
Còn tiếp
Đỉnh Cấp Rể Quý
821
Chương
0
Lượt xem
285590
Đề cử
Giới Thiệu Đỉnh Cấp Rể Quý Truyện Chữ
Trần Phong, Người thừ kế của nhà siêu giàu đỉnh cấp gặp rất nhiều rắc rối khi chỉ ước ao cuọc sống điền viên. Lựa chọn làm rể hay thừa kế, xin mời các bạn đọc bộ truyện đô thi hợp thời này.
Trích:
Thành phố Thương Châu, phố đi bộ, trước cửa một nhà hàng, Trần Dật Thần mặc một bộ quần áo giao đồ ăn màu vàng, thần sắc lạnh nhạt.
“Dạ phải, ông chủ nói, chỉ cần cậu chủ chịu về nhà họ Trần, tài sản trăm ngàn tỷ của nhà họ Trần sẽ giao cho cậu chủ nắm giữ.” Đối diện với Trần Dật Thần, một ông lão mặc Đường phục màu xám cung kính mở miệng.
“Ha…tài sản trăm ngàn tỷ?” Trần Dật Thần cười tự giễu một tiếng, nhàn nhạt thở dài nói: “Nhà họ Trần các người thật có tiền a.”
Giống như là nghe ra được ý vị mỉa mai trong lời nói của Trần Dật Thần, ông lão Đường phục bất lực hỏi: “Cậu chủ vẫn còn canh cánh trong lòng chuyện ba năm trước sao?”
Thấy Trần Dật Thần không nói chuyện, Trần Lâm cười khổ nói: “Cậu chủ, chuyện ba năm trước, đích thực là ông chủ làm không đúng, nhưng ba năm nay, ông chủ cũng đã vì chuyện đó mà trả giá đủ rồi, tại sao cậu chủ lại không chịu cho ông chủ một cơ hội kia chứ?”
“Cơ hội?” Khoé miệng Trần Dật Thần nhếch lên một tia mỉa mai, bảo anh cho Trần Ứng Long cơ hội, nhưng Trần Ứng Long đã từng cho mẹ anh qua cơ hội sao?
Trần Dật Thần vĩnh viễn cũng không quên được, ba năm trước, bộ dạng mẹ bệnh chết ở trước mặt của mình.
Nhà họ Trần có tài sản trăm ngàn tỷ, nhưng Trần Ứng Long lại không chịu móc ra 3 tỷ để cho mẹ chữa bệnh, cho dù mình đã quỳ xuống trước mặt ông ta vẫy đuôi cầu xin lòng thương xót như một con chó, Trần Ứng Long cũng không một chút động lòng, trơ mắt mà nhìn mẹ bị bệnh chết.
Bây giờ Trần Ứng Long lại muốn một cơ hội? Ha…
Trần Dật Thần lắc đầu, thần sắc mang theo sự trào phúng nói không nên lời.
Trích:
Thành phố Thương Châu, phố đi bộ, trước cửa một nhà hàng, Trần Dật Thần mặc một bộ quần áo giao đồ ăn màu vàng, thần sắc lạnh nhạt.
“Dạ phải, ông chủ nói, chỉ cần cậu chủ chịu về nhà họ Trần, tài sản trăm ngàn tỷ của nhà họ Trần sẽ giao cho cậu chủ nắm giữ.” Đối diện với Trần Dật Thần, một ông lão mặc Đường phục màu xám cung kính mở miệng.
“Ha…tài sản trăm ngàn tỷ?” Trần Dật Thần cười tự giễu một tiếng, nhàn nhạt thở dài nói: “Nhà họ Trần các người thật có tiền a.”
Giống như là nghe ra được ý vị mỉa mai trong lời nói của Trần Dật Thần, ông lão Đường phục bất lực hỏi: “Cậu chủ vẫn còn canh cánh trong lòng chuyện ba năm trước sao?”
