
Tạm dừng
Ái Thục Nhân - Anh Đào Tiểu Tửu
113
Chương
0
Lượt xem
278026
Đề cử
Giới Thiệu Ái Thục Nhân - Anh Đào Tiểu Tửu Truyện Chữ
[ Chó điên đội lốt văn nhã trước khinh thường sau tự vả x Thiếu nữ mệnh khổ bị ép làm thông phòng sau bỏ trốn ]
Tú Tú vốn là cô nhi, bị ép gả cho một kẻ bệnh tật sắp lìa đời. Chẳng ngờ tên này còn chưa đợi được nàng qua cửa đã sớm qua đời. Người nhà hắn ta lại tàn nhẫn, cưỡng ép chôn Tú Tú và thi thể chung một quan tài.
Ngay khoảnh khắc gặp Thôi Đạo Chi, chính là lúc Tú Tú từ trong quan tài bò ra, cả người vương đầy máu, lảo đảo ngã xuống chân hắn.
Một người cần được dưỡng thương, một người cần tay chân báo thù, đôi bên cứ thế mà kết thành bạn đồng hành, chính thức bắt đầu những ngày nương tựa.
Tú Tú đưa Thôi Đạo Chi về nhà, ngày đêm chăm sóc, chạy ngược chạy xuôi lo thuốc thang, chẳng được khắc nào yên ổn.
Nửa năm trôi qua, nàng dần dần nảy sinh tình cảm với hắn, nhưng mà dù thế nào Tú Tú cũng không ngờ, từ đầu đến cuối Thôi Đạo Chi chưa từng để nàng vào mắt.
Một ngày nọ, nàng cứu được một vị tiểu thư khuê các rồi đưa nàng ấy về nhà.
Thôi Đạo Chi vậy mà lại cùng vị tiểu thư đó tâm đầu ý hợp. Hai người học thức tương xứng, môn đăng hộ đối, chuyện trò dường như không bao giờ dứt. Mỗi lần như thế, Tú Tú chỉ có thể ngồi một bên, lặng lẽ dâng canh gà.
Nàng đi theo họ đến tận Trường An, trở thành nha hoàn bên cạnh Thôi Đạo Chi. Nhìn hắn cùng vị tiểu thư kia đánh đàn, phẩm trà, chơi mã cầu, mà bản thân nàng chỉ như một cái bóng, bưng trà rót nước, thậm chí còn bị ép trở thành thông phòng.
Ngay ngày họ sắp đính hôn, Tú Tú lặng lẽ thu dọn hành trang. Nàng vốn không thích Trường An, chỉ muốn quay về cố hương.
Cóc vàng ba chân khó tìm chứ nam nhân hai chân thì thiếu gì. Tú Tú rút ra bài học xương máu, rất nhanh đã quên Thôi Đạo Chi, rồi tìm được vị hôn phu mới.
Ngày xuất giá, trời đổ mưa phùn, kiệu hoa giữa đường bị người chặn lại. Tú Tú vén khăn voan, đối diện chính là đôi mắt sâu thẳm, hung dữ của Thôi Đạo Chi.
Nàng còn chưa kịp hỏi hắn có phải đến uống rượu mừng hay không thì đã thấy hắn hung hăng quật ngã vị hôn phu của nàng xuống dưới chân mình.
“Ngoan nào, Tú Tú, nàng quả thật biết cách khiến gia tìm người thật khổ đấy.”
---
Trước khi yêu:
Thôi Đạo Chi khom người xuống, áp sát vào nàng, chỉ cách nàng khoảng một gang tay.
“Chẳng phải ngươi vẫn luôn muốn gả cho ta sao? Vậy thì vì sao khi ta cởi y phục của ngươi, ngươi còn bày ra cái bộ dạng trinh liệt thế này làm gì? Giả vờ cái gì, hử?”
Tú Tú run run mấp máy môi, cất tiếng gọi yếu ớt: “... Nhị ca ca.”
Ngay lập tức, lực tay hắn siết chặt hơn, trên mặt lộ ra vẻ ghê tởm sâu sắc: “Câm miệng! Đừng gọi ta như vậy, thật buồn nôn.”
Sau khi yêu:
“Có thể buông tha cho ta được không? Ta thật sự đã mệt rồi, không muốn giằng co nữa.”
Sắc mặt Thôi Đạo Chi khẽ biến rồi ôm nàng vào lòng, môi áp sát tai nàng, khẽ nói:
“Không thể.”
