
Còn tiếp
Hải Đường Say Nắng - Nam Lục Tinh Ly
160
Chương
0
Lượt xem
277783
Đề cử
Giới Thiệu Hải Đường Say Nắng - Nam Lục Tinh Ly Truyện Chữ
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Song khiết, Cẩu huyết, Cưới trước yêu sau, Cung đình hầu tước, Thiên chi kiêu tử, Duyên trời tác hợp, Ngân bài đề cử, Kim bảng, Cường thủ hào đoạt, 1v1, Thị giác nữ chủ, Hằng ngày, Trưởng thành, Mang thai bỏ trốn, Giả chết
GIỚI THIỆU
Thái tử Triệu Minh Phỉ bị phế truất. Đối với vị thê tử nửa thực nửa giả bị người ta cưỡng ép nhét vào phủ, hắn tự nhiên chẳng có lấy nửa điểm hảo cảm.
Thế nhưng, Giang Niệm Đường lại một lòng ái mộ hắn. Nàng hay nép ở một góc nhìn trộm hắn luyện kiếm, một tay lo liệu chuyện lớn nhỏ trong lãnh cung, thậm chí thức trắng thâu đêm chỉ để khâu vá y phục cho hắn.
Mỗi khi nàng ngước mắt nhìn hắn, đôi song đình dạt dào tình ý tựa như chất chứa cả một bầu trời sao lấp lánh.
Trong lòng Triệu Minh Phỉ vô cùng khinh mạn, nhưng ngoài mặt lại ôn nhu dịu dàng khuyên nhủ:
“Hôn ước của hai ta vốn không được tính, nàng không cần phải nhọc lòng làm những việc này vì ta.”
Đôi mắt sáng tựa tinh tú của Giang Niệm Đường trong nháy mắt tối sầm lại.
Dẫu vậy, nàng vẫn cam tâm tình nguyện cùng hắn đi vào chỗ chết.
Triệu Minh Phỉ vốn là kẻ thưởng phạt phân minh, bèn vì nàng mà phá lệ, đích thân dạy nàng vẽ tranh. Nàng thích vẽ hắn, lại hay ríu rít bên tai rằng nàng thích nhất là ngắm hắn cười.
Hắn rũ mắt, lẳng lặng ngắm góc nghiêng nghiêm túc của Giang Niệm Đường, trái tim chợt xao xuyến, tựa như vừa bị ngòi bút lướt nhẹ qua.
Cứ ngỡ tình cảm đã đơm hoa, cho đến đêm đại điển phong Hậu.
Nàng ngoan ngoãn rúc vào lồng ngực hắn, nhưng trong cơn mê sảng lại buông tiếng gọi tên một nam nhân khác.
Gương mặt luôn giữ vẻ ôn hòa của Triệu Minh Phỉ trong khoảnh khắc biến dạng, trở nên âm u, hung lệ đến đáng sợ.
Hóa ra nam nhân trong tranh nàng vẽ vốn chẳng phải là hắn.
Mà khoảnh khắc hắn cong môi cười, lại chính là lúc dung mạo hắn trùng khớp với người trong lòng của nàng nhất!
Bên trong phòng giam u tối, Triệu Minh Phỉ ép chặt Giang Niệm Đường vào góc tường ẩm thấp.
Cách đó không xa, người trong mộng tưởng chừng đã chết nay lại sống sờ sờ của nàng đang nằm sóng soài trên mặt đất, hơi tàn thoi thóp.
Đôi mắt hắn khẽ cong lên, vẽ ra một nụ cười tàn nhẫn đến tột cùng:
“Hắn từng chạm môi nàng chưa?”
“Hắn có thể ép nàng khóc thành bộ dạng này sao?”
“Ngay lúc này đây, nàng đã phân rõ được ai là ta, ai là hắn chưa?”
–
【Tiểu kịch trường】
Người thương của Giang Niệm Đường lập chiến công hiển hách, khải hoàn hồi triều.
Ngày đại quân tiến vào kinh thành, đích thân Đế Hậu cùng bước lên cổng thành nghênh đón.