Thấy Trần Dật Thần không nói chuyện, Trần Lâm cười khổ nói: “Cậu chủ, chuyện ba năm trước, đích thực là ông chủ làm không đúng, nhưng ba năm nay, ông chủ cũng đã vì chuyện đó mà trả giá đủ rồi, tại sao cậu chủ lại không chịu cho ông chủ một cơ hội kia chứ?”
“Cơ hội?” Khoé miệng Trần Dật Thần nhếch lên một tia mỉa mai, bảo anh cho Trần Ứng Long cơ hội, nhưng Trần Ứng Long đã từng cho mẹ anh qua cơ hội sao?
Trần Dật Thần vĩnh viễn cũng không quên được, ba năm trước, bộ dạng mẹ bệnh chết ở trước mặt của mình.
Nhà họ Trần có tài sản trăm ngàn tỷ, nhưng Trần Ứng Long lại không chịu móc ra 3 tỷ để cho mẹ chữa bệnh, cho dù mình đã quỳ xuống trước mặt ông ta vẫy đuôi cầu xin lòng thương xót như một con chó, Trần Ứng Long cũng không một chút động lòng, trơ mắt mà nhìn mẹ bị bệnh chết.
Bây giờ Trần Ứng Long lại muốn một cơ hội? Ha…
Trần Dật Thần lắc đầu, thần sắc mang theo sự trào phúng nói không nên lời.
Danh Sách Chương Đỉnh Cấp Rể Quý TruyenChu
- #101Chương 101: Chị, sao chị không nói gì
- #102Chương 102: Vài đồng bạc còm?
- #103Chương 103: Phân biệt đối xử
- #104Chương 104: Tức giận vì hồng nhan
- #105Chương 105: Tức giận vì người đẹp 2
- #106Chương 106: Tìm đường chết?
- #107Chương 107: Vảy ngược
- #108Chương 108: Chồng cậu đánh sao?
- #109Chương 109: Vương hiểu nha
- #110Chương 110: Từ đông lương
- #111Chương 111: Mặt dày?
- #112Chương 112: Tiểu tam
- #113Chương 113: Range rover
- #114Chương 114: Tài xế liễu y y
- #115Chương 115: Cậu trần thanh toán
- #116Chương 116: Sư tử điên cuồng trong rượu
- #117Chương 117: Nốc rượu trắng
- #118Chương 118: Uống rượu làm loạn
- #119Chương 119: Năm tỷ bốn trăm triệu
- #120Chương 120: Đánh cái mặt sưng thành người béo
- #121Chương 121: Anh không phục?!
- #122Chương 122: Đỗ tử duyệt
- #123Chương 123: Chuyện cũ
- #124Chương 124: Họ trần?
- #125Chương 125: Hội viên vàng
- #126Chương 126: Chu thiếu phong
- #127Chương 127: Ở rể
- #128Chương 128: Bao nuôi
- #129Chương 129: Hồ Ly tinh
- #130Chương 130: Tôi không có nhiều thời gian
- #131Chương 131: Chôn cùng!
- #132Chương 132: Nổi giận!
- #133Chương 133: Cậu tin không?
- #134Chương 134: Danh sách người chết
- #135Chương 135: Dẫn sói vào nhà
- #136Chương 136: Đỗ thanh định điên cuồng
- #137Chương 137: Tình thế thương châu
- #138Chương 138: Phản ứng của nhà họ đố
- #139Chương 139: Cá cược
- #140Chương 140: Chưa chiến đã sợ
- #141Chương 121: Anh không phục?!
- #142Chương 122: Đỗ tử duyệt
- #143Chương 123: Chuyện cũ
- #144Chương 124: Họ trần?
- #145Chương 125: Hội viên vàng
- #146Chương 126: Chu thiếu phong
- #147Chương 127: Ở rể
- #148Chương 128: Bao nuôi
- #149Chương 129: Hồ Ly tinh
- #150Chương 130: Tôi không có nhiều thời gian