
Tạm dừng
Vùng Đất Vô Hình
156
Chương
0
Lượt xem
294003
Đề cử
Giới Thiệu Vùng Đất Vô Hình Truyện Chữ
Tác giả: Thám Hoa Rách
Thể loại: Truyện Khác
Giới thiệu:
Ông Tư bước vào khoang thuyền. Năm người vẫn ngủ say như chết. Cái mùi ngai ngái đó càng đậm đặc. Ông Tư định đánh thức bọn họ dậy để hỏi xem. Từ từ đã nào, từ lúc nào mà lại có thêm một người. Ông Tư nhớ lúc lên thuyền có bốn người khách thôi.
Ông Tư nhìn vào vị khách thứ năm. Không rõ y lên thuyền lúc nào. Người y ướt sũng như bị rơi vào nước, bụng phềnh như cái trống. Da thịt y bong tróc ra từng mảng lớn.
Y bỗng mở mắt nhìn ông Tư một cái, nhe một hàm răng chỉ còn răng và xương cười với ông. Ông Tư ớn lạnh trong người, sợ hãi kêu lên một tiếng. Y liền biến mất.
Tiếng kêu của ông Tư làm ba người khách tỉnh dậy, nhốn nháo hỏi ông chuyện gì. Ông Tư kể lại, bọn họ cũng đều sợ hãi mong ông mau chèo thuyền khỏi đây. Nhưng ông vừa cầm lấy mái chèo thì bà sồn sồn hét lên sợ hãi, ôm chầm lấy cậu trai trẻ. Ông Tư bước vào, thấy đạo sĩ mang kiếm đã chết tự bao giờ, cả người y ướt sũng nước như vừa ở dưới sông lên. Ông Tư sợ quá, vội vã chèo thuyền vào bến. Nhưng còn cách bến ba mươi thước thì cậu trai trẻ lại kêu lên. Ông Tư nhìn thấy cậu đẩy bà sồn sồn ra, bà ta cũng ướt sũng nước, có vẻ không còn thở nữa.
Cậu trai trẻ và gã sai dịch vừa bò ra khoang thuyền vừa hoảng hốt kêu cứu mạng. Ông Tư chèo càng nhanh, thuyền cập bến, hai người khách nhảy vội lên. Nhưng hai cánh tay trắng hếu từ dưới sông vươn ra, túm lấy chân bọn họ kéo ngược trở lại trong sông. Ông Tư mặc kệ tiếng kêu la của bọn họ, cắm đầu chạy thục mạng. Đó là chuyến đi chèo đò cuối cùng của ông Tư Thồn, người bảo vệ đền thờ cho dòng họ Phạm ở đất Nam Lan.
Thể loại: Truyện Khác
Giới thiệu:
Ông Tư bước vào khoang thuyền. Năm người vẫn ngủ say như chết. Cái mùi ngai ngái đó càng đậm đặc. Ông Tư định đánh thức bọn họ dậy để hỏi xem. Từ từ đã nào, từ lúc nào mà lại có thêm một người. Ông Tư nhớ lúc lên thuyền có bốn người khách thôi.
Ông Tư nhìn vào vị khách thứ năm. Không rõ y lên thuyền lúc nào. Người y ướt sũng như bị rơi vào nước, bụng phềnh như cái trống. Da thịt y bong tróc ra từng mảng lớn.
Y bỗng mở mắt nhìn ông Tư một cái, nhe một hàm răng chỉ còn răng và xương cười với ông. Ông Tư ớn lạnh trong người, sợ hãi kêu lên một tiếng. Y liền biến mất.
Tiếng kêu của ông Tư làm ba người khách tỉnh dậy, nhốn nháo hỏi ông chuyện gì. Ông Tư kể lại, bọn họ cũng đều sợ hãi mong ông mau chèo thuyền khỏi đây. Nhưng ông vừa cầm lấy mái chèo thì bà sồn sồn hét lên sợ hãi, ôm chầm lấy cậu trai trẻ. Ông Tư bước vào, thấy đạo sĩ mang kiếm đã chết tự bao giờ, cả người y ướt sũng nước như vừa ở dưới sông lên. Ông Tư sợ quá, vội vã chèo thuyền vào bến. Nhưng còn cách bến ba mươi thước thì cậu trai trẻ lại kêu lên. Ông Tư nhìn thấy cậu đẩy bà sồn sồn ra, bà ta cũng ướt sũng nước, có vẻ không còn thở nữa.
