
Còn tiếp
Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên
138
Chương
0
Lượt xem
278352
Đề cử
Giới Thiệu Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên Truyện Chữ
Diệp Mẫn Vi bị mất trí nhớ.
Nàng nghe nói mình từng là một lão tiên ông râu bạc không gì không làm được trên đỉnh núi Côn Ngô;
Nàng là người thừa kế Bách Gia Thuật sau đại nạn Mộng Khư, giúp thiên hạ phát triển, được tất cả các Tiên Môn tôn sùng là tông sư của Vạn Vật Chi Tông;
Nàng cũng là kẻ đại nghịch bất đạo, rắp tâm hại người, cố ý đánh cắp bách gia thuật pháp, là ma đầu gây hại nhân gian.
Nàng còn nghe nói “Diệp Mẫn Vi” cùng một vị tông sư khác – chủ nhân Mộng Khư, Vu tiên sinh từng cùng sáng lập ra phương pháp yểm tu, sau này lại tuyệt giao một cách khó hiểu, trở thành kẻ địch.
Vu tiên sinh mất tích hơn hai mươi năm, nghe nói là chết ở trong tay nàng.
__
Kẻ địch trong lời đồn bị nàng “giết chết” rõ ràng vẫn còn sống rất khỏe mạnh, còn túm lấy cổ áo nàng mà mắng: “Diệp Mẫn Vi! Ngươi luyện yểm tu thất bại, bây giờ vừa mất trí nhớ, vừa mất tu vi, yểm thú của ngươi thì chạy loạn khắp nơi như một con dê béo, ngay lúc gió tanh mưa máu này, ngươi xuống núi tìm chết sao?”
Diệp Mẫn Vi: “Ngươi hình như rất quan tâm ta.”
Vu Ân Từ: “… Đây là trọng điểm sao?”
Diệp Mẫn Vi: “Ta nghe nói chúng ta đã tuyệt giao, hiện tại là kẻ thù.”
Vu Ân Từ: “Sao? Ngươi muốn chết trong tay ta?”
Diệp Mẫn Vi: “Bây giờ ngươi buông tay, ta rơi xuống là chết đấy.”
Vu Ân Từ kéo vạt áo nàng, đưa nàng đến nơi an toàn rồi buông.
Diệp Mẫn Vi: Người này mâu thuẫn thật, vô cùng kỳ quái.
Diệp Mẫn Vi: “Nhưng mà ngươi đúng là một đại mỹ nhân.”
Cuối cùng, Diệp Mẫn Vi bị ném thẳng xuống mái nhà.
__
Thiên cơ mười phần, ta tính chín phần, duy chỉ một phần, ta kính nó là thần.
Ta vốn làm bạn với mây khói nhân gian, vì chàng mà bước vào chốn hồng trần.
Nữ chính: Đại lão một lòng nghiên cứu khoa học tu chân giới; nam chính: Đại sư chiêm bao kiêu ngạo nóng nảy.
Tag: Cường cường, Tình hữu độc chung, Thiên chi kiêu tử, Nhẹ nhàng.
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Diệp Mẫn Vi (Diệp Vân Xuyên), Ôn Từ (Vu Ân Từ); vai phụ: Tạ Ngọc Châu, Thương Thuật, Vệ Uyên, Lâm Tuyết Canh.
Một câu tóm tắt: Kẻ nhìn thấy cá sâu trong vực thẳm, ắt không phải điềm lành.
Nàng nghe nói mình từng là một lão tiên ông râu bạc không gì không làm được trên đỉnh núi Côn Ngô;
Nàng là người thừa kế Bách Gia Thuật sau đại nạn Mộng Khư, giúp thiên hạ phát triển, được tất cả các Tiên Môn tôn sùng là tông sư của Vạn Vật Chi Tông;
Nàng cũng là kẻ đại nghịch bất đạo, rắp tâm hại người, cố ý đánh cắp bách gia thuật pháp, là ma đầu gây hại nhân gian.
