
Còn tiếp
Đỉnh Cấp Rể Quý
821
Chương
0
Lượt xem
285590
Đề cử
Giới Thiệu Đỉnh Cấp Rể Quý Truyện Chữ
Trần Phong, Người thừ kế của nhà siêu giàu đỉnh cấp gặp rất nhiều rắc rối khi chỉ ước ao cuọc sống điền viên. Lựa chọn làm rể hay thừa kế, xin mời các bạn đọc bộ truyện đô thi hợp thời này.
Trích:
Thành phố Thương Châu, phố đi bộ, trước cửa một nhà hàng, Trần Dật Thần mặc một bộ quần áo giao đồ ăn màu vàng, thần sắc lạnh nhạt.
“Dạ phải, ông chủ nói, chỉ cần cậu chủ chịu về nhà họ Trần, tài sản trăm ngàn tỷ của nhà họ Trần sẽ giao cho cậu chủ nắm giữ.” Đối diện với Trần Dật Thần, một ông lão mặc Đường phục màu xám cung kính mở miệng.
“Ha…tài sản trăm ngàn tỷ?” Trần Dật Thần cười tự giễu một tiếng, nhàn nhạt thở dài nói: “Nhà họ Trần các người thật có tiền a.”
Giống như là nghe ra được ý vị mỉa mai trong lời nói của Trần Dật Thần, ông lão Đường phục bất lực hỏi: “Cậu chủ vẫn còn canh cánh trong lòng chuyện ba năm trước sao?”
Thấy Trần Dật Thần không nói chuyện, Trần Lâm cười khổ nói: “Cậu chủ, chuyện ba năm trước, đích thực là ông chủ làm không đúng, nhưng ba năm nay, ông chủ cũng đã vì chuyện đó mà trả giá đủ rồi, tại sao cậu chủ lại không chịu cho ông chủ một cơ hội kia chứ?”
“Cơ hội?” Khoé miệng Trần Dật Thần nhếch lên một tia mỉa mai, bảo anh cho Trần Ứng Long cơ hội, nhưng Trần Ứng Long đã từng cho mẹ anh qua cơ hội sao?
Trần Dật Thần vĩnh viễn cũng không quên được, ba năm trước, bộ dạng mẹ bệnh chết ở trước mặt của mình.
Nhà họ Trần có tài sản trăm ngàn tỷ, nhưng Trần Ứng Long lại không chịu móc ra 3 tỷ để cho mẹ chữa bệnh, cho dù mình đã quỳ xuống trước mặt ông ta vẫy đuôi cầu xin lòng thương xót như một con chó, Trần Ứng Long cũng không một chút động lòng, trơ mắt mà nhìn mẹ bị bệnh chết.
Bây giờ Trần Ứng Long lại muốn một cơ hội? Ha…
Trần Dật Thần lắc đầu, thần sắc mang theo sự trào phúng nói không nên lời.
Trích:
Thành phố Thương Châu, phố đi bộ, trước cửa một nhà hàng, Trần Dật Thần mặc một bộ quần áo giao đồ ăn màu vàng, thần sắc lạnh nhạt.
“Dạ phải, ông chủ nói, chỉ cần cậu chủ chịu về nhà họ Trần, tài sản trăm ngàn tỷ của nhà họ Trần sẽ giao cho cậu chủ nắm giữ.” Đối diện với Trần Dật Thần, một ông lão mặc Đường phục màu xám cung kính mở miệng.
“Ha…tài sản trăm ngàn tỷ?” Trần Dật Thần cười tự giễu một tiếng, nhàn nhạt thở dài nói: “Nhà họ Trần các người thật có tiền a.”
Giống như là nghe ra được ý vị mỉa mai trong lời nói của Trần Dật Thần, ông lão Đường phục bất lực hỏi: “Cậu chủ vẫn còn canh cánh trong lòng chuyện ba năm trước sao?”