Buông tha cho nàng, ai sẽ buông tha cho hắn? Đời này, nếu không có một người chết trước thì cả hai sẽ mãi mãi bị trói chặt cùng nhau, không thoát ra được.
Tú Tú siết chặt móng tay vào da hắn, run giọng mắng: “Ngươi là ma quỷ, rốt cuộc đời trước ta đã tạo nghiệp gì mà gặp phải ngươi?”
Tags: Cổ đại, Nam chính chó điên, Cường thủ hào đoạt, Cuồng chiếm hữu, HE, Truy thê hỏa tá tràng
Tú Tú vốn là cô nhi, bị ép gả cho một kẻ bệnh tật sắp lìa đời. Chẳng ngờ tên này còn chưa đợi được nàng qua cửa đã sớm qua đời. Người nhà hắn ta lại tàn nhẫn, cưỡng ép chôn Tú Tú và thi thể chung một quan tài.
Ngay khoảnh khắc gặp Thôi Đạo Chi, chính là lúc Tú Tú từ trong quan tài bò ra, cả người vương đầy máu, lảo đảo ngã xuống chân hắn.
Một người cần được dưỡng thương, một người cần tay chân báo thù, đôi bên cứ thế mà kết thành bạn đồng hành, chính thức bắt đầu những ngày nương tựa.
Tú Tú đưa Thôi Đạo Chi về nhà, ngày đêm chăm sóc, chạy ngược chạy xuôi lo thuốc thang, chẳng được khắc nào yên ổn.
Nửa năm trôi qua, nàng dần dần nảy sinh tình cảm với hắn, nhưng mà dù thế nào Tú Tú cũng không ngờ, từ đầu đến cuối Thôi Đạo Chi chưa từng để nàng vào mắt.
Một ngày nọ, nàng cứu được một vị tiểu thư khuê các rồi đưa nàng ấy về nhà.
Thôi Đạo Chi vậy mà lại cùng vị tiểu thư đó tâm đầu ý hợp. Hai người học thức tương xứng, môn đăng hộ đối, chuyện trò dường như không bao giờ dứt. Mỗi lần như thế, Tú Tú chỉ có thể ngồi một bên, lặng lẽ dâng canh gà.
Nàng đi theo họ đến tận Trường An, trở thành nha hoàn bên cạnh Thôi Đạo Chi. Nhìn hắn cùng vị tiểu thư kia đánh đàn, phẩm trà, chơi mã cầu, mà bản thân nàng chỉ như một cái bóng, bưng trà rót nước, thậm chí còn bị ép trở thành thông phòng.
Ngay ngày họ sắp đính hôn, Tú Tú lặng lẽ thu dọn hành trang. Nàng vốn không thích Trường An, chỉ muốn quay về cố hương.
Cóc vàng ba chân khó tìm chứ nam nhân hai chân thì thiếu gì. Tú Tú rút ra bài học xương máu, rất nhanh đã quên Thôi Đạo Chi, rồi tìm được vị hôn phu mới.
Ngày xuất giá, trời đổ mưa phùn, kiệu hoa giữa đường bị người chặn lại. Tú Tú vén khăn voan, đối diện chính là đôi mắt sâu thẳm, hung dữ của Thôi Đạo Chi.
Nàng còn chưa kịp hỏi hắn có phải đến uống rượu mừng hay không thì đã thấy hắn hung hăng quật ngã vị hôn phu của nàng xuống dưới chân mình.
“Ngoan nào, Tú Tú, nàng quả thật biết cách khiến gia tìm người thật khổ đấy.”
---
Trước khi yêu:
Thôi Đạo Chi khom người xuống, áp sát vào nàng, chỉ cách nàng khoảng một gang tay.
“Chẳng phải ngươi vẫn luôn muốn gả cho ta sao? Vậy thì vì sao khi ta cởi y phục của ngươi, ngươi còn bày ra cái bộ dạng trinh liệt thế này làm gì? Giả vờ cái gì, hử?”
Tú Tú run run mấp máy môi, cất tiếng gọi yếu ớt: “... Nhị ca ca.”
Ngay lập tức, lực tay hắn siết chặt hơn, trên mặt lộ ra vẻ ghê tởm sâu sắc: “Câm miệng! Đừng gọi ta như vậy, thật buồn nôn.”
Sau khi yêu:
“Có thể buông tha cho ta được không? Ta thật sự đã mệt rồi, không muốn giằng co nữa.”
