
Còn tiếp
Chứng Bệnh
88
Chương
0
Lượt xem
285000
Đề cử
Giới Thiệu Chứng Bệnh Truyện Chữ
Tên gốc: 痛症
Tác giả: Ngọc Tự Nhân
Số chương: 78c + 22NT
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, Có ngược có sủng, Từ đồng phục tới áo cưới, Nhẹ nhàng, Hào môn thế gia, Nữ chính bị câm, 1vs1, HE
CP: Bạch Tầm Âm x Dụ Lạc Ngâm
Editor: Khang Vy | Bleu Novembré
Năm Bạch Tầm Âm tốt nghiệp cấp hai, trong lúc vô tình bị kích động mà gặp thương tích, trở thành ‘con nhóc câm’ không thể nói chuyện.
Năm lớp 10, cô phải sống trong sự châm chọc khiêu khích và sự kỳ thị của mọi người xung quanh.
Mãi cho tới năm lớp 11, Bạch Tầm Âm gặp được Dụ Lạc Ngâm.
Cậu tuấn tú, ưu nhã, mày kiếm mắt sáng, là nam thần, cũng là người tình trong mộng của nữ sinh toàn trường.
Nhưng đối với Bạch Tầm Âm mà nói, Dụ Lạc Ngâm là người đầu tiên che chở bảo vệ cô, cười với cô, giảng đề cho cô, cùng cô ăn cơm trưa.
Thời niên thiếu niên mập mờ mãnh liệt mà mông lung, năm lớp 11 ấy, trong nhật ký của Bạch Tầm Âm tràn ngập ba chữ ‘Dụ Lạc Ngâm’.
Cô không cầu mong xa xôi rằng Dụ Lạc Ngâm thích mình, chỉ là không nghĩ tới, năm lớp 12 ấy, lại vô tình bắt gặp ‘diện mạo chân thật’ của cậu ở hành lang.
Dưới vẻ bề ngoài ưu nhã thanh khiết lại văn nhã bại hoại, cậu bất cần đời cười thành tiếng với đám bạn bè của mình, nói —
“Con nhỏ câm đó đã bắt đầu thích tao rồi, đánh cược dừng tại đây, ở với cậu ta quá chán rồi.”
Bạch Tầm Âm không thể nói chuyện, nhưng vẫn có thể khóc.
Từ đó về sau, cô không cho Dụ Lạc Ngâm thêm một cái nhìn nào nữa.
Mãi cho đến khi đại thiếu gia Dụ giễu cợt, nóng nảy, trào phúng, lật bàn, xin lỗi, thậm chí còn làm đủ các loại hành động tự mình hại mình, cuối cùng vẫn vô dụng. Cậu không thể không quỳ một gối trước mặt Bạch Tầm Âm, hốc mắt đỏ bừng, giọng nói khàn khàn thỉnh cầu —
“Âm Âm, tha thứ cho tớ một lần được không, đời này tớ không dám nữa.”
Em là chứng bệnh không thể nói của anh.
Nhớ tới sẽ đau, không nhớ tới càng đau.
Chú ý:Theo đuổi vợ sml, giai đoạn đầu nam chính khá tra, cẩn thận trước khi đọc.Song xử, thật ra cũng là một bộ truyện ngọt, sau này nữ chính sẽ nói được.Một câu giới thiệu vắn tắt: Ngược vợ một chút cũng không vui, còn phải theo đuổi sml.
Tác giả: Ngọc Tự Nhân
Số chương: 78c + 22NT
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, Có ngược có sủng, Từ đồng phục tới áo cưới, Nhẹ nhàng, Hào môn thế gia, Nữ chính bị câm, 1vs1, HE
CP: Bạch Tầm Âm x Dụ Lạc Ngâm
Editor: Khang Vy | Bleu Novembré
Năm Bạch Tầm Âm tốt nghiệp cấp hai, trong lúc vô tình bị kích động mà gặp thương tích, trở thành ‘con nhóc câm’ không thể nói chuyện.
Năm lớp 10, cô phải sống trong sự châm chọc khiêu khích và sự kỳ thị của mọi người xung quanh.
Mãi cho tới năm lớp 11, Bạch Tầm Âm gặp được Dụ Lạc Ngâm.
Cậu tuấn tú, ưu nhã, mày kiếm mắt sáng, là nam thần, cũng là người tình trong mộng của nữ sinh toàn trường.
Nhưng đối với Bạch Tầm Âm mà nói, Dụ Lạc Ngâm là người đầu tiên che chở bảo vệ cô, cười với cô, giảng đề cho cô, cùng cô ăn cơm trưa.