Thấy Trần Dật Thần không nói chuyện, Trần Lâm cười khổ nói: “Cậu chủ, chuyện ba năm trước, đích thực là ông chủ làm không đúng, nhưng ba năm nay, ông chủ cũng đã vì chuyện đó mà trả giá đủ rồi, tại sao cậu chủ lại không chịu cho ông chủ một cơ hội kia chứ?”
“Cơ hội?” Khoé miệng Trần Dật Thần nhếch lên một tia mỉa mai, bảo anh cho Trần Ứng Long cơ hội, nhưng Trần Ứng Long đã từng cho mẹ anh qua cơ hội sao?
Trần Dật Thần vĩnh viễn cũng không quên được, ba năm trước, bộ dạng mẹ bệnh chết ở trước mặt của mình.
Nhà họ Trần có tài sản trăm ngàn tỷ, nhưng Trần Ứng Long lại không chịu móc ra 3 tỷ để cho mẹ chữa bệnh, cho dù mình đã quỳ xuống trước mặt ông ta vẫy đuôi cầu xin lòng thương xót như một con chó, Trần Ứng Long cũng không một chút động lòng, trơ mắt mà nhìn mẹ bị bệnh chết.
Bây giờ Trần Ứng Long lại muốn một cơ hội? Ha…
Trần Dật Thần lắc đầu, thần sắc mang theo sự trào phúng nói không nên lời.
Danh Sách Chương Đỉnh Cấp Rể Quý TruyenChu
- #151Chương 131: Chôn cùng!
- #152Chương 132: Nổi giận!
- #153Chương 133: Cậu tin không?
- #154Chương 134: Danh sách người chết
- #155Chương 135: Dẫn sói vào nhà
- #156Chương 136: Đỗ thanh định điên cuồng
- #157Chương 137: Tình thế thương châu
- #158Chương 138: Phản ứng của nhà họ đố
- #159Chương 139: Cá cược
- #160Chương 140: Chưa chiến đã sợ
- #161Chương 141: Tô linh ngọc
- #162Chương 142: Xấu hổ
- #163Chương 143: Cảm ơn chú
- #164Chương 144: Điềm tốt
- #165Chương 145: Chú xấu xa
- #166Chương 146: Trần dật thần áp chót
- #167Chương 147: Một chuỗi ba
- #168Chương 148: Đánh bay!
- #169Chương 149: Bốn người các người, cùng nhau lên?
- #170Chương 150: Nổi bật trong số người cùng thế hệ
- #171Chương 151: Vậy ngươi… chết đi!
- #172Chương 152: Không thể nhịn được nữa, không cần nhịn nữa!
- #173Chương 153: Ông có phục không?
- #174Chương 154: Kẻ lợi hại họ trần
- #175Chương 155: Trần anh nhu
- #176Chương 156: Sao chổi
- #177Chương 157: Đòi tiền
- #178Chương 158: Mua vé số trúng
- #179Chương 159: Tôi có nhà trên đỉnh núi
- #180Chương 160: Cậu trần, mời ngài vào
- #181Chương 161: Xin lỗi
- #182Chương 162: Uy hiếp
- #183Chương 163: Rạn nứt
- #184Chương 164: Vô tình gặp được
- #185Chương 165: Ai cắm sừng ai?
- #186Chương 166: Hàn gia đến rồi
- #187Chương 167: Cuồng phong bão táp
- #188Chương 168: Diệp đồng khiếu
- #189Chương 169: Diệp hải đường
- #190Chương 170: Kẻ chết thay
- #191Chương 171: Bán phá giá dự án
- #192Chương 172: Phó chủ tịch trời ơi đất hỡi
- #193Chương 173: Sâu mọt lớn nhất!
- #194Chương 174: Bà đây tên là lâm như tuệ!
- #195Chương 175: Lâm như tuệ hung hăng càn quấy
- #196Chương 176: Sao lại là thằng ăn hại này?!
- #197Chương 177: Bà xứng sao?
- #198Chương 178: Chuyện đương nhiên
- #199Chương 179: Bồi thường tiền!
- #200Chương 180: Xe 78 tỷ thì thuê một ngày bao nhiêu tiền