
Tạm dừng
Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
167
Chương
0
Lượt xem
278229
Đề cử
Giới Thiệu Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Truyện Chữ
[Ngọt sủng + Trâu già gặm cỏ non + Nam chính hay ghen + Nam phụ lên ngôi + Truy thê hỏa táng tràng]
Vào đúng ngày kỷ niệm một năm yêu nhau thì bạn trai Thời Diên lại trao nhẫn đính hôn vào tay người con gái khác.
Kiều Dĩ Miên nản lòng thoái chí nên đã dứt khoát nói lời chia tay để rồi vùi đầu vào sự nghiệp.
Một năm sau đó.
Chấp chính quan của khu vực Bắc Giang đưa bạn gái đến tham dự lễ kỷ niệm thành lập tập đoàn Anh Thời.
Người chịu trách nhiệm tiếp đãi hôm ấy lại chính là Thời Diên.
Khi nhìn thấy bóng hình yểu điệu thướt tha đang khoác tay người đàn ông khác thì đôi mắt Thời Diên đỏ ngầu trong nháy mắt.
“Miên Miên, chúng ta thật sự không thể quay lại được nữa sao?”
Thế nhưng chưa đợi Kiều Dĩ Miên kịp mở lời thì vị Chấp chính quan trẻ tuổi đã lạnh lùng lên tiếng nhắc nhở:
“Thưa anh Thời, xin anh vui lòng đừng dùng cách xưng hô ám muội như vậy để gọi bạn gái của tôi.”
Đêm hôm ấy tuyết phủ nặng trĩu đầu cành.
Vị Chấp chính quan đang cuộn trào cơn ghen liền ép chặt người trong lòng lên cánh cửa nơi huyền quan.
Nụ hôn rợp trời dậy đất mang theo chút ý vị trừng phạt như muốn cướp đi toàn bộ dưỡng khí của cô.
“Miên Miên... cái tên này và cả con người này nữa, tất cả đều chỉ có thể thuộc về tôi mà thôi.”
Mùa đông năm ấy lạnh giá biết bao nhưng chính anh là người đã dang rộng vòng tay để che chắn gió tuyết cho cô.
Kể từ khoảnh khắc đó thì mỗi bông tuyết rơi xuống đều vương vấn hơi ấm từ trái tim anh.
[Chấp chính quan lớn tuổi trầm ổn điềm tĩnh lại hay ghen VS Cô phóng viên nhỏ khi làm việc thì chín chắn chững chạc nhưng đời thường lại ngơ ngác đáng yêu]
Vào đúng ngày kỷ niệm một năm yêu nhau thì bạn trai Thời Diên lại trao nhẫn đính hôn vào tay người con gái khác.
Kiều Dĩ Miên nản lòng thoái chí nên đã dứt khoát nói lời chia tay để rồi vùi đầu vào sự nghiệp.
Một năm sau đó.
Chấp chính quan của khu vực Bắc Giang đưa bạn gái đến tham dự lễ kỷ niệm thành lập tập đoàn Anh Thời.
Người chịu trách nhiệm tiếp đãi hôm ấy lại chính là Thời Diên.
Khi nhìn thấy bóng hình yểu điệu thướt tha đang khoác tay người đàn ông khác thì đôi mắt Thời Diên đỏ ngầu trong nháy mắt.
“Miên Miên, chúng ta thật sự không thể quay lại được nữa sao?”
Thế nhưng chưa đợi Kiều Dĩ Miên kịp mở lời thì vị Chấp chính quan trẻ tuổi đã lạnh lùng lên tiếng nhắc nhở:
“Thưa anh Thời, xin anh vui lòng đừng dùng cách xưng hô ám muội như vậy để gọi bạn gái của tôi.”
Đêm hôm ấy tuyết phủ nặng trĩu đầu cành.
Vị Chấp chính quan đang cuộn trào cơn ghen liền ép chặt người trong lòng lên cánh cửa nơi huyền quan.
Nụ hôn rợp trời dậy đất mang theo chút ý vị trừng phạt như muốn cướp đi toàn bộ dưỡng khí của cô.
