
Còn tiếp
Chuyện Về Bố Tôi Là Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Của Mẹ Tôi
160
Chương
0
Lượt xem
278364
Đề cử
Giới Thiệu Chuyện Về Bố Tôi Là Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Của Mẹ Tôi Truyện Chữ
Hai nhà Trình – Thiệu có mối thù truyền kiếp, nhưng ít ai biết được cụ thể là mối thù gì.
Tuy nhiên, điều mà mọi người đều biết là ba gia huấn của nhà họ Thiệu: tuyệt đối không được hợp tác nhà họ Trình, không được thông hôn với nhà họ Trình, càng không được cùng nhà họ Trình xuất hiện tại các sự kiện công cộng.
Một ngày nọ, một cô bé mặc chiếc váy xòe màu hồng, cài nơ hồng, đeo cặp sách hồng, trông đáng yêu như một cô búp bê, bước vào sảnh tầng một của tòa nhà Thiệu thị.
Lễ tân tưởng cô bé đi lạc nên hỏi thăm, nhưng cô bé nghiêm túc nói, cháu muốn gặp Thiệu Thành Trạch, tổng giám đốc Thiệu thị của các cô.
Thấy trang phục của cô bé, lễ tân biết ngay cô bé thuộc gia đình không giàu cũng quý, lại còn dám gọi thẳng tên giám đốc của họ, chắc chắn là thiên kim của một lãnh đạo cấp cao nào đó trong Thiệu thị.
Cô lễ tân nở nụ cười thân thiện nhất: “Bé con, có thể cho cô biết tên bố mẹ của cháu là gì không?”
Cô bé nghiêng đầu: “Mẹ cháu là Trình Cẩn Lan.”
Trình… Cẩn Lan?!
Là cô cả của nhà họ Trình – Trình Cẩn Lan sao?! Cô ta không thể tin được, cả đời này lại có thể thấy người nhà họ Trình bước chân vào cổng lớn của Thiệu thị, đây đúng là một kỳ tích nhân gian.
“Còn bố cháu ạ, hôm nay cháu đến để xin một sợi tóc của Thiệu Thành Trạch, sau khi xét nghiệm DNA, cháu sẽ biết liệu chú ấy có phải là bố của cháu hay không.”
Lời nói trong trẻo của cô bé vang vọng khắp sảnh tầng một đông người, lan tỏa như sóng nước, lấy cô lễ tân làm trung tâm, tất cả những ai nghe thấy câu nói đó đều đứng sững lại, há hốc miệng kinh ngạc.
Trừ Thiệu Thành Trạch, người đang được một nhóm người vây quanh từ thang máy đi ra.
Anh nhướng đôi mắt hẹp dài, nhìn về phía cô bé nhỏ nhắn màu hồng nhạt đó.
Trình Lợi Kỳ nhận ra Thiệu Thành Trạch, cô bé lấy tay che miệng, “À-ồ” một tiếng.
Cô bé quyết định, cho dù Thiệu Thành Trạch không phải là bố, cô bé cũng phải giúp Trình Cẩn Lan theo đuổi bằng được người đàn ông này, để chú ấy trở thành bố của mình.
Cô bé rất thích đôi mắt của anh.
Giống hệt mắt của cô bé.
Thật đẹp.
Tuy nhiên, điều mà mọi người đều biết là ba gia huấn của nhà họ Thiệu: tuyệt đối không được hợp tác nhà họ Trình, không được thông hôn với nhà họ Trình, càng không được cùng nhà họ Trình xuất hiện tại các sự kiện công cộng.
Một ngày nọ, một cô bé mặc chiếc váy xòe màu hồng, cài nơ hồng, đeo cặp sách hồng, trông đáng yêu như một cô búp bê, bước vào sảnh tầng một của tòa nhà Thiệu thị.
Lễ tân tưởng cô bé đi lạc nên hỏi thăm, nhưng cô bé nghiêm túc nói, cháu muốn gặp Thiệu Thành Trạch, tổng giám đốc Thiệu thị của các cô.
Thấy trang phục của cô bé, lễ tân biết ngay cô bé thuộc gia đình không giàu cũng quý, lại còn dám gọi thẳng tên giám đốc của họ, chắc chắn là thiên kim của một lãnh đạo cấp cao nào đó trong Thiệu thị.
Cô lễ tân nở nụ cười thân thiện nhất: “Bé con, có thể cho cô biết tên bố mẹ của cháu là gì không?”
Cô bé nghiêng đầu: “Mẹ cháu là Trình Cẩn Lan.”
Trình… Cẩn Lan?!
Là cô cả của nhà họ Trình – Trình Cẩn Lan sao?! Cô ta không thể tin được, cả đời này lại có thể thấy người nhà họ Trình bước chân vào cổng lớn của Thiệu thị, đây đúng là một kỳ tích nhân gian.
“Còn bố cháu ạ, hôm nay cháu đến để xin một sợi tóc của Thiệu Thành Trạch, sau khi xét nghiệm DNA, cháu sẽ biết liệu chú ấy có phải là bố của cháu hay không.”
Lời nói trong trẻo của cô bé vang vọng khắp sảnh tầng một đông người, lan tỏa như sóng nước, lấy cô lễ tân làm trung tâm, tất cả những ai nghe thấy câu nói đó đều đứng sững lại, há hốc miệng kinh ngạc.
Trừ Thiệu Thành Trạch, người đang được một nhóm người vây quanh từ thang máy đi ra.
Anh nhướng đôi mắt hẹp dài, nhìn về phía cô bé nhỏ nhắn màu hồng nhạt đó.
Trình Lợi Kỳ nhận ra Thiệu Thành Trạch, cô bé lấy tay che miệng, “À-ồ” một tiếng.
Cô bé quyết định, cho dù Thiệu Thành Trạch không phải là bố, cô bé cũng phải giúp Trình Cẩn Lan theo đuổi bằng được người đàn ông này, để chú ấy trở thành bố của mình.
Cô bé rất thích đôi mắt của anh.
Giống hệt mắt của cô bé.
Thật đẹp.
Danh Sách Chương Chuyện Về Bố Tôi Là Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Của Mẹ Tôi TruyenChu
- #101Chương 101
- #102Chương 102
- #103Chương 103
- #104Chương 104
- #105Chương 105
- #106Chương 106
- #107Chương 107
- #108Chương 108
- #109Chương 109
- #110Chương 110
- #111Chương 111
- #112Chương 112
- #113Chương 113
- #114Chương 114
- #115Chương 115
- #116Chương 116
- #117Chương 117
- #118Chương 118
- #119Chương 119
- #120Chương 120
- #121Chương 121
- #122Chương 122
- #123Chương 123
- #124Chương 124
- #125Chương 125
- #126Chương 126
- #127Chương 127
- #128Chương 128
- #129Chương 129
- #130Chương 130
- #131Chương 131
- #132Chương 132
- #133Chương 133
- #134Chương 134
- #135Chương 135
- #136Chương 136
- #137Chương 137
- #138Chương 138
- #139Chương 139
- #140Chương 140
- #141Chương 141
- #142Chương 142
- #143Chương 143
- #144Chương 144
- #145Chương 145
- #146Chương 146
- #147Chương 147
- #148Chương 148
- #149Chương 149
- #150Chương 150: Hết