Cách một bức tường cao, Giang Niệm Đường cùng người trong mộng bốn mắt nhìn nhau, thiên ngôn vạn ngữ nghẹn ngào nơi cuống họng.
Triệu Minh Phỉ lạnh nhạt đứng nhìn mọi chuyện. Hắn vươn tay, hờ hững vén lại lọn tóc mây xõa rủ bên tai thê tử. Hắn giữ gương mặt vô hỉ vô bi, thầm nghĩ trong bụng: Bọn họ vốn là thanh mai trúc mã, hai nhỏ vô tư, nếu được bái đường thành thân ắt hẳn sẽ trở thành đôi quyến lữ thần tiên khiến vạn người ngưỡng mộ.
Thế nhưng sự đời làm gì có hai chữ “nếu như”.
Nàng nay đã là thê tử của hắn, sống chung một chăn, thác chung một huyệt, vĩnh viễn không có con đường thứ hai để lui bước.
—
Gỡ Mìn!!
1. Truyện mang motif cẩu huyết kiểu cũ, gom đủ các yếu tố: cưới trước yêu sau + cường thủ hào đoạt + giả chết ôm thai bỏ trốn + truy thê hỏa táng tràng… Độ cẩu huyết được kéo lên mức tối đa. [KHÔNG PHẢI TRUYỆN NGỌT!] Kết HE! Nam nữ chính song khiết!
2. Mọi tình tiết đều phục vụ cho quá trình “cường thủ hào đoạt”. Ai chưa từng đọc thể loại ép buộc này nên cân nhắc kỹ, ai đã quen thì cứ nhắm mắt lọt hố!
3. Đảng sủng nữ chính không nên đọc. Nếu không thích xin hãy lặng lẽ lướt qua, bỏ truyện không cần thông báo.
Lập ý: Dũng cảm đối mặt với trái tim mình.
Một câu tóm tắt: Hắn chính là phải cướp đoạt cho bằng được, kẻ đến sau chiếm ngôi người đến trước!
Chú ý: Từ chương 21 bắt đầu quá trình cường thủ hào đoạt | Đế vương âm tàn, cường thế VS Mỹ nhân nhẫn nhịn, thông tuệ.
GIỚI THIỆU
Thái tử Triệu Minh Phỉ bị phế truất. Đối với vị thê tử nửa thực nửa giả bị người ta cưỡng ép nhét vào phủ, hắn tự nhiên chẳng có lấy nửa điểm hảo cảm.
Thế nhưng, Giang Niệm Đường lại một lòng ái mộ hắn. Nàng hay nép ở một góc nhìn trộm hắn luyện kiếm, một tay lo liệu chuyện lớn nhỏ trong lãnh cung, thậm chí thức trắng thâu đêm chỉ để khâu vá y phục cho hắn.
Mỗi khi nàng ngước mắt nhìn hắn, đôi song đình dạt dào tình ý tựa như chất chứa cả một bầu trời sao lấp lánh.
Trong lòng Triệu Minh Phỉ vô cùng khinh mạn, nhưng ngoài mặt lại ôn nhu dịu dàng khuyên nhủ:
“Hôn ước của hai ta vốn không được tính, nàng không cần phải nhọc lòng làm những việc này vì ta.”
Đôi mắt sáng tựa tinh tú của Giang Niệm Đường trong nháy mắt tối sầm lại.
Dẫu vậy, nàng vẫn cam tâm tình nguyện cùng hắn đi vào chỗ chết.
Triệu Minh Phỉ vốn là kẻ thưởng phạt phân minh, bèn vì nàng mà phá lệ, đích thân dạy nàng vẽ tranh. Nàng thích vẽ hắn, lại hay ríu rít bên tai rằng nàng thích nhất là ngắm hắn cười.
Hắn rũ mắt, lẳng lặng ngắm góc nghiêng nghiêm túc của Giang Niệm Đường, trái tim chợt xao xuyến, tựa như vừa bị ngòi bút lướt nhẹ qua.
Cứ ngỡ tình cảm đã đơm hoa, cho đến đêm đại điển phong Hậu.
