
Tạm dừng
Chỉ Em Là Ngoại Lệ
86
Chương
0
Lượt xem
278080
Đề cử
Giới Thiệu Chỉ Em Là Ngoại Lệ Truyện Chữ
Couple: Trần Duật Sâm x Giang Di Lê (tổng tài x phóng viên)
Trần Duật Sâm ở Kinh thị là thiếu gia nhà họ Trần, tao nhã, cao quý, lạnh nhạt như ánh trăng đầu núi.
Còn Giang Di Lê chỉ là một nữ sinh nghèo được nhà họ Trần tài trợ ăn học.
Những năm cấp ba, anh đối xử với cô đặc biệt tốt, ôn tồn săn sóc, giống như người anh trai che chở cho em gái. Mà cô lại lặng lẽ đem lòng yêu anh, dù hiểu rõ hai người cách biệt như mây với bùn, chẳng thuộc về cùng một thế giới.
Tình cảm ấy, cô giấu kín suốt mười mấy năm trời. Cho đến một ngày, nhà họ Trần bỗng tuyên bố: giữa cô và anh, từ nhỏ đã định hôn ước.
Cô biết rõ anh chẳng hề muốn có cuộc hôn nhân này, cũng biết anh là người lạnh lùng, không dễ rung động. Thế nhưng, cô vẫn bất chấp tất cả, dùng danh nghĩa vị hôn thê để ép anh cưới mình.
Sau nửa năm kết hôn, những gì vợ chồng nên làm họ đều đã làm.
Cô muốn có được tình yêu của anh, đã đánh đổi lòng tự trọng, đánh đổi tất cả, nhưng trong mắt anh, cô chỉ là xiềng xích không thể thoát.
Anh vẫn luôn coi cô là em gái, và sẽ không bao giờ yêu cô.
Ép buộc sinh ra trái đắng. Cô hiểu rồi. Vậy thì đành buông bỏ.
Cô chấm dứt mối tình mười ba năm, dứt khoát ly hôn, xóa sạch mọi liên hệ và bay sang nước ngoài.
Một tuần sau khi ly hôn, Trần Duật Sâm tưởng rằng cô chỉ là đang giận dỗi, chỉ cần chờ cô nguôi ngoai rồi anh sẽ gọi lại.
Anh chuẩn bị cho cô chỗ ở mới, nghĩ rằng dù không còn là vợ chồng, anh vẫn có thể chăm lo cho cô.
Thế nhưng điện thoại mãi không ai bắt máy.
Đến khi liên hệ với bố mẹ cô, anh mới biết cô đã xin nghỉ việc, ra nước ngoài từ lâu.
Mất đi tin tức của cô, người đàn ông xưa nay luôn điềm tĩnh, khống chế mọi thứ trong tay như anh, lần đầu tiên trở nên hoảng loạn.
Mười ba năm qua, việc chăm sóc Giang Di Lê đã trở thành bản năng của anh.
Cô muốn gì anh cũng cho, kể cả hôn nhân.
Vì vậy anh cho rằng, dù thế nào cô cũng nên cho anh biết cô đang ở đâu.
Không phải sao?
** Tiểu kịch trường:
Trong căn phòng yên tĩnh, Trần Duật Sâm từng chút một siết chặt cổ tay mảnh khảnh của cô, ép lên tường, đôi mắt sâu thẳm, giọng nói trầm khàn đầy áp lực:
“Những năm qua là anh quá dung túng em, mới khiến em hết lần này đến lần khác không xem lời nói của anh ra gì, có đúng không?”
Giang Di Lê cố gắng đẩy anh ra, nhưng không sao thoát được, giọng lạnh băng: “Anh muốn làm gì?”
Cô ngẩng đầu, nét mặt kiên định mà lạnh lùng.
Không khí ngưng đọng.
“Em nói xem?”
Anh khẽ cười, cúi xuống hôn lên môi cô, giọng khàn như gió đêm:
“Di Lê à, anh nhớ em. Vô cùng.”