Sắc mặt Thôi Đạo Chi khẽ biến rồi ôm nàng vào lòng, môi áp sát tai nàng, khẽ nói:
“Không thể.”
Buông tha cho nàng, ai sẽ buông tha cho hắn? Đời này, nếu không có một người chết trước thì cả hai sẽ mãi mãi bị trói chặt cùng nhau, không thoát ra được.
Tú Tú siết chặt móng tay vào da hắn, run giọng mắng: “Ngươi là ma quỷ, rốt cuộc đời trước ta đã tạo nghiệp gì mà gặp phải ngươi?”
Tags: Cổ đại, Nam chính chó điên, Cường thủ hào đoạt, Cuồng chiếm hữu, HE, Truy thê hỏa tá tràng
Danh Sách Chương Ái Thục Nhân - Anh Đào Tiểu Tửu TruyenChu
- #51Chương 51: Toan Tính
- #52Chương 52: Đào Thoát
- #53Chương 53: Kết thúc rồi, cơn ác mộng của nàng.
- #54Chương 54: Khích tướng
- #55Chương 55: Hắn đối xử tốt với nàng như vậy, nàng lại
- #56Chương 56: Rơi Xuống Nước
- #57Chương 57: Thôi Đạo Chi mãi vẫn chưa hoàn hồn…
- #58Chương 58: Tim hắn thắt lại, đột ngột quay đầu nhìn…
- #59Chương 59: Thôi Đạo Chi cảm thấy mình có bệnh.
- #60Chương 60: “Liễu cô nương, chúng ta thành thân đi.”
- #61Chương 61: “Đại tướng quân muốn tìm ai?”
- #62Chương 62: Gặp mặt
- #63Chương 63: Họ thân mật đến thế, thân mật đến mức…
- #64Chương 64: “Hắn tìm chết!!!”
- #65Chương 65: “Ngoan, ngươi thật khiến gia tìm khổ sở…”
- #66Chương 66: “Thôi Đạo Chi, ngươi là đồ súc sinh!”
- #67Chương 67: “Xem cho rõ Ta là ai!”
- #68Chương 68: Kiếp trước ta đã tạo nghiệp gì mà lại gặp…
- #69Chương 69: Ghen tuông
- #70Chương 70: “Gọi ta một tiếng Nhị ca ca nữa đi.”
- #71Chương 71: Trên đời đã không còn Nhị ca ca, ngài bảo ta gọi ai?
- #72Chương 72: Từ nay về sau nàng không còn là nô tịch nữa…
- #73Chương 73: Thôi Đạo Chi lần đầu tiên nếm trải cảm giác trằn trọc…
- #74Chương 74: “Ta ghét ngài.”
- #75Chương 75: Phải sớm tiễn Vương Phức Úc về Tây thiên
- #76Chương 76: Cuộc sống chưa bắt đầu đã kết thúc
- #77Chương 77: Phát hiện
- #78Chương 78: Cái tát của Lão phu nhân
- #79Chương 79: Nàng không thể xảy ra chuyện
- #80Chương 80: Truy bắt trọng phạm
- #81Chương 81: Đao kề cổ
- #82Chương 82: Ta tha thứ cho Ngươi
- #83Chương 83: Hộc máu
- #84Chương 84: Chúng ta thành thân đi
- #85Chương 85: Lợi dụng
- #86Chương 86: Nếu không muốn hận, hãy thử yêu ta lần nữa
- #87Chương 87: Hòa Ly Thư
- #88Chương 88: Tim Nàng Làm Bằng Băng Sao?
- #89Chương 89: Thôi Đạo Chi Ta Hôm Nay Phản, Ai Làm Gì Được?
- #90Chương 90: Ngất Xỉu
- #91Chương 91: Nàng Không Tình Nguyện Mang Thai Con Của Chúng Ta Đến Thế Sao?
- #92Chương 92: Tú Tú..
- #93Chương 93: Rời Đi
- #94Chương 94: Mất trí nhớ
- #95Chương 95: Trùng phùng
- #96Chương 96: “Người Ngươi vừa nhìn thấy, chính là mẫu thân Ngươi…”
- #97Chương 97: Ngươi có phải..
- #98Chương 98: “Ta rất nhớ nàng.”
- #99Chương 99: Bệ hạ không đến, Hoàng hậu sắp chạy mất rồi
- #100Chương 100: Ta hối hận