Thời niên thiếu niên mập mờ mãnh liệt mà mông lung, năm lớp 11 ấy, trong nhật ký của Bạch Tầm Âm tràn ngập ba chữ ‘Dụ Lạc Ngâm’.
Cô không cầu mong xa xôi rằng Dụ Lạc Ngâm thích mình, chỉ là không nghĩ tới, năm lớp 12 ấy, lại vô tình bắt gặp ‘diện mạo chân thật’ của cậu ở hành lang.
Dưới vẻ bề ngoài ưu nhã thanh khiết lại văn nhã bại hoại, cậu bất cần đời cười thành tiếng với đám bạn bè của mình, nói —
“Con nhỏ câm đó đã bắt đầu thích tao rồi, đánh cược dừng tại đây, ở với cậu ta quá chán rồi.”
Bạch Tầm Âm không thể nói chuyện, nhưng vẫn có thể khóc.
Từ đó về sau, cô không cho Dụ Lạc Ngâm thêm một cái nhìn nào nữa.
Mãi cho đến khi đại thiếu gia Dụ giễu cợt, nóng nảy, trào phúng, lật bàn, xin lỗi, thậm chí còn làm đủ các loại hành động tự mình hại mình, cuối cùng vẫn vô dụng. Cậu không thể không quỳ một gối trước mặt Bạch Tầm Âm, hốc mắt đỏ bừng, giọng nói khàn khàn thỉnh cầu —
“Âm Âm, tha thứ cho tớ một lần được không, đời này tớ không dám nữa.”
Em là chứng bệnh không thể nói của anh.
Nhớ tới sẽ đau, không nhớ tới càng đau.
Chú ý:Theo đuổi vợ sml, giai đoạn đầu nam chính khá tra, cẩn thận trước khi đọc.Song xử, thật ra cũng là một bộ truyện ngọt, sau này nữ chính sẽ nói được.Một câu giới thiệu vắn tắt: Ngược vợ một chút cũng không vui, còn phải theo đuổi sml.
Danh Sách Chương Chứng Bệnh TruyenChu
- #51Chương 51
- #52Chương 52
- #53Chương 53
- #54Chương 54
- #55Chương 55
- #56Chương 56
- #57Chương 57
- #58Chương 58
- #59Chương 59
- #60Chương 60
- #61Chương 61: 61: Đây Thật Sự Là Nụ Hôn Đầu
- #62Chương 62: 62: Trong Lòng Người Đàn Ông Vừa Có Mối Tình Đầu Lại Có Ánh Trăng Sáng…
- #63Chương 63: 63: Không Được Gọi ‘ông Xã’
- #64Chương 64: 64: Bạch Tầm Âm Chủ Động Đè Dụ Lạc Ngâm Lên Ghế Rồi Hôn Anh
- #65Chương 65: 65: Thật Sự Muốn Cưới Em Về Nhà
- #66Chương 66: 66: Trong Đống Cảm Xúc Phức Tạp Bỗng Nảy Sinh Sự Xấu Hổ Ngọt Ngào
- #67Chương 67: 67: Bé Cưng Em Không Có Quyền Quyết Định
- #68Chương 68: 68: Quên Là Một Loại Tự Do
- #69Chương 69: 69: Còn Phải Dựa Vào Khuôn Mặt Này Quyến Rũ Em Nữa
- #70Chương 70: 70: Âm Âm Hôm Nay Là Thứ Bảy Rồi
- #71Chương 71: 71: Yêu Chiều Cô Đến Mức Mười Ngón Tay Không Chạm Nước Xuân Lao Thân Mình Gánh Lấy Khói Lửa Trần Gian
- #72Chương 72: 72: Thì Ra Anh Thật Sự Trở Nên Ngoan Ngoãn Và Hiểu Chuyện
- #73Chương 73: 73: Lúc Nào Anh Cũng Chiều Em Cả
- #74Chương 74: 74: Có Anh Đỡ Không Cần Sợ
- #75Chương 75: 75: Cháu Sẽ Ở Bên Anh Ấy Mãi Mãi Ở Bên Anh Ấy
- #76Chương 76: 76: Anh Ấy Đã Từng Là Ảo Tưởng Nhân Gian Của Con
- #77Chương 77: 77: Còn Muốn Anh Dạy Thế Nào Là Thương Hoa Tiếc Ngọc Sao
- #78Chương 78: 78: Con Đường Đến Với Mặt Trời - Hoàn chính văn
- #79Chương 79
- #80Chương 80
- #81Chương 81
- #82Chương 82
- #83Chương 83
- #84Chương 84
- #85Chương 85
- #86Chương 86
- #87Chương 87
- #88Chương 88