
Tạm dừng
Vùng Đất Vô Hình
156
Chương
0
Lượt xem
294003
Đề cử
Giới Thiệu Vùng Đất Vô Hình Truyện Chữ
Tác giả: Thám Hoa Rách
Thể loại: Truyện Khác
Giới thiệu:
Ông Tư bước vào khoang thuyền. Năm người vẫn ngủ say như chết. Cái mùi ngai ngái đó càng đậm đặc. Ông Tư định đánh thức bọn họ dậy để hỏi xem. Từ từ đã nào, từ lúc nào mà lại có thêm một người. Ông Tư nhớ lúc lên thuyền có bốn người khách thôi.
Ông Tư nhìn vào vị khách thứ năm. Không rõ y lên thuyền lúc nào. Người y ướt sũng như bị rơi vào nước, bụng phềnh như cái trống. Da thịt y bong tróc ra từng mảng lớn.
Y bỗng mở mắt nhìn ông Tư một cái, nhe một hàm răng chỉ còn răng và xương cười với ông. Ông Tư ớn lạnh trong người, sợ hãi kêu lên một tiếng. Y liền biến mất.
Tiếng kêu của ông Tư làm ba người khách tỉnh dậy, nhốn nháo hỏi ông chuyện gì. Ông Tư kể lại, bọn họ cũng đều sợ hãi mong ông mau chèo thuyền khỏi đây. Nhưng ông vừa cầm lấy mái chèo thì bà sồn sồn hét lên sợ hãi, ôm chầm lấy cậu trai trẻ. Ông Tư bước vào, thấy đạo sĩ mang kiếm đã chết tự bao giờ, cả người y ướt sũng nước như vừa ở dưới sông lên. Ông Tư sợ quá, vội vã chèo thuyền vào bến. Nhưng còn cách bến ba mươi thước thì cậu trai trẻ lại kêu lên. Ông Tư nhìn thấy cậu đẩy bà sồn sồn ra, bà ta cũng ướt sũng nước, có vẻ không còn thở nữa.
Cậu trai trẻ và gã sai dịch vừa bò ra khoang thuyền vừa hoảng hốt kêu cứu mạng. Ông Tư chèo càng nhanh, thuyền cập bến, hai người khách nhảy vội lên. Nhưng hai cánh tay trắng hếu từ dưới sông vươn ra, túm lấy chân bọn họ kéo ngược trở lại trong sông. Ông Tư mặc kệ tiếng kêu la của bọn họ, cắm đầu chạy thục mạng. Đó là chuyến đi chèo đò cuối cùng của ông Tư Thồn, người bảo vệ đền thờ cho dòng họ Phạm ở đất Nam Lan.
Thể loại: Truyện Khác
Giới thiệu:
Ông Tư bước vào khoang thuyền. Năm người vẫn ngủ say như chết. Cái mùi ngai ngái đó càng đậm đặc. Ông Tư định đánh thức bọn họ dậy để hỏi xem. Từ từ đã nào, từ lúc nào mà lại có thêm một người. Ông Tư nhớ lúc lên thuyền có bốn người khách thôi.
Ông Tư nhìn vào vị khách thứ năm. Không rõ y lên thuyền lúc nào. Người y ướt sũng như bị rơi vào nước, bụng phềnh như cái trống. Da thịt y bong tróc ra từng mảng lớn.
Y bỗng mở mắt nhìn ông Tư một cái, nhe một hàm răng chỉ còn răng và xương cười với ông. Ông Tư ớn lạnh trong người, sợ hãi kêu lên một tiếng. Y liền biến mất.
Tiếng kêu của ông Tư làm ba người khách tỉnh dậy, nhốn nháo hỏi ông chuyện gì. Ông Tư kể lại, bọn họ cũng đều sợ hãi mong ông mau chèo thuyền khỏi đây. Nhưng ông vừa cầm lấy mái chèo thì bà sồn sồn hét lên sợ hãi, ôm chầm lấy cậu trai trẻ. Ông Tư bước vào, thấy đạo sĩ mang kiếm đã chết tự bao giờ, cả người y ướt sũng nước như vừa ở dưới sông lên. Ông Tư sợ quá, vội vã chèo thuyền vào bến. Nhưng còn cách bến ba mươi thước thì cậu trai trẻ lại kêu lên. Ông Tư nhìn thấy cậu đẩy bà sồn sồn ra, bà ta cũng ướt sũng nước, có vẻ không còn thở nữa.