Nàng còn nghe nói “Diệp Mẫn Vi” cùng một vị tông sư khác – chủ nhân Mộng Khư, Vu tiên sinh từng cùng sáng lập ra phương pháp yểm tu, sau này lại tuyệt giao một cách khó hiểu, trở thành kẻ địch.
Vu tiên sinh mất tích hơn hai mươi năm, nghe nói là chết ở trong tay nàng.
__
Kẻ địch trong lời đồn bị nàng “giết chết” rõ ràng vẫn còn sống rất khỏe mạnh, còn túm lấy cổ áo nàng mà mắng: “Diệp Mẫn Vi! Ngươi luyện yểm tu thất bại, bây giờ vừa mất trí nhớ, vừa mất tu vi, yểm thú của ngươi thì chạy loạn khắp nơi như một con dê béo, ngay lúc gió tanh mưa máu này, ngươi xuống núi tìm chết sao?”
Diệp Mẫn Vi: “Ngươi hình như rất quan tâm ta.”
Vu Ân Từ: “… Đây là trọng điểm sao?”
Diệp Mẫn Vi: “Ta nghe nói chúng ta đã tuyệt giao, hiện tại là kẻ thù.”
Vu Ân Từ: “Sao? Ngươi muốn chết trong tay ta?”
Diệp Mẫn Vi: “Bây giờ ngươi buông tay, ta rơi xuống là chết đấy.”
Vu Ân Từ kéo vạt áo nàng, đưa nàng đến nơi an toàn rồi buông.
Diệp Mẫn Vi: Người này mâu thuẫn thật, vô cùng kỳ quái.
Diệp Mẫn Vi: “Nhưng mà ngươi đúng là một đại mỹ nhân.”
Cuối cùng, Diệp Mẫn Vi bị ném thẳng xuống mái nhà.
__
Thiên cơ mười phần, ta tính chín phần, duy chỉ một phần, ta kính nó là thần.
Ta vốn làm bạn với mây khói nhân gian, vì chàng mà bước vào chốn hồng trần.
Nữ chính: Đại lão một lòng nghiên cứu khoa học tu chân giới; nam chính: Đại sư chiêm bao kiêu ngạo nóng nảy.
Tag: Cường cường, Tình hữu độc chung, Thiên chi kiêu tử, Nhẹ nhàng.
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Diệp Mẫn Vi (Diệp Vân Xuyên), Ôn Từ (Vu Ân Từ); vai phụ: Tạ Ngọc Châu, Thương Thuật, Vệ Uyên, Lâm Tuyết Canh.
Một câu tóm tắt: Kẻ nhìn thấy cá sâu trong vực thẳm, ắt không phải điềm lành.
Danh Sách Chương Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên TruyenChu
- #101Chương 101: Thuyền lớn
- #102Chương 102: Thiên Thượng
- #103Chương 103: Tỉnh ngộ
- #104Chương 104: Đêm khuya thanh vắng
- #105Chương 105: Thích
- #106Chương 106: Đám đông
- #107Chương 107: Nghi hoặc
- #108Chương 108: Say rượu
- #109Chương 109: Sống lại
- #110Chương 110: Bàn luận
- #111Chương 111: Lời nói thật
- #112Chương 112: Thiên Liệt
- #113Chương 113: Sụp đổ
- #114Chương 114: Hiểm cảnh
- #115Chương 115: Tâm nguyện
- #116Chương 116: Rơi xuống
- #117Chương 117: Bẩn thỉu
- #118Chương 118: Mộng Khư
- #119Chương 119: Ông lão
- #120Chương 120: Ký ức
- #121Chương 121: QUYỂN 7: DUYÊN TỤ DUYÊN TÁN Chương 121: Sách Ngọc
- #122Chương 122: Trở về
- #123Chương 123: Thành cũ
- #124Chương 124: Mê cục
- #125Chương 125: Lời hứa
- #126Chương 126: Đối chọi
- #127Chương 127: Học cung
- #128Chương 128: Kết cục
- #129Chương 129
- #130Chương 130
- #131Chương 131
- #132Chương 132
- #133Chương 133
- #134Chương 134
- #135Chương 135
- #136Chương 136
- #137Chương 137
- #138Chương 138