Nàng ngoan ngoãn rúc vào lồng ngực hắn, nhưng trong cơn mê sảng lại buông tiếng gọi tên một nam nhân khác.
Gương mặt luôn giữ vẻ ôn hòa của Triệu Minh Phỉ trong khoảnh khắc biến dạng, trở nên âm u, hung lệ đến đáng sợ.
Hóa ra nam nhân trong tranh nàng vẽ vốn chẳng phải là hắn.
Mà khoảnh khắc hắn cong môi cười, lại chính là lúc dung mạo hắn trùng khớp với người trong lòng của nàng nhất!
Bên trong phòng giam u tối, Triệu Minh Phỉ ép chặt Giang Niệm Đường vào góc tường ẩm thấp.
Cách đó không xa, người trong mộng tưởng chừng đã chết nay lại sống sờ sờ của nàng đang nằm sóng soài trên mặt đất, hơi tàn thoi thóp.
Đôi mắt hắn khẽ cong lên, vẽ ra một nụ cười tàn nhẫn đến tột cùng:
“Hắn từng chạm môi nàng chưa?”
“Hắn có thể ép nàng khóc thành bộ dạng này sao?”
“Ngay lúc này đây, nàng đã phân rõ được ai là ta, ai là hắn chưa?”
–
【Tiểu kịch trường】
Người thương của Giang Niệm Đường lập chiến công hiển hách, khải hoàn hồi triều.
Ngày đại quân tiến vào kinh thành, đích thân Đế Hậu cùng bước lên cổng thành nghênh đón.
Cách một bức tường cao, Giang Niệm Đường cùng người trong mộng bốn mắt nhìn nhau, thiên ngôn vạn ngữ nghẹn ngào nơi cuống họng.
Triệu Minh Phỉ lạnh nhạt đứng nhìn mọi chuyện. Hắn vươn tay, hờ hững vén lại lọn tóc mây xõa rủ bên tai thê tử. Hắn giữ gương mặt vô hỉ vô bi, thầm nghĩ trong bụng: Bọn họ vốn là thanh mai trúc mã, hai nhỏ vô tư, nếu được bái đường thành thân ắt hẳn sẽ trở thành đôi quyến lữ thần tiên khiến vạn người ngưỡng mộ.
Thế nhưng sự đời làm gì có hai chữ “nếu như”.
Nàng nay đã là thê tử của hắn, sống chung một chăn, thác chung một huyệt, vĩnh viễn không có con đường thứ hai để lui bước.
—
Gỡ Mìn!!
1. Truyện mang motif cẩu huyết kiểu cũ, gom đủ các yếu tố: cưới trước yêu sau + cường thủ hào đoạt + giả chết ôm thai bỏ trốn + truy thê hỏa táng tràng… Độ cẩu huyết được kéo lên mức tối đa. [KHÔNG PHẢI TRUYỆN NGỌT!] Kết HE! Nam nữ chính song khiết!
2. Mọi tình tiết đều phục vụ cho quá trình “cường thủ hào đoạt”. Ai chưa từng đọc thể loại ép buộc này nên cân nhắc kỹ, ai đã quen thì cứ nhắm mắt lọt hố!
3. Đảng sủng nữ chính không nên đọc. Nếu không thích xin hãy lặng lẽ lướt qua, bỏ truyện không cần thông báo.
Lập ý: Dũng cảm đối mặt với trái tim mình.
Một câu tóm tắt: Hắn chính là phải cướp đoạt cho bằng được, kẻ đến sau chiếm ngôi người đến trước!
Chú ý: Từ chương 21 bắt đầu quá trình cường thủ hào đoạt | Đế vương âm tàn, cường thế VS Mỹ nhân nhẫn nhịn, thông tuệ.
Danh Sách Chương Hải Đường Say Nắng - Nam Lục Tinh Ly TruyenChu
- #101Chương 101: Ngoài ta ra, còn ai vào đây nữa?
- #102Chương 102: Đêm nay ta có thể ngủ lại đây được không?