Sau khi đánh mất cô, Trần Duật Sâm mới hiểu ra, nguyên tắc, lý trí, cả bản thân…tất cả đều có thể vứt bỏ, chỉ cần cô chịu quay đầu nhìn anh thêm lần nữa.
Mô tuýp nhân vật: Người đàn ông dịu dàng, ôn nhu nhưng mang bản tính chiếm hữu × Cô gái kiên cường, cố chấp và mạnh mẽ.
Đóa hoa cao quý tan vỡ, người đàn ông ôn nhu sa vào mê luyến.
Khi người dịu dàng trở nên cố chấp, khi ánh trăng thanh khiết đánh mất lý trí, tình yêu hóa thành xiềng xích ngọt ngào và đớn đau.
“Di Lê Bất Tiện Nguyệt, Minh Nguyệt Dĩ Nhập Hoài.”
“Không cần cố với tới, điều đẹp đẽ đã tự đến với lòng ta.”
Trần Duật Sâm ở Kinh thị là thiếu gia nhà họ Trần, tao nhã, cao quý, lạnh nhạt như ánh trăng đầu núi.
Còn Giang Di Lê chỉ là một nữ sinh nghèo được nhà họ Trần tài trợ ăn học.
Những năm cấp ba, anh đối xử với cô đặc biệt tốt, ôn tồn săn sóc, giống như người anh trai che chở cho em gái. Mà cô lại lặng lẽ đem lòng yêu anh, dù hiểu rõ hai người cách biệt như mây với bùn, chẳng thuộc về cùng một thế giới.
Tình cảm ấy, cô giấu kín suốt mười mấy năm trời. Cho đến một ngày, nhà họ Trần bỗng tuyên bố: giữa cô và anh, từ nhỏ đã định hôn ước.
Cô biết rõ anh chẳng hề muốn có cuộc hôn nhân này, cũng biết anh là người lạnh lùng, không dễ rung động. Thế nhưng, cô vẫn bất chấp tất cả, dùng danh nghĩa vị hôn thê để ép anh cưới mình.
Sau nửa năm kết hôn, những gì vợ chồng nên làm họ đều đã làm.
Cô muốn có được tình yêu của anh, đã đánh đổi lòng tự trọng, đánh đổi tất cả, nhưng trong mắt anh, cô chỉ là xiềng xích không thể thoát.
Anh vẫn luôn coi cô là em gái, và sẽ không bao giờ yêu cô.
Ép buộc sinh ra trái đắng. Cô hiểu rồi. Vậy thì đành buông bỏ.
Cô chấm dứt mối tình mười ba năm, dứt khoát ly hôn, xóa sạch mọi liên hệ và bay sang nước ngoài.
Một tuần sau khi ly hôn, Trần Duật Sâm tưởng rằng cô chỉ là đang giận dỗi, chỉ cần chờ cô nguôi ngoai rồi anh sẽ gọi lại.
Anh chuẩn bị cho cô chỗ ở mới, nghĩ rằng dù không còn là vợ chồng, anh vẫn có thể chăm lo cho cô.
Thế nhưng điện thoại mãi không ai bắt máy.
Đến khi liên hệ với bố mẹ cô, anh mới biết cô đã xin nghỉ việc, ra nước ngoài từ lâu.
Mất đi tin tức của cô, người đàn ông xưa nay luôn điềm tĩnh, khống chế mọi thứ trong tay như anh, lần đầu tiên trở nên hoảng loạn.
Mười ba năm qua, việc chăm sóc Giang Di Lê đã trở thành bản năng của anh.
Cô muốn gì anh cũng cho, kể cả hôn nhân.
Vì vậy anh cho rằng, dù thế nào cô cũng nên cho anh biết cô đang ở đâu.
Không phải sao?