“Miên Miên... cái tên này và cả con người này nữa, tất cả đều chỉ có thể thuộc về tôi mà thôi.”
Mùa đông năm ấy lạnh giá biết bao nhưng chính anh là người đã dang rộng vòng tay để che chắn gió tuyết cho cô.
Kể từ khoảnh khắc đó thì mỗi bông tuyết rơi xuống đều vương vấn hơi ấm từ trái tim anh.
[Chấp chính quan lớn tuổi trầm ổn điềm tĩnh lại hay ghen VS Cô phóng viên nhỏ khi làm việc thì chín chắn chững chạc nhưng đời thường lại ngơ ngác đáng yêu]
Danh Sách Chương Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời TruyenChu
- #51Chương 51: Cô nhóc này nhẫn tâm thật... (2/2)
- #52Chương 52: Bà muốn tôi làm tiểu tam à?
- #53Chương 53: Không nhìn thấy vợ, ngủ không được
- #54Chương 54: Em... có thể đợi anh không?
- #55Chương 55: Ai gọi đấy? (1/2)
- #56Chương 56: Ai gọi đấy? (2/2)
- #57Chương 57
- #58Chương 58: Có phải anh ấy thích em rồi không? (1/2)
- #59Chương 59: Có phải anh ấy thích em rồi không? (2/2)
- #60Chương 60: Nỗi nhớ như cỏ dại điên cuồng sinh sôi
- #61Chương 61: Em tưởng anh có ý đồ đen tối với em à? (1/2)
- #62Chương 62: Em tưởng anh có ý đồ đen tối với em à? (2/2)
- #63Chương 63: Anh rất nhớ em
- #64Chương 64: Mặt em đỏ quá rồi
- #65Chương 65: Có chút rung động
- #66Chương 66: Tôi làm sai cái gì cơ? (1/2)
- #67Chương 67: Tôi làm sai cái gì cơ? (2/2)
- #68Chương 68: Ngủ không ngon, không ngủ được
- #69Chương 69: Có cần bá đạo thế không?
- #70Chương 70: ... đúng là vô lương tâm
- #71Chương 71: Ông tổ của sự xéo xắc...
- #72Chương 72: Con không thích anh ấy
- #73Chương 73: ... điên mất rồi
- #74Chương 74: Anh không hiểu cái này, nghe em (1/2)
- #75Chương 75: Anh không hiểu cái này, nghe em (2/2)
- #76Chương 76: Em không nỡ rời xa... thật ra là anh
- #77Chương 77: Không chinh phục nổi một cô gái nhỏ (1/2)
- #78Chương 78: Không chinh phục nổi một cô gái nhỏ (2/2)
- #79Chương 79: Sai bảo người ta cũng không khách sáo (1/2)
- #80Chương 80: Sai bảo người ta cũng không khách sáo (2/2)
- #81Chương 81: Còn được tỏ tình nữa cơ đấy...
- #82Chương 82: Anh rất thích
- #83Chương 83: Có chút nhớ anh ấy
- #84Chương 84: Làm rối loạn trái tim anh
- #85Chương 85: Gan to thật đấy (1/2)
- #86Chương 86: Gan to thật đấy (2/2)
- #87Chương 87: Sau này chỉ cho em xem thôi
- #88Chương 88: Bắt đầu để ý đến anh ấy rồi
- #89Chương 89: Em thích... trai trẻ nhỏ tuổi hơn
- #90Chương 90: Gọi lại lần nữa đi, anh thích (1/2)
- #91Chương 91: Gọi lại lần nữa đi, anh thích (2/2)
- #92Chương 92: Hôn một cái không được à?
- #93Chương 93: Nào, hôn đi
- #94Chương 94: Làm chuyện gì mờ ám à?
- #95Chương 95: Cô nam quả nữ còn muốn tránh hiềm nghi?
- #96Chương 96: Không giận nữa nhé?
- #97Chương 97: Có mệt không?
- #98Chương 98: Không thích à?
- #99Chương 99: Phóng viên nhỏ hung dữ quá
- #100Chương 100: Phóng viên nhỏ hung dữ quá (1)