- #103Chương 103: Nàng sẽ trở thành một người hoàn toàn mới
- #104Chương 104: Sắc mặt Triệu Minh Phỉ tối sầm lại
- #105Chương 105: Vị Cố thúc thúc mà Vãn Vãn nhắc tới là ai vậy?
- #106Chương 106: Vẫn là để trẫm đi trước một bước
- #107Chương 107: Nguy rồi, Triệu thế tử về trước diện kiến
- #108Chương 108: Triệu Diễm có thể là Tử Kỳ của nàng, cớ sao hắn lại không thế?
- #109Chương 109: Không được, ta vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng
- #110Chương 110: Tình yêu trao trọn cho Triệu Diễm suốt mười năm
- #111Chương 111: Ta sẽ không để nàng phải đợi thêm nữa
- #112Chương 112: Nàng càng yêu hắn, càng chứng tỏ nàng hận hắn
- #113Chương 113: Uống cũng đã uống rồi, đêm nay đừng để lãng phí
- #114Chương 114: Hắn dù sống dù chết cũng tuyệt đối không buông tay
- #115Chương 115: Nàng chủ động đấy nhé, đêm nay đừng có trách ta
- #116Chương 116: Hắn muốn cưỡng bức thiếp, thiếp sợ lắm!
- #117Chương 117: Ta làm sao nỡ trói nàng
- #118Chương 118: Lẽ nào nàng đã khôi phục lại ký ức rồi sao?
- #119Chương 119: Trước kia sao hắn lại nhẫn tâm làm tổn thương nàng đến thế?
- #120Chương 120: Quả thực không quen nhìn ngài trong bộ dạng này, Bệ hạ
- #121Chương 121: Hải đường say nắng
- #122Chương 122: Trong đầu chàng đang nghĩ gì?
- #123Chương 123: Cả đời này nàng cũng đừng hòng rũ bỏ quan hệ với hắn
- #124Chương 124: Nàng sắp dồn hắn đến phát điên rồi
- #125Chương 125: Ta chỉ mong nàng rủ lòng thương xót ta
- #126Chương 126: Mùi vị được nàng yêu thương là như thế nào
- #127Chương 127: Ta không có cái sở thích quái đản đó
- #128Chương 128: Trái tim Triệu Minh Phỉ bỗng chốc thắt lại
- #129Chương 129: Có không nhịn được cũng phải cắn răng mà nhịn
- #130Chương 130: Giang Niệm Đường giận quá hoá cười
- #131Chương 131: Giang Niệm Đường thừa nhận trong lòng có hắn
- #132Chương 132: Những ngày tháng ngọt ngào (1)
- #133Chương 133: Những ngày tháng ngọt ngào (2)
- #134Chương 134: Những ngày tháng ngọt ngào (3)
- #135Chương 135: Những ngày tháng ngọt ngào (4)
- #136Chương 136: Những ngày tháng ngọt ngào (5)
- #137Chương 137: Những ngày tháng ngọt ngào (6)
- #138Chương 138: Những ngày tháng ngọt ngào (7)
- #139Chương 139: Ngoại truyện 1: Nếu như được làm lại từ đầu (1)
- #140Chương 140: Ngoại truyện 2: Nếu như được làm lại từ đầu (2)
- #141Chương 141: Ngoại truyện 3: Nếu như được làm lại từ đầu (3)
- #142Chương 142: Ngoại truyện 4: Nếu như được làm lại từ đầu (4)
- #143Chương 143: Ngoại truyện 5: Nếu như được làm lại từ đầu (5)
- #144Chương 144: Ngoại truyện 6: Nếu như được làm lại từ đầu (6)
- #145Chương 145: Ngoại truyện 7: Nếu như được làm lại từ đầu (7)
- #146Chương 146: Ngoại truyện 8: Nếu như được làm lại từ đầu (8)
- #147Chương 147: Ngoại truyện 9: Nếu như được làm lại từ đầu (9)
- #148Chương 148: Ngoại truyện 10: Nếu như được làm lại từ đầu (10)
- #149Chương 149: Ngoại truyện 11: Trọng sinh (1)
- #150Chương 150: Ngoại truyện 12: Trọng sinh (2)