** Tiểu kịch trường:
Trong căn phòng yên tĩnh, Trần Duật Sâm từng chút một siết chặt cổ tay mảnh khảnh của cô, ép lên tường, đôi mắt sâu thẳm, giọng nói trầm khàn đầy áp lực:
“Những năm qua là anh quá dung túng em, mới khiến em hết lần này đến lần khác không xem lời nói của anh ra gì, có đúng không?”
Giang Di Lê cố gắng đẩy anh ra, nhưng không sao thoát được, giọng lạnh băng: “Anh muốn làm gì?”
Cô ngẩng đầu, nét mặt kiên định mà lạnh lùng.
Không khí ngưng đọng.
“Em nói xem?”
Anh khẽ cười, cúi xuống hôn lên môi cô, giọng khàn như gió đêm:
“Di Lê à, anh nhớ em. Vô cùng.”
Sau khi đánh mất cô, Trần Duật Sâm mới hiểu ra, nguyên tắc, lý trí, cả bản thân…tất cả đều có thể vứt bỏ, chỉ cần cô chịu quay đầu nhìn anh thêm lần nữa.
Mô tuýp nhân vật: Người đàn ông dịu dàng, ôn nhu nhưng mang bản tính chiếm hữu × Cô gái kiên cường, cố chấp và mạnh mẽ.
Đóa hoa cao quý tan vỡ, người đàn ông ôn nhu sa vào mê luyến.
Khi người dịu dàng trở nên cố chấp, khi ánh trăng thanh khiết đánh mất lý trí, tình yêu hóa thành xiềng xích ngọt ngào và đớn đau.
“Di Lê Bất Tiện Nguyệt, Minh Nguyệt Dĩ Nhập Hoài.”
“Không cần cố với tới, điều đẹp đẽ đã tự đến với lòng ta.”
Danh Sách Chương Chỉ Em Là Ngoại Lệ TruyenChu
- #51Chương 51: Ba năm sau
- #52Chương 52: “Gọi một tiếng ‘bảo bối’ à?”
- #53Chương 53: “Vợ anh có phải là ghét anh rồi không?”
- #54Chương 54: Trò chơi mèo vờn chuột.
- #55Chương 55: Cơm còn chưa ăn, em định đi đâu vậy?
- #56Chương 56: Lý do mãi vẫn chưa liên lạc với anh ấy.
- #57Chương 57: Tôi có thù với Tổng tài của Hoa Dự.
- #58Chương 58: “Chúng ta sẽ không bao giờ là anh em.”
- #59Chương 59: Anh nhớ em rất nhiều.
- #60Chương 60: Hoa đào.
- #61Chương 61: Anh dễ dàng cắn câu.
- #62Chương 62: Đến ngày anh chết, bảo bối.
- #63Chương 63: Là anh đối với em quá khoan dung.
- #64Chương 64: Anh thích em.
- #65Chương 65: Anh cũng rất lo sợ.
- #66Chương 66: Bảo bối
- #67Chương 67: “Em xin anh đấy.”
- #68Chương 68: “Di Lê không còn phải mơ về ánh trăng.”
- #69Chương 69: Làm thế nào để điều chỉnh ?
- #70Chương 70: “Bảo bối, lần sau anh sẽ nhẹ nhàng hơn.”
- #71Chương 71: “Cô ấy là người anh nhất định phải có được.”
- #72Chương 72: “Bảo bối nhỏ.”
- #73Chương 73: “Anh cũng thấy đau xót cho vợ mình.”
- #74Chương 74: Những lời ngọt ngào của Giang Di Lê.
- #75Chương 75: Cuộc sống thường ngày của một nhà ba người
- #76Chương 76: “Chuyện thường ngày trong việc dạy dỗ cô bé cứng đầu.”
- #77Chương 77
- #78Chương 78
- #79Chương 79
- #80Chương 80
- #81Chương 81
- #82Chương 82
- #83Chương 83
- #84Chương 84
- #85Chương 85
- #86Chương 86