
- #145Chương 118: Cẩn thận
- #146Chương 119: Động phòng hoa chúc (Hoàn)
- #147Chương 147
- #148Chương 148
- #149Chương 149
- #150Chương 150