
Còn tiếp
Hoàng Thúc, Thiếp Ngoan Mà
144
Chương
0
Lượt xem
278859
Đề cử
Giới Thiệu Hoàng Thúc, Thiếp Ngoan Mà Truyện Chữ
Chiếu chỉ bất ngờ giáng xuống, thiếu nữ mười sáu tuổi Chúc Chiếu trở thành Văn Vương phi do Hoàng đế đích thân chỉ định, gả cho vị “Hoàng thúc” lớn hơn nàng mười tuổi – một trong những vương gia có địa vị thấp kém nhất, chỉ từng gặp qua một lần.
Từ đó, cuộc sống tân nương của nàng bắt đầu.
Cùng các phi tần ngắm vũ y, thưởng nhạc khúc, san sẻ “niềm vui chốn khuê phòng”, mang hai cuốn xuân đồ về phủ thì bị trách mắng;
Dự trà hội cùng công chúa, bàn chuyện “thuần phục phu quân”, chứng kiến Thái phó mã quỳ gối van xin, lại bị trách mắng;
Hẹn phu nhân quan viên dạo vườn, tai nghe đầy tiếng “ai oán của thê bị ruồng bỏ”, rồi lại bị chuốc rượu đến say khướt, Văn Vương thân chinh đến đón, tỉnh lại vẫn là bị trách mắng.
Nghe nói gần đây Văn Vương thường lui tới nơi phong trần, Chúc Chiếu nén đau đề nghị nạp thiếp để chàng vui lòng, kết quả… lại bị trách mắng.
Văn Vương đỡ trán: “Nàng ngoan một chút, được không?”
Chúc Chiếu gật đầu: “Hoàng thúc, thiếp ngoan mà!”
Nàng hiền lành nghe lời, chưa từng bước chân khỏi vương phủ, vậy mà nửa đêm đi bắt mèo cũng có thể bắt gặp Văn Vương đang lôi kéo quần thần, mở tiểu nghị tại mật thất – dường như đang mưu toan soán vị…
Trong thư phòng, Văn Vương lạnh giọng: “Kẻ nào?!”
Chúc Chiếu ôm mèo nhỏ: “…Meo.”
Ghi chú của tác giả: Ngọt có, ngược có, đọc là đủ! Tiết tấu chậm, bối cảnh lịch sử hư cấu, xin đừng đối chiếu thực tế.
Từ đó, cuộc sống tân nương của nàng bắt đầu.
Cùng các phi tần ngắm vũ y, thưởng nhạc khúc, san sẻ “niềm vui chốn khuê phòng”, mang hai cuốn xuân đồ về phủ thì bị trách mắng;
Dự trà hội cùng công chúa, bàn chuyện “thuần phục phu quân”, chứng kiến Thái phó mã quỳ gối van xin, lại bị trách mắng;
Hẹn phu nhân quan viên dạo vườn, tai nghe đầy tiếng “ai oán của thê bị ruồng bỏ”, rồi lại bị chuốc rượu đến say khướt, Văn Vương thân chinh đến đón, tỉnh lại vẫn là bị trách mắng.
Nghe nói gần đây Văn Vương thường lui tới nơi phong trần, Chúc Chiếu nén đau đề nghị nạp thiếp để chàng vui lòng, kết quả… lại bị trách mắng.
Văn Vương đỡ trán: “Nàng ngoan một chút, được không?”
Chúc Chiếu gật đầu: “Hoàng thúc, thiếp ngoan mà!”
Nàng hiền lành nghe lời, chưa từng bước chân khỏi vương phủ, vậy mà nửa đêm đi bắt mèo cũng có thể bắt gặp Văn Vương đang lôi kéo quần thần, mở tiểu nghị tại mật thất – dường như đang mưu toan soán vị…
Trong thư phòng, Văn Vương lạnh giọng: “Kẻ nào?!”
Chúc Chiếu ôm mèo nhỏ: “…Meo.”
Ghi chú của tác giả: Ngọt có, ngược có, đọc là đủ! Tiết tấu chậm, bối cảnh lịch sử hư cấu, xin đừng đối chiếu thực tế.
Danh Sách Chương Hoàng Thúc, Thiếp Ngoan Mà TruyenChu
- #101Chương 101: Xạ hương
- #102Chương 102: Trung Thu
- #103Chương 103: Cua độc
- #104Chương 104: Mưu Phản
- #105Chương 105: Trà lâu
- #106Chương 106: Bị Bắt
- #107Chương 107: Nuốt Dược
- #108Chương 108: Giết ta
- #109Chương 109: Loạn tượng
- #110Chương 110: Trúc Ốc
- #111Chương 111: Đàm thoại
- #112Chương 112: Khởi vụ
- #113Chương 113: Trúng kế
- #114Chương 114: Đoạt lại
- #115Chương 115: Xuất Gia
- #116Chương 116: Mưu Nghịch
- #117Chương 117: Cố nhân
- #118Chương 118: Sơ Tâm
- #119Chương 119: Hung tin
- #120Chương 120: Tử lao
- #121Chương 121: Thánh chỉ
- #122Chương 122: Nhập cung
- #123Chương 123: Thu Lưới
- #124Chương 124: Kết Thúc
- #125Chương 125: Trên Thuyền
- #126Chương 126: Mất trí
- #127Chương 127: Mộng cảnh
- #128Chương 128: Gió sông
- #129Chương 129: Bình thản
- #130Chương 130: Thương Châu
- #131Chương 131: An cư
- #132Chương 132: Tiễn Biệt
- #133Chương 133: Có Thai
- #134Chương 134: Hồi Kết [Hết]
- #135Chương 135
- #136Chương 136
- #137Chương 137
- #138Chương 138
- #139Chương 139
- #140Chương 140
- #141Chương 141
- #142Chương 142
- #143Chương 143
- #144Chương 144