Cậu trai trẻ và gã sai dịch vừa bò ra khoang thuyền vừa hoảng hốt kêu cứu mạng. Ông Tư chèo càng nhanh, thuyền cập bến, hai người khách nhảy vội lên. Nhưng hai cánh tay trắng hếu từ dưới sông vươn ra, túm lấy chân bọn họ kéo ngược trở lại trong sông. Ông Tư mặc kệ tiếng kêu la của bọn họ, cắm đầu chạy thục mạng. Đó là chuyến đi chèo đò cuối cùng của ông Tư Thồn, người bảo vệ đền thờ cho dòng họ Phạm ở đất Nam Lan.
Danh Sách Chương Vùng Đất Vô Hình TruyenChu
- #101Chương 101: 101: Huyền Hoặc Phần 2
- #102Chương 102: 102: Giông Bão Tới Gió Hỡi Cuốn Về Đâu Phần 1
- #103Chương 103: 103: Giông Bão Tới Gió Hỡi Cuốn Về Đâu Phần 2
- #104Chương 104: 104: Cũng Không Thể Níu Kéo
- #105Chương 105: 105: Tru Tiên Trảm Tà Song Phù Đao
- #106Chương 106: 106: Đêm Trở Gió Phần 1
- #107Chương 107: 107: Đêm Trở Gió Phần 2
- #108Chương 108: 108: Đêm Trở Gió Phần 3
- #109Chương 109: 109: Cánh Ve Non Nảy Mầm Sau Lớp Vỏ
- #110Chương 110: 110: Ở Núi Này Tưởng Thấp Ngắm Núi Nọ Tưởng Cao 1
- #111Chương 111: 111: Ở Núi Này Tưởng Thấp Ngắm Núi Nọ Tưởng Cao 2
- #112Chương 112: 112: Không Chết Trước Bình Minh Phần 1
- #113Chương 113: 113: Không Chết Trước Bình Minh Phần 2
- #114Chương 114: 114: Không Chết Trước Bình Minh Phần 3
- #115Chương 115: 115: Bóng Mặt Trời Khuất Lặn Để Nở Rộ Sao Trời Phần 1
- #116Chương 116: 116: Bóng Mặt Trời Khuất Lặn Để Nở Rộ Sao Trời Phần 2
- #117Chương 117: 117: Bóng Mặt Trời Khuất Lặn Để Nở Rộ Sao Trời Phần 3
- #118Chương 118: 118: Bóng Mặt Trời Khuất Lặn Để Nở Rộ Sao Trời Phần 4
- #119Chương 119: 119: Bóng Mặt Trời Khuất Lặn Để Nở Rộ Sao Trời Phần 5
- #120Chương 120: 120: Bóng Mặt Trời Khuất Lặn Để Nở Rộ Sao Trời Phần 6
- #121Chương 121: 121: Trên Rừng Có Muôn Ngàn Lá Phần 1
- #122Chương 122: 122: Trên Rừng Có Muôn Ngàn Lá Phần 2
- #123Chương 123: 123: Trên Rừng Có Muôn Ngàn Lá Phần 3
- #124Chương 124: 124: Trên Rừng Có Muôn Ngàn Lá Phần 4
- #125Chương 125: 125: Cây Non Từ Phế Tích
- #126Chương 126: 126: Lá Rách Phần 1
- #127Chương 127: 127: Lá Ráchphần 2
- #128Chương 128: 128: Lá Rách Phần 3
- #129Chương 129: 129: Hoài Niệm Xưa Cũ
- #130Chương 130: 130: Ai Run Rẩy Lúc Nửa Đêm
- #131Chương 131: 131: Một Chữ Cũng Là Thầy Phần 1
- #132Chương 132: 132: Một Chữ Cũng Là Thầy Phần 1
- #133Chương 133: 133: Một Chữ Cũng Là Thầy Phần 2
- #134Chương 134: 134: Lời Của Cơn Gió Cũ Phần 1
- #135Chương 135: 135: Lời Của Cơn Gió Cũ Phần 2
- #136Chương 136: 136: Lời Của Cơn Gió Cũ Phần 3
- #137Chương 137: 137: Lời Của Cơn Gió Cũ Phần Cuối
- #138Chương 138: 138: Giang Trạch Vô Hồn
- #139Chương 139: 139: Quá Khứ Là Tro Tàn; Tương Lai Là Đốm Lửa
- #140Chương 140: 140: Hiện Tại Như Đốm Lửa; Tương Lai Hóa Tro Tàn
- #141Chương 141: 141: Giang Trạch Vô Hồn Tùng Cúc Trúc Mai
- #142Chương 142: 142: Quá Khứ U Tối Phần 1
- #143Chương 143: 143: Quá Khứ U Tối Phần 2
- #144Chương 144: 144: Quá Khứ U Tối Phần 3
- #145Chương 145: 145: Quá Khứ U Tối Phần 4
- #146Chương 146: 146: Đường Về Phần 1
- #147Chương 147
- #148Chương 148
- #149Chương 149
- #150Chương 150