Cậu trai trẻ và gã sai dịch vừa bò ra khoang thuyền vừa hoảng hốt kêu cứu mạng. Ông Tư chèo càng nhanh, thuyền cập bến, hai người khách nhảy vội lên. Nhưng hai cánh tay trắng hếu từ dưới sông vươn ra, túm lấy chân bọn họ kéo ngược trở lại trong sông. Ông Tư mặc kệ tiếng kêu la của bọn họ, cắm đầu chạy thục mạng. Đó là chuyến đi chèo đò cuối cùng của ông Tư Thồn, người bảo vệ đền thờ cho dòng họ Phạm ở đất Nam Lan.
Danh Sách Chương Vùng Đất Vô Hình TruyenChu
- #51Chương 51: Chương 51
- #52Chương 52: Chương 52: Cơm No Rượu Say
- #53Chương 53: Chương 53: Lỗ Hay Lãi
- #54Chương 54: Chương 54: Kẻ Đòi Mạng Từ Bóng Tối
- #55Chương 55: Chương 55: Vụ Án Giết Người
- #56Chương 56: Chương 56: Bóng Đêm Kinh Hoàng
- #57Chương 57: Chương 57: Người Ở Lại
- #58Chương 58: Chương 58: Sương Mù
- #59Chương 59: Chương 59: Thần, Phật, Diêm Vương
- #60Chương 60: Chương 60: Phiền Muộn
- #61Chương 61: Chương 61: Làng Me Thuở Ấy
- #62Chương 62: Chương 62: Đêm Bờ Sông
- #63Chương 63: Chương 63: Kinh Dạ Nơi Miền Ký Ức
- #64Chương 64: Chương 64: Câu Chuyện Bên Lề
- #65Chương 65: Chương 65: Câu Chuyện Bên Lề (Hai)
- #66Chương 66: Chương 66: Viên Gạch Trong Sân
- #67Chương 67: Chương 67: Đêm Không Yên Bình (Một)
- #68Chương 68: Chương 68: Đêm Không Yên Bình (Hai)
- #69Chương 69: Chương 69: Đêm Không Yên Bình (Ba)
- #70Chương 70: Chương 70: Đêm Không Yên Bình (Bốn)
- #71Chương 71: Chương 71: Đêm Không Yên Bình (Năm)
- #72Chương 72: Chương 72: Đêm Không Yên Bình (Cuối)
- #73Chương 73: Chương 73: Cái Kết
- #74Chương 74: Chương 74: Lá Bùa Oan Nghiệt (Phần 1)
- #75Chương 75: Chương 75: Lá Bùa Oan Nghiệt (Phần 2)
- #76Chương 76: 76: Con Đường Không Bằng Phẳng
- #77Chương 77: 77: Con Đường Không Bằng Phẳng Phần 2
- #78Chương 78: 78: Nhếch Môi Cười Phần 1
- #79Chương 79: 79: Nhếch Môi Cười Phần 2
- #80Chương 80: 80: Cuối Thu
- #81Chương 81: 81: Có Đôi Khi Thật Giả Khó Phân Phần 1
- #82Chương 82: 82: Có Đôi Khi Thật Giả Khó Phân Phần 2
- #83Chương 83: 83: Có Đôi Khi Thật Giả Khó Phân Phần 3
- #84Chương 84: 84: Tà Dương Như Máu
- #85Chương 85: 85: Phúc Họa Khó Lường
- #86Chương 86: 86: Phúc Họa Khó Lường Phần 2
- #87Chương 87: 87: Phúc Họa Khó Lường Phần Cuối
- #88Chương 88: 88: Như Nước Trôi Qua Cầu
- #89Chương 89: 89: Dọn Cỗ Mời Ông Xơi
- #90Chương 90: 90: Nghiệt Ngã Phần 1
- #91Chương 91: 91: Nghiệt Ngã Phần 2
- #92Chương 92: 92: Nghiệt Ngã Phần 3
- #93Chương 93: 93: Nghiệt Ngã Phần Cuối
- #94Chương 94: 94: Ngục Giam Tĩnh Lặng
- #95Chương 95: 95: Canh Rau Cải Mùa Mưa
- #96Chương 96: 96: Có Đôi Khi Muốn Bước Ra Một Bước
- #97Chương 97: 97: Lạc Đường
- #98Chương 98: 98: Mía Sâu Có Đốt Nhà Dột Có Nơi
- #99Chương 99: 99: Mía Sâu Có Đốt Nhà Dột Có Nơi Phần 2
- #100Chương 100: 100: Huyền Hoặc